Con sông bên lở bên bồi Bến đò thuở ấy chị ngồi đợi em, Trống trường tan học, vào đêm Em mong gặp chị đưa thuyền sang sông. Nhớ khi con nghé lạc đồng Khóc sưng mí mắt, em không dám về, Sợ đòn, ngủ lại ven đê Tìm em, áo chị sương khuya ướt đầm... Vẫn con đường ấy quen thân Chị em mình đã bao lần đi qua, Tuổi thơ nay đã về già Tóc em đã bạc nước da chị mồi. Chị đi trông cháu xa vời Lắm đêm không ngủ sụt sùi nhớ quê, Em mơ đứng dưới hàng tre Ngóng trông mòn mỏi chị về thổi cơm. Còn đây, nắng xế mảnh vườn Chìm trong ký ức làn hương ngậm ngùi, Cha đâu rồi? Mẹ đâu rồi? Tiếng chim mách bảo rằng người khuất xa. Bảy mươi tuổi chị làm “bà” Em nhìn dáng chị như là mẹ xưa: Lưng còng dưới bóng cây thưa Em dìm chị bước qua bờ dậu xanh... VÕ VĂN TRỰC (nguồn: TCSH số 150 - 08 - 2001) |
Tải mã QRCode
TRẦN PHƯƠNG KỲ
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn