Hơn 10 năm qua, duyên nợ giữa anh với mảnh đất thần kinh là có thật. Và em, một hoài niệm anh chưa kịp đặt tên cũng góp thêm chút dư âm để rồi anh day dứt khôn nguôi mỗi khi nhớ về.
Đó là tựa của một bài thơ anh đã viết tặng em vào lần gặp mặt thứ hai tại mảnh đất cố đô nhiều duyên nợ. Đó cũng là lần đầu tiên anh chép tay một bài thơ tình tặng một người con gái. Phút chia tay sau lần tái ngộ ngắn ngủi, anh nhét vội vào túi xách của em rồi quay đi cùng lời nhắn nhủ: “Về nhà hãy đọc em nhé”. Cũng từ giây phút đó, anh biết trái tim mình khóa gần 5 năm ròng sau khi giã biệt mối tình đầu khờ khạo, lại thổn thức rung lên những nhịp đập bồi hồi, tươi mới như buổi đầu chạm ngõ yêu thương.
Mình đã gặp nhau tình cờ như thế để rồi anh bắt đầu những cung bậc cảm xúc của mình, đến nỗi anh lạ lẫm với cả bản thân, không hiểu nổi mình. Chỉ có thể là tình yêu, khi ai cũng có quyền bào chữa cho mình, không nề hà xa xôi, không so đo suy nghĩ, không do dự tính toán và thậm chí không cần cả những dự định tương lai dẫu biết tình cảm vừa mới nhen lên trong buổi ban sơ ấy rất đỗi mơ hồ. Anh chẳng quan tâm tất thảy những điều cho là tầm thường và thực dụng đó, chỉ biết rằng từ đây anh hạnh phúc vì bên cuộc đời mình, mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối luôn hiển hiện hình ảnh của một người con gái.
Anh ôm ấp, vỗ về cái cảm xúc bâng quơ, mang theo nó vào từng giấc ngủ muộn. Cứ thế, anh thèm được trò chuyện với em từng phút giây. Thông thường, anh ít sử dụng điện thoại và mang nó thường trực bên mình, vậy mà từ ngày có em, cái cầu nối ấy nghiễm nhiên mê hoặc anh, là vật bất ly thân với anh ngay cả những buổi đi công tác xa với núi công việc bộn bề, ngay cả khi anh say sưa giảng bài trên lớp. Tiếng chuông rung lên bất cứ thời điểm nào anh đều xốn xang, hồi hộp và mơ hồ nghĩ rằng cuộc gọi đến từ em.
4 tháng lẻ 3 ngày, với anh đó là quãng thời gian đẹp nhất đời mình, anh sẽ trả lời như vậy nếu có ai hỏi anh yêu khoảng trời nào nhất. Không yêu sao được khi tất cả mệt mỏi, áp lực của cuộc sống cơm áo xô bồ bỗng dưng tan biến, trả anh về ấm áp và bình yên sau mỗi lần được nghe em cười nói, em tinh nghịch và hồn nhiên kể chuyện trên trời dưới biển bằng cái chất giọng miền Trung rất đỗi hồn hậu, đáng yêu.
