NHỤY NGUYÊN
Rất có thể việc ngài muốn một vũ nữ trinh nguyên sẽ khiến ngai vàng sụp đổ theo như niềm tin tối thượng. Rất có thể điều tồi tệ sẽ xảy ra như một dòng trong sử thi Mahabharata, “vị vua như thế không còn là vua nữa, mà ông ta phải bị giết chết như một con chó điên”.
Minh họa: NHÍM
Ngay thời điểm ấy, không ai khác, thời điểm ngài toan tính liều lĩnh đánh đổi ngai vàng để tác ý với Tiên Thiên; thời điểm nàng được khiêng kiệu đến gần, thì chuyện xảy ra. Không phải tin từ chiến trận của quân đội Chăm. Cũng không phải người vợ của ngài đột ngột ghé thăm. Vấn đề xuất phát từ ngài - một con bệnh.
Ngài thọ hưởng quá nhiều. Bao nhiêu báu vật ngài tự hái lúc chúng vừa hé nụ. Ngài mỏi, rã rời. Những bông hoa màu đỏ, nhụy vàng như được hòa màu thứ gạch xây đền tháp trở nên nhức mắt. Ngài ham hố, máu nóng muốn bung vỏ não. Vương quốc đang vững chãi. Đền tháp của ngài đang vững chãi và nó sẽ còn uy nghiêm trong nhiều thế kỷ nữa. Nhưng ngài sẽ không tận hưởng hết những nàng tiên theo cách nghĩ nông cạn là thiên thượng ban xuống.
Ngài nhớ về người vợ cũ. Một cô dâu nước lạ. Ngài đưa nàng thăm thú khắp vương quốc, đến những đền tháp linh thiêng, đến cả vật thờ tối thượng. Nàng dâu quỳ trước linh vật, đưa tay chạm vào linh vật. Tuyến lệ dâng lên, nhưng nàng dâu không dám khóc, đó sẽ là điềm gở của cả vương quốc. Nàng dâu hồ như nghe tiếng kêu cứu từ dưới cội linga, cả lúc trong cung tiếng kêu ấy vẫn đánh thức nàng dâu mỗi khuya. Nàng dâu muốn trở về bản quán? Nàng dâu không biết tâm tình với ai. Nàng dâu sợ vị vua hiểu nhầm, sẽ nổi giận và gây hấn với quê hương mình. Một lần nàng dâu lén thăm vật thờ. Nàng dâu nhắm mắt tưởng niệm. Và một cái bóng hiện lên mờ ảo. Người lính ấy. Người vẫn luôn ở bên mình chở che dẫu có trở thành một linh hồn. Nàng dâu gục xuống và khóc. Ngôi tháp thờ bỗng lặng phắc. Toàn vương quốc như lặng phắc và tiếng khóc của nàng dâu len lỏi vào một thế giới khác. Tôi như đứa trẻ choàng tỉnh từ trong bầu thai. Tôi đạp vào cái bầu thai vô minh cố khám phá tiền kiếp của mình, là ai? Tôi và cô dâu nước Việt và nàng từng đóng thế trong trường tình tao loạn nào để những vết thương còn rỉ máu từ vực tâm thức hun hút?
Cơn hứng tình của ngài tắt ngấm thể như gáo nước dội vào đốm lửa hắt hiu. Ngài hình dung ngôi đền tháp đang rụi, cho tới lúc chỉ còn đống tro vàng mà đỉnh tựa cái đầu ai đó thực hành yoga gửi lại thân thể... Giật tỉnh. Ngài ngủ quên, choàng dậy như quên một việc hệ trọng đã thao thức thấp thỏm lo âu suốt những ngày qua.
Ngài hình dung nguyên vẹn ngôi đền tháp quá lâu rồi không thăm viếng. Hình dung rõ nét hình hài của vị sư đắc đạo ở thế kiết già, hơi tròn, cổ vươn rồi phóng (tâm thức) về phía hào quang cõi Phật. Rồi tấm thân kim cương ấy bị đánh cắp; ai thay vào đó một vật thờ. Vương quốc bắt đầu cho những điềm gở. Ngài đang hình dung về cái linga màu xám. Bộ não nhiều chất bổ dưỡng hoạt động, ngài không hề có ý hạ bệ linga đã trở thành báu vật đệ nhất thần của vương quốc. Ít nhất hai nhi nữ hoàng thân có chồng tử trận đã tới chạm tay lên vật thờ để nhận lấy hạt giống từ không gian bên kia truyền lại. Ít nhất ngài đã được vật thờ ban phước sau những trường tình bất tận, để ngài vẫn đủ tâm lực giữ vương quốc không chao đảo. Ngài tin. Không dễ chuyển lay được ngài, bằng cơn cuồng tín, đã dùng mọi sức mạnh sẵn có củng cố, tôn vinh, lấy đó làm điểm tựa cuối cùng lúc quỵ ngã.
*
Tôi có luân chuyển qua bao kiếp chắc vẫn nhớ khuôn mặt dài thòng của hắn, với vết sẹo kéo từ phía ngoài ria mép bên trái xuống cằm mà hắn đã dùng bộ râu nhớp nhúa ngụy trang.
Tôi không rõ đã mắc nợ hắn những gì, lúc nào, kiếp nào, hay người thân nhất của tôi có phải tội với hắn. Tôi cũng không biết hắn kéo tôi lên từ huyệt mộ nào, từ nghĩa địa nào. Tôi càng không thể nhớ đã sinh ra lớn lên như thế nào. Tôi càng không biết mình chết như thế nào. Vào một đêm mưa xói lở đền đài. Vài viên gạch non loang ra như máu đào. Tên đạo sĩ lôi tôi từ huyệt mộ còn chưa kịp hoàn hồn. Tôi níu lấy quan tài, tấm gỗ bật tung, mùi thối khẳm bốc. Nắp quan tài bị kéo là tà trên mặt đất quãng ngắn, rệu rã, tôi buông tay và xuội theo cơn gió lạnh lùng của tên đạo sĩ.
Mở mắt, tôi thấy mình bị một khối đá đè lên. Thoáng chốc, tôi lờ mờ hiểu khối đá ấy chính là mình, chính là linga. Tôi. Từ cõi chết trở về. Tôi đang sống bằng thân thể tàng hình, trong khi “linga tôi” lại thực tướng. Trong quá vãng tàng thức tôi hiện cảnh những kẻ hoang dâm chịu nhục hình lõa lồ ôm cột đồng rực đỏ, vừa chạm vào thì toàn thân cháy xèo thành tro than. Rồi thoáng chốc sống lại, mở mắt liền thấy thân nữ đứng đó, lại vùng tới ôm choàng, thì ra là cột đồng nóng đỏ… Qua một đêm, và đêm nữa, tôi mới nghẹn đắng nhận ra mình đang chịu cực hình: thấy tất cả, cảm nhận tất cả; tất cả lại không nhìn thấy tôi - khối linga. Người ta sờ lên linga, gục đầu lên linga, ôm linga khấn nguyện, thảy đều không nhận ra tôi. Tôi hét, gào, vùng vẫy, đạp, vặn người... vô vọng! Không ai nghe tôi thấy tôi, ngoài tên đạo sĩ.
Hắn vẫn nhắm hờ mắt. Tôi biết, hắn thấy tôi, hắn thấy tôi chỉ trỏ, nguyền rủa hắn. Bộ ria khẽ rung, cái nhếch mép đủ cho tôi thấy lúc nằm ngửa nhìn lên. Tròng mắt tôi cương đỏ, rằn máu. Tròng mắt tôi sắp phụt khỏi hốc. Hốc mắt ngứa, rát. Tên đạo sĩ chỉnh lại nụ cười nghiêm trang hơn. Mắt hắn nhắm nghiền, thì thầm. Tôi đã nghe được lời hắn dẫu không thành tiếng. Tôi đang tiếp kiến hắn ở một tầng không gian thâm u. Hắn cài vào quãng đời tôi một lời nguyền... Đứng dậy, hắn không bỏ thêm lời nào. Hắn sợ bức tường nghe thấy, hắn sợ lão canh đền nghe thấy. Hắn bỏ tôi lại với bầy dơi loạng quạng trên đỉnh tháp. Nhiều con va cánh rớt ngay đầu linga, phụt máu đen.
