Hơn 10 năm qua, duyên nợ giữa anh với mảnh đất thần kinh là có thật. Và em, một hoài niệm anh chưa kịp đặt tên cũng góp thêm chút dư âm để rồi anh day dứt khôn nguôi mỗi khi nhớ về.
Đó là tựa của một bài thơ anh đã viết tặng em vào lần gặp mặt thứ hai tại mảnh đất cố đô nhiều duyên nợ. Đó cũng là lần đầu tiên anh chép tay một bài thơ tình tặng một người con gái. Phút chia tay sau lần tái ngộ ngắn ngủi, anh nhét vội vào túi xách của em rồi quay đi cùng lời nhắn nhủ: “Về nhà hãy đọc em nhé”. Cũng từ giây phút đó, anh biết trái tim mình khóa gần 5 năm ròng sau khi giã biệt mối tình đầu khờ khạo, lại thổn thức rung lên những nhịp đập bồi hồi, tươi mới như buổi đầu chạm ngõ yêu thương.
Mình đã gặp nhau tình cờ như thế để rồi anh bắt đầu những cung bậc cảm xúc của mình, đến nỗi anh lạ lẫm với cả bản thân, không hiểu nổi mình. Chỉ có thể là tình yêu, khi ai cũng có quyền bào chữa cho mình, không nề hà xa xôi, không so đo suy nghĩ, không do dự tính toán và thậm chí không cần cả những dự định tương lai dẫu biết tình cảm vừa mới nhen lên trong buổi ban sơ ấy rất đỗi mơ hồ. Anh chẳng quan tâm tất thảy những điều cho là tầm thường và thực dụng đó, chỉ biết rằng từ đây anh hạnh phúc vì bên cuộc đời mình, mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối luôn hiển hiện hình ảnh của một người con gái.
Anh ôm ấp, vỗ về cái cảm xúc bâng quơ, mang theo nó vào từng giấc ngủ muộn. Cứ thế, anh thèm được trò chuyện với em từng phút giây. Thông thường, anh ít sử dụng điện thoại và mang nó thường trực bên mình, vậy mà từ ngày có em, cái cầu nối ấy nghiễm nhiên mê hoặc anh, là vật bất ly thân với anh ngay cả những buổi đi công tác xa với núi công việc bộn bề, ngay cả khi anh say sưa giảng bài trên lớp. Tiếng chuông rung lên bất cứ thời điểm nào anh đều xốn xang, hồi hộp và mơ hồ nghĩ rằng cuộc gọi đến từ em.
4 tháng lẻ 3 ngày, với anh đó là quãng thời gian đẹp nhất đời mình, anh sẽ trả lời như vậy nếu có ai hỏi anh yêu khoảng trời nào nhất. Không yêu sao được khi tất cả mệt mỏi, áp lực của cuộc sống cơm áo xô bồ bỗng dưng tan biến, trả anh về ấm áp và bình yên sau mỗi lần được nghe em cười nói, em tinh nghịch và hồn nhiên kể chuyện trên trời dưới biển bằng cái chất giọng miền Trung rất đỗi hồn hậu, đáng yêu.
Tình yêu anh được ủ thầm, lên men rồi lớn dậy mỗi ngày, khi anh thấy cuộc sống của mình sẽ thật vô nghĩa nếu thiếu em, đến nỗi anh từng hơn một lần nói sẽ đánh đổi tất cả để có em, để được gần bên em. Giá như… anh chỉ biết kêu lên như thế! Giá như em cứ mãi vô tư, trong trẻo, đẹp và lãng mạn như những vần thơ anh chong đèn mỗi đêm, gửi gắm biết bao yêu thương, nhung nhớ. Giá như em chỉ kiêu hãnh như từng câu thơ anh viết, để anh tôn thờ em mãi mãi. Và giá như anh ước mình là kẻ nhu nhược, lòng tự trọng không thắng nổi những hoài nghi tầm thường. Giá như anh là người vĩ đại, chỉ biết bao dung, tha thứ, không biết giận hờn, ích kỷ, biết nuông chiều cái đỏng đảnh, trẻ con đến lơ đễnh, hời hợt của em - cô gái 24 tuổi. Giá như…
Huế muôn đời vẫn vậy. Hơn 10 năm gắn bó với mảnh đất ẩm ương, thất thường này, bấm đốt ngón tay anh cũng biết được bây giờ mưa hay nắng. Để rồi lạ lạ, quen quen, nỗi nhớ cứ giục anh tìm về mỗi lần có dịp, dù chỉ là vài ngày nghỉ cuối tuần ngắn ngủi. Hẳn em còn nhớ, có lần anh đã chia sẻ cùng em, không hiểu sao từ ngày rời đất cố đô vào Nam lập nghiệp, mỗi dịp đi về, khi chiếc xe lăn ngang qua chốn này, trời lại đổ mưa. Trong một bài thơ anh viết vội vào bao thuốc lá ở một lần về ngang trên chuyến xe, anh đã kịp gói ghém điều này: “Anh biết sẽ gặp một cơn mưa. Bởi bao lần Huế từng đón anh như thế…”. Cắc cớ là thế, nợ duyên là thế, nên chỉ biết tạm gọi rằng: Với anh, Huế là định mệnh!
Bạn bè anh, những người một thuở chung sách vở, chung ghế giảng đường mỗi khi có dịp gặp lại nhau, bao giờ cũng lấy Huế làm quà cho câu chuyện hội ngộ. Phần anh đã nói quá nhiều, chiêm nghiệm đủ nên chỉ góp vào mấy bài thơ như mấy dòng kỷ niệm với xứ sở mộng mơ, ở thì buồn, xa thì thương, đi lâu quay quắt nhớ… Cũng vì lẽ đó, lũ bạn thời đại học thường đùa vui và phong anh là “Nhà hoài niệm học”, người đa mang, nặng lòng với Huế.
Anh cũng không có lý do gì để phủ nhận điều này, bởi hơn 10 năm qua, duyên nợ giữa anh với mảnh đất thần kinh là có thật. Với Huế, anh là kẻ lãng du, rong chơi không biết mỏi, bởi chưa một lần đi về, anh không ghé thăm, dù bộn bề công việc.
Vậy nên, anh có sai không em nhỉ khi bài thơ viết vội trong một buổi chiều nắng mưa đỏng đảnh ngày gặp em, anh đã đề thêm mấy dòng với tâm tư cháy bỏng, như muốn nuôi nấng mãi mãi cuộc tình này với Huế, với em: “Em có tin, trên đời này tồn tại cái gọi là duyên nợ? Riêng anh, gặp em chính là định mệnh của cuộc đời”.
Huế vậy đó. Em vậy đó. Và anh, kẻ đa cảm, tham lam, muốn giữ Huế, giữ em cho riêng mình, một ngày cũng rút ruột viết nên những dòng như vậy. Bài thơ kỷ niệm, bài thơ tinh khôi ngày nào, biết em còn lưu giữ?
4 tháng trời có lẻ, hẳn là quá ngắn ngủi cho một cuộc tình như người ta vẫn nói. Vậy mà với anh thế cũng là quá đủ để định nghĩa yêu thương, trọn vẹn cho những chân thành cần gửi gắm. 30 tuổi đời, anh không phải là kẻ nông nổi để không thể phân biệt một cách rạch ròi cái gọi là cảm xúc bâng quơ và tình yêu. Ngày thứ 123, sau những đắng cay, bẽ bàng em trả về cho anh trong một buổi tối đầy bàng hoàng và mộng mị, anh nguyện viết bài thơ cuối cùng - bài thơ thứ 21 cho em, để từ giây phút đó, anh xếp em vào ngăn tủ cuộc tình mình vĩnh viễn. Ấy vậy mà, anh không đủ mạnh mẽ, không đủ sĩ diện để làm điều đó.
Em càng hờ hững với những lý do không đầu, không cuối, anh càng tổn thương, càng đau đớn, lại nhớ em quay quắt. Mỗi ngày, anh lại chắp bút cho những vần thơ bay lên. Chỉ khác một điều, từ bài thơ thứ 22, anh sẽ không viết lời đề tặng và gửi cho em nữa, vì dự cảm được một thực tế nghiệt ngã: Em đã thực sự rời gót khỏi cuộc đời anh. Những câu thơ, cảm xúc nồng nàn từ một nơi xa ngái không còn đủ dịu dàng để vỗ về, nâng niu em, không đủ sang trọng để cảm hóa sự yếu mềm của một người con gái.
