THÚY HẰNG
Xoài xanh ở xứ sương mù” là tập tản văn dày 340 trang do nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh ấn hành cuối năm 2018.
Ảnh: internet
Tác giả là Phan Thị Nguyên Thảo, một người thuộc thế hệ 8x, và cũng là người con xứ Huế đang công tác tại vương quốc Anh và những quốc gia trong khối thịnh vượng chung. Tập tản văn ghi chép những công việc và đời sống thường ngày trong gia đình, với đồng nghiệp ở cơ quan bằng một giọng văn giàu tình cảm chân thật và những minh họa trang nhã. Đó là tập hợp những bức ký họa nhỏ và xinh về đất nước và con người của xứ sở vừa cổ kính vừa hiện đại và không quên kéo theo hình bóng quê nhà xa xôi thấp thoáng… Đó có thể là sân bay ở London với muôn nghìn máy bay đủ quốc tịch mà tác giả vẫn chạnh lòng khi thấy đuôi máy bay màu xanh với biểu tượng hoa sen vàng của Vietnam Airlines thân quen. Đó là những đĩa món ăn đầy màu sắc đặc biệt của London hay Edinburg… nhưng vẫn không quên những món ăn ấm lòng mùa đông xứ Huế thời đi học như Kho ruốc, Cơm trộn, Phở gánh, v.v. Độc giả sẽ cảm nhận được những suy nghĩ và tình cảm của những người trẻ Việt Nam đang tiếp cận thế giới với quan điểm sống văn hóa giao lưu (cross-culture) có lựa chọn nhưng vẫn giữ gìn bản sắc dân tộc, đồng thời mở rộng tầm nhìn không-biên-giới. Quê hương mình là mảnh đất hình chữ S bé nhỏ mà bây giờ đã là Đông Nam Á, và có thể là châu Á, và nữa là trái đất giữa muôn nghìn hành tinh trong dải Ngân hà.
Kết thúc tập sách, tác giả chọn nhan đề: Paris, Je suis arrivee. Có lẽ đó là âm vang của Làng Mai mà tác giả có lần ghé thăm trên dặm đường thiên lý? Chúc tác giả được như ý nguyện: Đã về và đã tới!
T.H
(SHSDB32/03-2019)
Tải mã QRCode
NGUYỄN QUANG HÀ
Nhân ngày giỗ nhà thơ Thanh Hải (12. 80 - 12.1994)
ĐÀO TUẤN ẢNH
Hầu như tất cả các nhà thơ trên đời đều có một miền quê ruột thịt để yêu thương, ca ngợi. Quê hương luôn là hồn cốt, là trục chính trong sáng tác của họ, mọi thứ khác đều là những hành tinh xoay xung quanh nó.
TÔ NHUẬN VỸ
Nhận tập sách do anh Lê Đình Bân tặng, một kết quả từ tấm lòng, công sức, tài chính.. của anh và bạn bè đồng chí "thế hệ khởi nghĩa” của anh, tôi hết sức cảm kích nhưng không biết đến bao giờ mới... đọc xong nó.
TÔN NỮ DUNG
Bùi Giáng (17/12/1926 - 7/10/1998) tài hoa và khác thường. Có thể nói, cả một đời ông là một cuộc rong chơi: rong chơi trong đời sống, trong tư tưởng, trong sáng tạo, trong giao lưu văn hóa và rong chơi cả trong cõi tình, cõi mộng ở tận cùng của kiếp nhân sinh cho đến lúc đi về với cõi vĩnh hằng.
LÊ THỊ HƯỜNG
“Không có ngày, không có đêm, không có phần đời nào của chúng ta. Không có ký ức hay mơ ước. Chỉ có nỗi buồn của em đã trở nên bất động, như một thiên thu không có khoảnh khắc, như một cơn mưa không có trời để rơi”.
LÊ ĐÌNH SƠN
Lý Bạch (701-762), nhà thơ lớn đời Đường. Đề tài trong thơ Lý Bạch rất phong phú: thiên nhiên, tâm trạng, tình bạn, tình yêu...
VŨ QUỐC VĂN
Gặp rồi quen, thành bạn vong niên với anh từ lúc nào tôi chẳng nhớ. Chiến tranh kết thúc, anh dấn thân hành nghiệp viết trả nợ đời. Còn tôi, về lại Hải Phòng nơi đất mẹ sinh ra.
Phóng viên TCSH: Hình như từ trước có một sự gợi ý của ai chăng, công trình anh đang làm: Một thế kỷ thơ Việt?
HỒ THẾ HÀ
(Đọc Mỗi lần đọc lại một lần mới của Dương Phước Thu, Nxb. Thuận Hóa, Huế, 2021)
YÊN CHÂU
PHONG LÊ
Nhân 50 năm ngày mất nhà văn Thạch Lam (1942-1992)
TRẦN NGUYỄN KHÁNH PHONG
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Chưa có ai thống kê và so sánh, nhưng hẳn là trong công cuộc kháng chiến giữ nước của dân tộc ta, không có đề tài nào được sách báo nói đến nhiều như cuộc chiến đấu trên đường Hồ Chí Minh.
YẾN THANH
Có nhiều thứ
Không thể chùi được bằng nước mắt
Như ánh sáng kia trên bầu trời hoàng hôn và bình minh của biển
Như sự nín lặng bất lực của cát.
Như bàn tay bên cạnh một bàn tay
(Bạch Diệp)
VĂN TOÀN - TUẤN VŨ
Trong cuộc đời đầy sôi nổi của mình, nhất là những tháng năm làm quan, Giá Viên Phạm Phú Thứ từng đến nhiều địa phương trong nước và nhiều nước trên thế giới.
LÊ THỊ HƯỜNG
Nói một cách kinh điển, ở tiểu thuyết, cái kết được xem là “sức mạnh của cú đấm nghệ thuật”(D. Furmanov).
PHONG LÊ
Quang Dũng1 - Dũng mà rất hiền, rất lành; tôi muốn dùng đến cả chữ lành để nói về ông mới thật sự đủ nghĩa và thỏa lòng.