Tôi sống trong tuyệt vọng. Không nỗi đau đớn ê chề nào hơn. Tôi đã tắt ngúm niềm hy vọng như ngọn đèn trên vách tháp gặp cơn bão đêm xoáy từ đỉnh. Ngọn đèn đêm đêm hắt bóng cội linga vươn về phía cửa. Và lần đầu tiên có người đạp lên cái bóng đó khi cánh cửa tháp bật mở, chính là nàng. Tiên Thiên.
Tôi vùng mình tính phốc vào bóng tối. Tôi đang thô lỗ trước vũ nữ đệ nhất của vương quốc này. Không đợi vua trừng phạt, tôi sẽ bị thiên tượng phán xét tội dơ dáy trước vũ nữ “của vua”. Tôi vùng. Không nhấc nổi mình. Chợt tỉnh: Tiên Thiên, nàng cũng không hề thấy tôi ngoài cội linga - vị thần tối cao của vương quốc nàng.
Tôi bỗng ước sao vị sư đắc đạo để lại một hóa thân nơi này, để tên đạo sĩ thấp lùn bụng beo mặt chuột kia không dám bước vào ngôi tháp chứ nói gì chuyện tư thù đọa đày ai. Tôi lại vẫn chưa hiểu gì thêm, chư thần trên cao nhìn rõ hành động của tên đạo sĩ lại không vung tay vật ngã hắn ộc máu tươi, hoặc sẽ cho hắn thay tôi chừng vài đêm, để hắn thấu cảm nỗi niềm khi những con người quỳ bên linga mong nhận điều mầu nhiệm.
Hắn luồn vào tai tôi một lời nguyền, chỉ mình tôi cảm nhận, chỉ mình tôi nghe thấy, lưu giữ và đấy chính là phương thuốc khiến tôi phải sống. Sống lay lắt. Quằn quại. Sống để hy vọng về một điều gần như vô vọng.
Trong nỗi quạnh vắng của đêm, tôi nghe cả tiếng rầm rì từ quá khứ. Tiếng dịch chuyển những viên gạch chồng khít lên nhau, dính kết vào nhau chỉ bằng một lớp vữa mỏng; tiếng kêu thương của những hình họa chạm khắc trên mặt tháp, run rẩy; tốp vũ nữ uốn cong vòm tháp; tiếng ma Hời cô đơn giữa chiến trường trùng khơi hoang lạnh... Thật khuya, chừng như đêm sắp lụy về ban mai, tên đạo sĩ thi thoảng có đến. Tôi không rõ hắn có mở cửa tháp không, hay hắn chui xuống từ lỗ hổng trên đỉnh? Tôi vô tình tỉnh giấc, đã thấy hắn an tọa quay lưng về phía linga. Rất gần. Tôi vươn tay túm tóc hắn. Ngọn đèn mờ, báo hiệu đêm sắp tàn. Tóc hắn tung bay về phía tôi. Tôi dùng tay quấn lại lôi mạnh. Vô hiệu. Đôi tay tôi, thân thể tôi chỉ là cái bóng. Tóc hắn vương người tôi nhột nhạt, rờn rợn. Tôi lại lăng mình về phía hắn. Với sự cố gắng vênh vẹo xương sống ấy, tôi nghĩ sẽ lật được linga đồ sộ đổ xuống, đập đúng vào đầu hắn... Tên đạo sĩ xoay mình, khiến tôi run bắn. Kiểu như hắn ngồi trên một cái bàn xoay, chứ không phải hắn xoay. Tôi không thấy hắn cử động, chỉ thấy... xoay. Hắn đối diện tôi với khuôn mặt dài.
Những vết nhăn khắc khổ, như tên đạo sĩ đang câm nín chịu đựng cơn đau cuộn lên đâu đó. Hơi cúi. Hắn vẫn không hé tròng mắt nhìn tôi. Cứ như hắn gánh giùm tôi ít nghiệp. Cứ như hắn là một vị thần, còn tôi là hàng súc sanh đang chịu hành hình bởi nghiệp quả tham si; nhân danh cán cân chân lý, hắn đứng ra giải nghiệp cho tôi.
Tên đạo sĩ đứng dậy. Bước về phía cổng tháp, nơi ấy ngập bóng tối. Ánh đèn trên vách tháp heo hắt, lụi dần và... chôn luôn tôi. Cơn trở dạ của đêm bắt đầu.
*
Tên đạo sĩ đã ở bên vị vua đáng kính. Hắn hoàn toàn không có ý lộng quyền, không có ý leo phẩm tước. Hắn cũng không hẳn cần bạc vàng mỹ nữ. Hắn, có lẽ muốn vin vào quyền lực của vương quốc này để chiếm dụng một chỗ đứng ở tầng cấp trên cao vời đỉnh tháp. Hắn, sự đại diện cho đức tin của vua. Và khi tâm thể vua bất an, lập tức hắn được vời gọi đón rước.
Thêm một bàn tiệc nhỏ, thêm những nữ nhi mới được giải phóng khỏi cung cấm tới hầu rượu. Tên đạo sĩ chỉ làm ngụm nhỏ, ăn miếng thật nhỏ từ lưng khúc giữa con rắn. Thường đêm, hắn vẫn có chuyến vòng vèo nghĩa địa, tìm những con mồi mới gia nhập thế giới âm đang run sợ héo hon, co rúm giữa “rừng người” chưa nhận lệnh về đâu... Đối diện, vị vua của hắn ngao ngán nhìn mâm tiệc. Tên đạo sĩ vẫn nhai, hắn nhai chút thịt rắn trong miệng ra nước, hay hắn muốn khêu gợi lòng kiên nhẫn và cơn ngứa mắt của vua. Rất chậm, hắn nuốt, chóp chép miệng, thêm ngụm nhỏ rượu quý, không đủ tráng miệng. Nuốt. Hắn lau miệng.
Tên đạo sĩ nhìn lại món rắn, chỉ tay, nhìn vua, hỏi:
“Sao chúng ta lại ăn thịt rắn?”
Ba nữ nhi thôi hầu rượu. Những tên cận vệ đứng xa cũng được cho lui. Vị vua nhìn tên đạo sĩ, chưa vội nói. Ở đây hắn gần như ngang hàng với vua.
“Con rắn này đã hết thần lực”.
Tên đạo sĩ không cần suy nghĩ. Câu hỏi chỉ là tô vẽ cho sự đạo mạo của hắn. Hắn hiểu chuyện từ khi nhìn thấy món rắn trên bàn tiệc.
Vị vua lắc đầu, giọng chua chát:
“Thần Naga đã bỏ ta...”.
Khuôn mặt của tên đạo sĩ trở nên lạnh, rướn mày. Vẫn rất chậm, hắn áp chế tinh thần vị vua đầy kinh nghiệm trận mạc bằng câu hỏi như lời trách:
“Lâu nay ngài có ghé đền tháp viếng vật tổ?”
Vị vua rụt mình.
“Tất cả xuất phát từ vật tổ”.
“Ta phải làm gì? Đi viếng vật tổ bây giờ hay sao?”
Tên đạo sĩ lắc đầu.
“Vật tổ đêm qua phát hỏa. Nóng. Rất nóng... Trước hết chúng ta phải làm mát ngài bằng những giọt nước”.
“Những giọt nước?”
“Đúng vậy. Phải luôn có nước treo trên đầu vật tổ, từng giọt một rỏ xuống, thật chậm. Thật chậm...”.
Tên đạo sĩ cương nghị nhìn bộ mặt ngây ngô rất thộn của vua. Liền hắn dùng thứ nước cốt vàng sánh từ dĩa thịt rắn và phác thảo hình vật tổ ngay trên tấm lụa trắng.
“Kiểu thờ phụng này có tên Shaivute. Đây là vật tổ. Chúng ta treo một chiếc nón dharapatra lật ngửa (đựng đầy nước) trên đầu. Con rắn linh thiêng tạo hình lép, vươn lên che vật tổ nhìn từ phía ngoài cổng tháp. Chiếc nón dharapatra sẽ được khoan một lỗ rất nhỏ, chỉ đủ nước rịn ra thành giọt. Thật chậm. Mười bước chân thong thả một giọt...
Vị vua, miệng ngoác ra. Gật.
Hắn tiếp: “Hình thức tôn kính vật tổ này không những vị vua sẽ đạt được những ý nguyện trong kiếp này...”.
