Vợ bị thảm sát, chồng gửi thông điệp cho IS gây “rúng động” cộng đồng mạng

09:17 23/11/2015

Antoine Leiris đã mất đi người vợ Helene dấu yêu của mình trong vụ xả súng ở nhà hát Bataclan, Paris ngày 13/11. Con trai của họ, bé Melvil 17 tháng tuổi giờ đây đã mất đi người mẹ của mình.

Helene, vợ của Antonie Leiris và con trai 17 tháng tuổi

“Chúng ta chỉ có hai người, ta và con trai, nhưng chúng ta mạnh mẽ hơn bất cứ kẻ thù nào trên thế giới”, Leiris chia sẻ trong một bức thư đầy tâm huyết trên Facebook. “Mỗi ngày trôi qua của chàng trai bé nhỏ này sẽ chỉ làm cho các ngươi cảm thấy ê chề, nhục nhã bởi những ngày tháng ấy sẽ ngập tràn niềm vui, hạnh phúc và sự tự do”.

Thông điệp của Leiris gửi cho IS, kèm theo bức ảnh đại diện như hình ở dưới, đã được chia sẻ tới gần 100.000 lần tính đến sáng ngày 17/11.
 

Bức ảnh đại diện Leiris đăng tải trên Facebook kèm theo bức thông điệp cho IS. Ảnh: BBC

“Tối thứ Sáu ấy, các ngươi đã cướp đi sinh mạng của một con người tuyệt vời, tình yêu cuộc đời ta, mẹ của con trai ta, nhưng các ngươi sẽ không đời nào có được từ ta lòng thù hận. Ta không biết và không muốn biết các ngươi là ai. Các người chỉ là những tâm hồn chết”.

“Ta sẽ không đời nào trao cho các ngươi món quà thù hận. Rõ ràng các người cố gây thù chuốc oán, nhưng đáp lại thù hận bằng sự giận dữ chẳng khác nào ngu dốt như các ngươi vốn vẫn vậy. Các người muốn ta sợ hãi, các người muốn reo rắc sự bất an lên những người dân nước ta, để chúng ta đánh mất đi sự thanh thản. Mất mát. Đó sẽ chính là thứ mà các ngươi nhận được trong cuộc chơi này”.

Leiris hình dung lại khoảnh khắc cuối cùng được nhìn thấy vợ của mình: “Cuối cùng, sau bao nhiêu đêm và bao nhiêu ngày chờ đợi, sáng nay, ta đã nhìn thấy cô ấy. Cô ấy vẫn xinh đẹp y như trong buổi tối thứ Sáu ấy, và xinh đẹp y như cái hồi ta yêu say đắm hơn 12 năm về trước”.

“Trái tim ta tan nát trong đau đớn. Nhưng ta sẽ chỉ cho các người chiến thắng duy nhất đó thôi. Và nỗi đau đó sẽ không kéo dài đâu. Bởi ta biết rằng, cô ấy sẽ hiện diện trong cuộc sống của ta mỗi ngày, và chúng ta sẽ lại tìm thấy nhau trên thiên đàng, nơi của những tâm hồn tự do mà các người sẽ không bao giờ được bén mảng tới”.

Về con trai 17 tháng tuổi của mình, Leiris viết: “Ta cần phải quay trở lại với Melvil bây giờ, cậu bé sắp tỉnh giấc. Cậu bé mới chỉ 17 tháng, sẽ lại ăn bánh mỗi ngày, và chúng ta sẽ lại cùng chơi đùa như bao ngày khác. Mỗi ngày trôi qua của chàng trai bé nhỏ này sẽ chỉ làm cho các ngươi cảm thấy ê chề, nhục nhã bởi những ngày tháng ấy sẽ ngập tràn niềm vui, hạnh phúc và sự tự do. Không đâu, các ngươi cũng sẽ chẳng bao giờ có được lòng thù hận từ cậu bé”.

Nguồn: An Hy (Theo Inside Edition) - HNMO
 
 
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • PHẠM THƯỜNG KHANHĐầu năm nay khi biết tôi chuẩn bị đi công tác Trung Hoa, em gái tôi, một người thơ gọi điện từ Huế ra bảo: “Anh cố gắng mà cảm nhận vẻ đẹp rực rỡ của văn minh Trung Hoa. Hình như với bệ phóng vững chắc của nền văn minh hàng ngàn năm ấy, người Trung Hoa đang có những cuộc bứt phá ngoạn mục và trong tương lai dân tộc này còn tiến xa hơn nữa”. Là một quân nhân, tôi đâu có được trí tưởng tượng phong phú và trái tim dễ rung động như em tôi, nhưng 10 ngày trên đất nước Trung Hoa đã để lại trong tôi những ấn tượng thật sâu đậm.

  • "Một ngôi nhà, thậm chí còn hơn cả một phong cảnh, phản ánh tâm hồn", câu nói ấy của triết gia Gaston Bachelard gợi cho chúng ta về những ngôi nhà của các văn hào không đơn thuần chỉ neo vào thực tại – một khu vực, một thời đại, những đồ đạc và vật dụng cá nhân – mà còn neo vào trong sự tưởng tượng, nền văn hóa và ký ức của chúng ta. Một chuyến "Tour de France" ngắn sẽ đưa chúng ta tham quan mười ngôi nhà.

  • TRẦN THUỲ MAITrước đây khi nhắc đến Thụy Điển tôi chỉ liên tưởng đến công ty xe hơi Volvo và hãng điện thọai di động Ericsson... Nhưng khi đến đây, cảm nhận của tôi phần nào có khác. Ấn tượng  đầu tiên của tôi là: Dân tộc này rất yêu văn chương. Chắc chẳng có thành phố nào trên thế giới lại yêu thơ đến mức đem thơ in ngay giữa lòng đường, như ở Stockholm . Trên đường Drottninggatan, thường gọi là phố Hoàng Hậu, người ta khắc thơ dọc theo tim đường, với một cỡ chữ lớn đủ cho người từ trên các nhà tầng hai bên nhìn thấy.