Tạm biệt em - mối tình thơ mộng, à không, chút tình chứ vì anh và em đã viết nên câu chuyện lứa đôi bao giờ đâu. Bây giờ Huế mùa đông, lòng anh đông cũng đang về, run run giá buốt. Anh không lạnh vì những đợt heo may cuối mùa lả lướt trên từng nẻo đường lại qua, đang quay quắt nhớ, quặn lòng đau bởi tình yêu thêm một lần dang dở, bởi câu thơ không nối được nhịp cầu đón bước em qua. Anh lại sẽ tự sưởi ấm lòng mình bằng những vần thơ. Có lẽ đó là niềm an ủi lớn nhất để anh dỗ dành mình lúc này.
Anh sẽ vẫn viết về Huế, viết cho em, dù Huế và em bây giờ xa xôi lắm. Và dẫu em có gieo vào tim anh ngàn lần đớn đau hơn thế, nếu được lựa chọn lại thêm một lần nữa, anh vẫn chọn em, đơn giản thôi vì đó là tình yêu - bài học em chưa từng thuộc. Bài thơ trao vội hôm nào biết em còn nhớ lời anh nhắn nhủ: “Vu vơ với Huế nửa đời. Vẫn mơ lần nữa một lời yêu em…”.
Thế Lâm
Tải mã QRCode
Sáng ngày 17/01 (tức 23 tháng Chạp Âm lịch), Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế tổ chức tái hiện nghi lễ Thướng Tiêu (Dựng Nêu) tại sân trước Hiển Lâm Các – Thế Miếu, Đại Nội Huế và tại Điện Long An (Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế).
Chiều 14/1, tại công viên Thương Bạc, Ban Dân vận Thành ủy, Mặt trận Tổ quốc, Thành Đoàn, Liên đoàn Lao động, Hội LHPN, Hội Cựu Chiến binh, Hội Nông dân, Hội Chữ Thập đỏ, Trung tâm Văn hóa - TDTT, Bảo tàng Văn hóa Huế và Nhà thiếu nhi Huế phối hợp tổ chức chương trình “Tết Huế” 2020 nhân dịp Tết cổ truyền dân tộc Canh Tý.
Chiều ngày 13/01, Tạp chí Sông Hương đã tổ chức buổi gặp mặt Cộng tác viên và trao tặng thưởng tác phẩm hay năm 2019.
Ngày 13/01/2020, Đại học Huế phối hợp với Quỹ Y tế Giáo dục và Văn hóa Việt Nam (VNHELP), Trung tâm Giáo dục nhân đạo Huế và Hội Khuyến học tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức Lễ trao học bổng Nguyễn Trường Tộ lần thứ 17 cho sinh viên Đại học Huế.
Sáng 12/1, tại Bảo tàng Văn hóa Huế, Liên đoàn Lao động tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức Chương trình "Tết Sum vầy, mừng xuân - ơn Đảng" năm 2020.
Chiều ngày 9/1, tại trụ sở Tạp chí Sông Hương, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế đã tổ chức Hội nghị Tổng kết tình hình hoạt động năm 2019 và triển khai phương hướng nhiệm vụ năm 2020.
Chiều 06/01/2020, Bảo tàng Mỹ thuật Huế vừa tổ chức Hội nghị tổng kết năm 2019, triển khai kế hoạch công tác năm 2020.
Sáng ngày 6/1, Tại Nhà văn hóa lao động (100 Phạm Văn Đồng), Chủ tịch tỉnh Thừa Thiên Huế Phan Ngọc Thọ gặp mặt đoàn viên Nghiệp đoàn xích lô du lịch Huế và những chủ xe xích lô.
Mùa xuân dâng tặng cho con người những kì thú hiếm hoi. Đất trời phát tiết những gì tinh túy để tô điểm cuộc đời. “Đọc lại những vần thơ của Bác mỗi dịp tết đến xuân về, ta như được sống lại những năm tháng trong tình thân ái bao la của Bác”. Mùa xuân là mùa của yêu thương, dâng hiến. Mùa xuân, chúng ta nhớ đến “Bông huệ trắng”, về mối tình của anh Nguyễn Tất Thành và cô Lê Thị Huệ.
Sáng ngày 01/01, Sở Giao thông vận tải tổ chức lễ khai trương tuyến xe buýt liên tỉnh liền kề Huế đi Đà Nẵng.
Chào đón năm mới 2020, mừng xuân Canh Tý, sáng 01/01/2020, Sở Du lịch chủ trì phối hợp với Cảng vụ Hàng không Miền Trung tại Thừa Thiên Huế, Cảng Hàng không Quốc tế Phú Bài và Văn phòng đại diện tại Thừa Thiên Huế của Tổng công ty Hàng không Việt Nam – Công ty Cổ phần (Vietnam Airlines) tổ chức sự kiện “Lễ đón những du khách đầu tiên đến Thừa Thiên Huế bằng đường hàng không năm 2020”
Tối ngày 31/12, Trong không khí vui tươi chào đón năm mới, một chương trình đặc sắc mang tên “Countdown” - "Chào 2020 - Đêm sắc màu" lần đầu tiên đã diễn ra tại trung tâm ngã 6 thành phố Huế.
Từ ngày 27/12/2019 đến 08/01/2020, thương hiệu bia Huda tiếp tục thực hiện chương trình tặng quà Tết cho các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt với mong muốn mang tới một mùa Tết hạnh phúc và ấm áp hơn cho người dân miền Trung.
Chiều 28/12, Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế đã tổ chức chương trình tôn vinh văn nghệ sĩ và trao tặng thưởng các tác phẩm, công trình VHNT xuất sắc năm 2019 nhằm ghi nhận sự đóng góp cho sự phát triển văn học nghệ thuật tỉnh nhà của các văn nghệ sĩ.
Mở đầu cho số báo Chào Xuân 2020, Sông Hương giới thiệu bài viết “Nhà thơ Tố Hữu với địa danh Lao Bảo”, đây là niềm tri ân công lao người đã góp công lớn vào những mùa xuân cho thế hệ mai sau. Lao Bảo ngày xưa với Tố Hữu chỉ là hình ảnh ngục tù, nhưng đó cũng là trường học cách mạng thật sự quan trọng để hun đúc phẩm giá làm người. Tinh thần vì tự do cho mình và cho người đã khiến người tù trở thành chiến sĩ cách mạng, chiến thắng chính nỗi tham sân của mình để góp phần cho chiến thắng chung của cách mạng. Bài viết đã cho thấy rằng, cuộc chiến chống lại sự hà khắc của kẻ thù xâm lược đồng thời cũng là cuộc đấu tranh nội tâm rất dễ thương vong. Đây cũng là bài học quý đối với người lãnh đạo và cán bộ trong sự nghiệp làm cách mạng vì lợi ích chung của đất nước và của nhân dân.
Thừa Thiên Huế là một miền di sản, trong nỗ lực để được công nhận thành phố trực thuộc Trung ương cần phát triển hài hòa giữa kinh tế và bảo tồn những giá trị quý hiếm. Bộ Chính trị nhận thấy điều này và đã nêu ra rằng, các tiêu chí xét công nhận thành phố trực thuộc Trung ương cho Thừa Thiên Huế như hiện nay là không còn phù hợp, cần có thêm những Nghị quyết mới song hành. Lãnh đạo Tỉnh đã hướng đến phát triển Huế trở thành “Thành phố Di sản” quốc gia theo hướng văn hóa, sinh thái, cảnh quan, thân thiện với môi trường và thông minh. Bài viết “Thừa Thiên Huế: Phía trước là ‘Thành phố di sản’” sẽ phân tích tình hình kế hoạch của tỉnh cũng như tiềm năng cần phát huy của Huế trong tương lai.
Chiều 23/12, tại Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế và Trung tâm Lưu trữ Quốc gia I phối hợp khai mạc triển lãm “Một thời bút nghiên” nhân dịp kỷ niệm 100 năm nền giáo dục và khoa cử Nho học ở Việt Nam chấm dứt.
Sáng 20/12, tại Khu tượng niệm Anh hùng dân tộc Quang Trung - Nguyễn Huệ (phường An Tây, TP Huế) đã diễn ra lễ dâng hương, kỷ niệm 231 năm Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế (25/11 năm Mậu Thân 1788) và xuất binh đại phá quân Thanh
Sáng ngày 20/12, tại Trung tâm Văn hóa Thông tin tỉnh, Sở Văn hóa và Thể thao ThừaThiên Huế đã tổ chức khai mạc triển lãm về Quân đội Nhân dân Việt Nam. Triển lãm nhân dịp Kỷ niệm 30 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân và 75 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Chiều ngày 19/12, tại tạp chí Sông Hương, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế và Tạp chí Sông Hương phối hợp tổ chức buổi giới thiệu tác phẩm thơ “Gửi em cô gái đỏng đảnh” của nhà văn Nguyễn Quang Hà.