Tình yêu anh được ủ thầm, lên men rồi lớn dậy mỗi ngày, khi anh thấy cuộc sống của mình sẽ thật vô nghĩa nếu thiếu em, đến nỗi anh từng hơn một lần nói sẽ đánh đổi tất cả để có em, để được gần bên em. Giá như… anh chỉ biết kêu lên như thế! Giá như em cứ mãi vô tư, trong trẻo, đẹp và lãng mạn như những vần thơ anh chong đèn mỗi đêm, gửi gắm biết bao yêu thương, nhung nhớ. Giá như em chỉ kiêu hãnh như từng câu thơ anh viết, để anh tôn thờ em mãi mãi. Và giá như anh ước mình là kẻ nhu nhược, lòng tự trọng không thắng nổi những hoài nghi tầm thường. Giá như anh là người vĩ đại, chỉ biết bao dung, tha thứ, không biết giận hờn, ích kỷ, biết nuông chiều cái đỏng đảnh, trẻ con đến lơ đễnh, hời hợt của em - cô gái 24 tuổi. Giá như…
Huế muôn đời vẫn vậy. Hơn 10 năm gắn bó với mảnh đất ẩm ương, thất thường này, bấm đốt ngón tay anh cũng biết được bây giờ mưa hay nắng. Để rồi lạ lạ, quen quen, nỗi nhớ cứ giục anh tìm về mỗi lần có dịp, dù chỉ là vài ngày nghỉ cuối tuần ngắn ngủi. Hẳn em còn nhớ, có lần anh đã chia sẻ cùng em, không hiểu sao từ ngày rời đất cố đô vào Nam lập nghiệp, mỗi dịp đi về, khi chiếc xe lăn ngang qua chốn này, trời lại đổ mưa. Trong một bài thơ anh viết vội vào bao thuốc lá ở một lần về ngang trên chuyến xe, anh đã kịp gói ghém điều này: “Anh biết sẽ gặp một cơn mưa. Bởi bao lần Huế từng đón anh như thế…”. Cắc cớ là thế, nợ duyên là thế, nên chỉ biết tạm gọi rằng: Với anh, Huế là định mệnh!
Bạn bè anh, những người một thuở chung sách vở, chung ghế giảng đường mỗi khi có dịp gặp lại nhau, bao giờ cũng lấy Huế làm quà cho câu chuyện hội ngộ. Phần anh đã nói quá nhiều, chiêm nghiệm đủ nên chỉ góp vào mấy bài thơ như mấy dòng kỷ niệm với xứ sở mộng mơ, ở thì buồn, xa thì thương, đi lâu quay quắt nhớ… Cũng vì lẽ đó, lũ bạn thời đại học thường đùa vui và phong anh là “Nhà hoài niệm học”, người đa mang, nặng lòng với Huế.
Anh cũng không có lý do gì để phủ nhận điều này, bởi hơn 10 năm qua, duyên nợ giữa anh với mảnh đất thần kinh là có thật. Với Huế, anh là kẻ lãng du, rong chơi không biết mỏi, bởi chưa một lần đi về, anh không ghé thăm, dù bộn bề công việc.
Vậy nên, anh có sai không em nhỉ khi bài thơ viết vội trong một buổi chiều nắng mưa đỏng đảnh ngày gặp em, anh đã đề thêm mấy dòng với tâm tư cháy bỏng, như muốn nuôi nấng mãi mãi cuộc tình này với Huế, với em: “Em có tin, trên đời này tồn tại cái gọi là duyên nợ? Riêng anh, gặp em chính là định mệnh của cuộc đời”.
Huế vậy đó. Em vậy đó. Và anh, kẻ đa cảm, tham lam, muốn giữ Huế, giữ em cho riêng mình, một ngày cũng rút ruột viết nên những dòng như vậy. Bài thơ kỷ niệm, bài thơ tinh khôi ngày nào, biết em còn lưu giữ?
4 tháng trời có lẻ, hẳn là quá ngắn ngủi cho một cuộc tình như người ta vẫn nói. Vậy mà với anh thế cũng là quá đủ để định nghĩa yêu thương, trọn vẹn cho những chân thành cần gửi gắm. 30 tuổi đời, anh không phải là kẻ nông nổi để không thể phân biệt một cách rạch ròi cái gọi là cảm xúc bâng quơ và tình yêu. Ngày thứ 123, sau những đắng cay, bẽ bàng em trả về cho anh trong một buổi tối đầy bàng hoàng và mộng mị, anh nguyện viết bài thơ cuối cùng - bài thơ thứ 21 cho em, để từ giây phút đó, anh xếp em vào ngăn tủ cuộc tình mình vĩnh viễn. Ấy vậy mà, anh không đủ mạnh mẽ, không đủ sĩ diện để làm điều đó.
Em càng hờ hững với những lý do không đầu, không cuối, anh càng tổn thương, càng đau đớn, lại nhớ em quay quắt. Mỗi ngày, anh lại chắp bút cho những vần thơ bay lên. Chỉ khác một điều, từ bài thơ thứ 22, anh sẽ không viết lời đề tặng và gửi cho em nữa, vì dự cảm được một thực tế nghiệt ngã: Em đã thực sự rời gót khỏi cuộc đời anh. Những câu thơ, cảm xúc nồng nàn từ một nơi xa ngái không còn đủ dịu dàng để vỗ về, nâng niu em, không đủ sang trọng để cảm hóa sự yếu mềm của một người con gái.
Tạm biệt em - mối tình thơ mộng, à không, chút tình chứ vì anh và em đã viết nên câu chuyện lứa đôi bao giờ đâu. Bây giờ Huế mùa đông, lòng anh đông cũng đang về, run run giá buốt. Anh không lạnh vì những đợt heo may cuối mùa lả lướt trên từng nẻo đường lại qua, đang quay quắt nhớ, quặn lòng đau bởi tình yêu thêm một lần dang dở, bởi câu thơ không nối được nhịp cầu đón bước em qua. Anh lại sẽ tự sưởi ấm lòng mình bằng những vần thơ. Có lẽ đó là niềm an ủi lớn nhất để anh dỗ dành mình lúc này.
Anh sẽ vẫn viết về Huế, viết cho em, dù Huế và em bây giờ xa xôi lắm. Và dẫu em có gieo vào tim anh ngàn lần đớn đau hơn thế, nếu được lựa chọn lại thêm một lần nữa, anh vẫn chọn em, đơn giản thôi vì đó là tình yêu - bài học em chưa từng thuộc. Bài thơ trao vội hôm nào biết em còn nhớ lời anh nhắn nhủ: “Vu vơ với Huế nửa đời. Vẫn mơ lần nữa một lời yêu em…”.
Thế Lâm
Tải mã QRCode
Cho rằng chủ tịch xã đã xúc phạm “thần linh” nên người dân đòi “xử” chủ tịch xã để bảo vệ miếu cổ. Câu chuyện lạ này xảy ra tại xã Phú Thuận, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
SHO - Chiều 14/4, Tạp chí Sông Hương tổ chức buổi giới thiệu tập thơ “Phục hưng tôi & em” của nhà thơ Từ Hoài Tấn tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế.
SHO - Chào mừng Festival Huế 2014, vào chiều ngày 11/4, Tạp chí Sông Hương đã tổ chức khai mạc triển lãm tranh "Về về lại" tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế.
Vịnh Lăng Cô thuộc huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế là 1 trong 10 vịnh đẹp của Việt Nam, thu hút rất nhiều du khách bởi vẻ đẹp kỳ vĩ của núi rừng nhiệt đới rộng lớn và biển cả trong xanh bao la.
Làng quê Việt Nam hiếm nơi nào như làng Phước Tích (thuộc xã Phong Hòa, H. Phong Điền, TT-Huế) có con sông Ô Lâu hiền hòa chảy bao quanh như dải lụa mềm ôm ấp cuộc sống thanh bình, yên ả của người dân. Trải qua 544 năm, nơi đây còn lưu giữ nguyên vẹn dáng dấp một ngôi làng cổ Việt Nam với những đặc trưng kiến trúc, văn hóa, và tín ngưỡng..., được Bộ VH-TT&DL công nhận di tích quốc gia...
Ngày 1/4 và 2/4, Lễ hội Điện Huệ Nam (hay còn gọi Điện Hòn Chén)đã diễn ra với lượng du khách rất đông đến từ các tỉnh trong cả nước.
Buổi sáng, đường phố ở Huế không thức dậy một cách vội vã. Có lẽ nhộn nhịp nhất chỉ có khu vực cầu Tràng Tiền, những dòng xe cộ ngược xuôi chở hàng hóa về bên kia, bên này... Và những gánh hàng rong cũng theo đó rảo bước nhanh, nhịp nhàng đôi quang gánh về phố cho kịp phục vụ người ăn sáng.
Có thể nói, Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế là nơi lưu giữ nhiều nhất, đầy đủ nhất những hiện vật ghi dấu về triều Nguyễn và cuộc sống vương triều xưa - một thuở vàng son nay đã trở thành ký ức.
"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi/Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt/ Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/Rọi suốt trăm năm một cõi đi về" Tôi vẫn nhớ như in cái không gian cách đây gần hai mươi năm về trước, trong một quán cà phê lụp xụp, mái lợp tranh ở đường Đặng Thái Thân, Huế, lần đầu tiên được nghe ca khúc Một cõi đi về.
Cuộc thi do Báo Thừa Thiên Huế phát động từ giữa năm 2013. Hơn 500 tác phẩm của 30 tác giả gửi về dự thi. Qua tuyển chọn, 59 tác phẩm của 14 tác giả đã lọt vào vòng chung khảo.
Tranh làng Sình xã Phú Mậu, huyện Phú Vang, Thừa Thiên- Huế vốn là dòng tranh dân gian nức tiếng. Nhưng cũng có lúc tranh làng Sình mai một. Tuy nhiên, nhờ những nghệ nhân tâm huyết mà nay dòng tranh này đã trở thành sản phẩm du lịch hấp dẫn du khách.
Ngày 7/11/2003, Nhã nhạc triều Nguyễn (còn gọi là Nhã nhạc Huế) - Âm nhạc cung đình Việt
Một dự án nghiên cứu mới vừa công bố cho biết 136/720 di tích văn hóa trên thế giới “có thể sẽ biến mất sau 2.000 năm do mực nước biển dâng”, trong đó có quần thể di tích cố đô Huế được UNESCO công nhận tháng 12-1993.
SHO - Chào mừng 104 năm ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 và 1974 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng, chiều ngày 7/3, Liên hiệp các Hội VHNT và Hội Mỹ thuật Thừa Thiên Thiên Huế đã tổ chức khai mạc triển lãm “Tặng phẩm tháng Ba” tại số 26 Lê Lợi, Huế.
46 tuổi mới có được triển lãm nghệ thuật đầu tiên nhưng chừng đó thời gian trở về sau cũng đủ dựng nên tượng đài sừng sững Điềm Phùng Thị - tên tuổi tiêu biểu của nền nghệ thuật điêu khắc thế giới thế kỷ XX. Nhưng, trước khi trở thành một nghệ sĩ lớn, nhiều người quên mất bà cũng đã là một bác sĩ tài đức.
Nếu như làng cổ ở Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội) mang dáng dấp đặc trưng của vùng quê đồng bằng Bắc Bộ, thì làng cổ Phước Tích (Phong Hòa, huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế) lại còn khá nguyên vẹn những yếu tố gốc của làng cổ vùng văn hóa Huế và miền Trung.
Nét trầm mặc cổ kính, đêm Hoàng Cung huyền diệu tái hiện lịch sử của chốn lầu son hay những lời ca ngọt ngào trên sông Hương đã tạo nên một Huế mộng mơ hấp dẫn du khách.
Nhà thơ Võ Quê vừa sưu tầm và ấn hành tập 1 Lời ca Huế (NXB Thuận Hóa) với 11 tác phẩm của Á Nam Trần Tuấn Khải, Tản Đà, Bửu Lộc… và các tác giả khuyết danh nhằm giới thiệu một cách đầy đủ phần lời các bài ca Huế vốn tồn tại dưới hình thức truyền khẩu. TT&VH có cuộc trò chuyện với ông về công việc thầm lặng này.
Tuồng Huế, đã có nhiều cuộc hội thảo với sự tham gia của nhiều nhà nghiên cứu, nhiều nghệ sĩ lừng danh, tất cả đều đặt ra câu hỏi làm thế nào để bảo tồn và phát huy loại hình nghệ thuật đã một thời được xem là quốc kịch dưới triều nhà Nguyễn.