Tên đạo sĩ còn đề nghị nên sai làm một kosa bằng vàng để bọc phần đầu của vật tổ... Rồi thì hắn còn liên tưởng một cách sâu sắc đến sử thi Mahabharata, véo von đọc cho vị vua nghe về nghi lễ tẩy rửa linga; về phương cách trang trí trên bệ linga trong Ramayana... Hắn hót một cách say sưa và hơn thế còn trích dẫn ở chương Uttara-kanda, cho rằng linga có “vỏ bọc” bằng vàng sẽ bảo đảm cho sự thịnh vượng của vương quốc. Dĩ nhiên hắn không ví dụ thêm: việc thờ phụng theo kiểu đó đã mang đến cho quỷ vương Ravana quyền năng tối thượng. Hắn cũng không dẫn nguồn xuất xứ về kẻ tà dâm trần thế rơi vào địa ngục đã nhận một kiểu hành hình tương tự như hắn vừa phác thảo, còn đau thương khủng kiếp hơn là ôm cột đồng rực đỏ bởi đây là nỗi nhức nhối từ từ và kéo dài thâu đêm suốt sáng.
*
Tôi buộc nghe những gì tôi không muốn nghe. Đêm nghiêng tai kỳ diệu, âm thanh buốt não. Mưa vẫn bay trên đỉnh tháp được xem là chốn linh thiêng vô hạn. Tôi không hớp được giọt mưa nào. Không một giọt bắn vào người, cả linh vật. Qua thu, tháng mười, tháng của lễ hội. Cả vương quốc ngập sắc màu. Người ta nhảy múa, hát điệu ai oán thương tích, rung động từng thớ gạch. Đêm sà cửa tháp và những ngôi sao non rơi nhiệm màu vào lỗ hổng nhỏ nhoi trên đỉnh vương vào mắt tôi nỗi phiền muộn xa xôi. Tôi chìm vào cơn mê u huyền, thấy mình là một chiến binh trên lưng ngựa, giữa những thây người vừa ngã. Ánh tà dương chênh chếch loang buồn qua những bụm máu đang dần thấm vào đất. Rất nhiều những ngọn giáo cắm sâu, dựng cán vẹo xiêu, và không ít trong số đó kéo lật thây người viên dung sự chết.
Lão gác đền có hôm đến muộn, kéo tôi khỏi buổi chiều vàng rộm, lúc tôi đang thong dong bước lên đồi, mắt không rời chú ngựa chạy như bay về phía sông. Tôi mở mắt và chỉ muốn chết đi như mọi chiến binh bị mũi giáo xuyên qua trong cơn mê vừa vỡ. Bóng tối. Ngọn đèn trên vách rọi cái bóng nặng nề vào đền kia. Mắt tôi sáng dần. Một lão già tội nghiệp. Chăm chỉ và mộ đạo. Lúc nào đến gác, lão đều quỳ trước linga, chắp tay trước trán. Tôi chẳng nghe được gì; không như tôi đã từng nghe lời nguyền của tên đạo sĩ. Lão quỳ trước linh vật thường đêm, mỗi lúc tỉnh dậy và trước lúc rời đền tháp lúc bình minh hé rạng. Có cảm giác linga có ý với lão già gác đền. Nó thường tỉnh dậy một mình, lúc tôi vẫn ngủ, lúc lão gác đền trở dậy. Cũng có thể, do lão già gác đền quá nhiều lần quỳ trước linga, nguyện cầu, nên vô tình truyền vào linh vật tư duy? Lão luôn giặt tấm khăn sau mỗi lần lau vật thờ. Có lần đang lau, lão chợt ngưng, thả tấm khăn và đặt úp hai bàn tay trần lên linga. Lão nhận được gì từ linga?
Bây giờ thì lão gác đền không cần phải lau chùi nó nữa. Vật thờ đã được làm sạch và làm mát bằng những giọt nước rỏ xuống từ nón dharapatra. ...tóc!... tóc!... tóc!... những giọt nước chậm rơi, vỡ tan trên đầu linga. Tôi liếm láp thứ nước ngọt lịm bắn vào môi. Hạ hỏa. Hồn nhẹ bẫng. Những giọt nước cũng bắn khắp người tôi. Hân hoan dâng trào. Khoảng trống cằn cỗi trong người được tưới tắm tẩy uế. Bắt đầu từ chập tối, lúc linga nhận được giọt nước đầu tiên, da thịt tôi màu mỡ. Tôi thả lỏng, xuội tay chân, rồi... ngủ. Vào đêm. Lão gác đền chưa tới. Và lão tới lúc nào tôi không hay. Linga thiếp đi trong mộng mị.
Sang canh. Tôi giật nổi lên như bị mũi kim đâm lẹ. ...tóc...! tóc!... Tôi rùng mình. ...tóc!... rùng mình. Ai nện vào tôi? ...tóc!... Giọt nước. Giọt nước chậm, thuỗn ra trước lúc dứt khỏi chóp nón dharapatra giáng xuống... Cứ mỗi giọt, tôi lại rùng mình. Những giọt nước nhẹ tênh, mềm, mát, giọt nước thứ một triệu linh hai... bây giờ hóa mũi kim, chích vào tôi. Nhói tận óc. ...tóc...! tóc!... Giọt nước thứ một triệu linh ba, một triệu linh tư... Vật thờ nhức buốt. Mỗi giọt nước, một cái rùng mình, một cái giật nảy, chuyển lay cả móng tháp. Tôi nhớ đến hình phạt trong địa ngục biến tướng đồ dành cho tội tà dâm, những ngọn đuốc đốt cháy bộ phận sinh dục, chảy rệu như nến trăm vạn lần. Tiếng than ngút trời, nhưng trời không nghe thấu… Tôi nhớ đến những giấc mơ hãi hùng, loài La sát truy giết, dao chém đứt đầu, tôi không đủ thời gian dừng lại nhặt lên mà cứ lao đi… Tôi ước đền tháp sẽ lay chuyển, sụp đè lên vật thờ, đè nát niềm tin của vị vua cuồng tín.
*
Cửa tháp mở. Người bước vào đầu tiên không phải vua, mà là Ong Dauh - sứ giả của tam thần đại diện cho vương quốc giao thiệp với thần linh. Một chiếc ghế được đặt giữa tháp, đầu ông chính diện đỉnh tháp hỗng. Ong Dauh bắt chân, đặt cây đàn Kanhi trên đùi. Cúi. Ngón tay xoạc lên hai dây tơ kabwak. U...m...! Âm thanh cộng hưởng trong mai rùa rồi bung ra, xô dạt vào khoảng không thuần tịnh. Tiếng đàn thổi từ xa vắng âm u, khi đoàn người man di quất ngựa điên cuồng trên thảo nguyên, xéo lên bờ cõi của những tiểu quốc bạt ngàn rừng hương liệu và thực phẩm. Ong Dauh rung lên, ngón tay búng trên dây đàn dồn dập, tuyệt kĩ ngón nghề như được tập dượt trọn đời chỉ phục vụ một buổi diễn. Tôi co mình lại, rúm ró như con sâu dưới tầng tầng âm thanh siêu quần. Thứ âm thanh có thể sai khiến, tập hợp mọi oan hồn chiến binh vật vờ khắp trận mạc trở về xô hết mọi đền đài.
Tốp vũ nữ, mang sẵn vũ điệu từ ngoài đền tháp. Tiên Thiên, nàng ở giữa. Mắt tôi, cảm giác là hai cục nam châm đang hút nàng về phía mình. Tôi sẽ hút được nàng và ôm riết. Tiếng đàn trở nên chói gắt, phách nhịp đanh, từng giây rướn căng rồi oằn oại. Ong Dauh lên cơn mê hoặc bởi chính tiếng đàn Kanhi. Cuồng vũ. Có những linh hồn. Những linh hồn Ong Dauh gọi lên từ âm phủ nhập vào vũ nữ uốn lượn... Tiên Thiên là một tuyệt phẩm không xương. Sắc độ da thịt ảo ảnh lên hai quả hồng tiên ửng đỏ. Chợt nhiên tiếng đàn tắt lịm. Rồi khẽ rung nỉ non, thoảng nhẹ như gió từ thiên triều xoa dịu cơn đau trần thế. Tiên Thiên uốn người về phía sau. Cong. Đầu nàng lọt vào giữa hai chân, mặt hướng ra phía cổng tháp. Vừa lúc một cái đầu gắn vương miện nhô lên... Vua bước vào. Nàng uống mình trở lại, quỳ xuống. Theo sau là tên đạo sĩ.
Bấy giờ tôi mới thấy lão gác đền. Đêm qua lời cầu khẩn của tôi đã cảm thấu thần linh? Tôi chỉ biết khẳng định điều đó khi giọt nước ngưng. Khô nón. Rồi tôi lại cầu thêm điều ước nữa, là lão gác đền sẽ đến chậm hơn thường lệ, quên đổ nước vào nón dharapatra, hoặc lão ốm liệt, không lê chân nổi tới tháp. Mình tôi sẽ đối diện với tất cả nỗi cô đơn hoặc cho ma quỷ giơ mặt từ bóng tối, ngoại trừ giọt nước... Lão gác đền mang theo nước thánh, đổ đầy lên nón dharapatra. Trầm được đốt. Khói. Ngạt ngào. Giọt nước đầu tiên của buổi lễ vẫn chưa rỏ xuống linga.
Vua quỳ trước vật thờ. Phía sau là tốp vũ nữ, chính giữa là Tiên Thiên. Nàng chắp tay chạm nơi có chấm đỏ như thần nhãn trong xanh màu ngọc, rồi hạ thấp trước ngực. Nàng đứng rất sát vua. Tôi dõi kỹ miệng vua khấn. Nghĩ mình sẽ nghe. Nhưng tôi nhầm. Khẳng định là tôi chỉ nghe được ý nghĩ của tên đạo sĩ; và chắc hắn không biết tôi có khả năng đó.
Hắn lễ phép tới bên vua, ghé tai nói lời dối trá: “Một vị thánh quý mến vừa nhập [thần thức] vào vật thờ. Xin đức vua lập tức nguyện ước”.
Giọt nước... tóc! Tôi gồng người lên. Tái mặt.
Tai ù. Tôi vẫn lọc được những ý nghĩ vừa hiện mờ trên nền tư duy của tên đạo sĩ (chưa rõ dành cho tôi hay vua?): “Ngươi yên tâm. Tiên Thiên sẽ là của ngươi khi nàng không còn trinh trắng nữa”.
*
Tôi đọc hết thảy các bi ký của vương quốc Chăm hiện được dịch, không hề thấy dòng nào về vũ nữ Tiên Thiên. Lịch sử nhắc nhiều đến mốc thời gian một đội quân hùng mạnh qua đánh bại vương quốc... Điều này khiến tôi càng hoang mang: chắc khó còn cơ hội tìm ra Tiên Thiên. Thật may, gần đây đọc mẩu tin chỉ nhỏ bằng hộp diêm trên báo: “...trước lúc hồi hương, vị minh sư đã ghé vào một hội quán. Ngài xác định đây chính là vị trí của ngôi tháp xưa nhất khi nó còn là lãnh thổ của vương quốc Chăm”.
Tôi khoác ba lô bắt xe đến ngôi tháp nhận diện trên bản đồ. Trời nhá nhem. Ăn tạm lương khô, tôi dựa lưng vào vách tháp ngắm linga trên bệ chính giữa tháp... Tiên Thiên bước vào, quỳ xuống đặt tay thon lên vật thờ. Thần Agni nhóm lửa trong tôi. Ngọn lửa đang rút những giọt máu cuối cùng để bốc cháy. Nước! Những giọt mắt nàng, tôi cầu. Chỉ cần một giọt nước mắt rỏ xuống linga, tôi sẽ được giải thoát. Tôi sẽ tung dậy ôm lấy nàng, rồi gục xuống đội ơn thượng giới đã ban cho nàng giọt nước mắt cứu tôi khỏi phù phép điêu linh. Đó là mật khẩu lời nguyền tôi nghe được từ tên đạo sĩ. Hãy khóc Tiên Thiên ơi, hãy rỏ xuống linga những giọt lệ tủi hờn bởi chia lia đành đoạn bao kiếp trầm luân.
N.N
(SH288/02-13)
Tải mã QRCode
NHẤT LÂMTrời về tối lúc tạnh lúc mưa, lại có gió nên càng mịt mờ như khuya khoắt, nhà nào cũng ăn cơm lúc chập choạng, bởi mưa gió chẳng biết làm gì. Tháng mười chưa cười đã tối. Mùa mưa miền Trung vốn tự cổ xưa đã não nề, những năm chiến tranh càng buồn hơn.
HOÀNG QUỐC HẢI Truyện ngắn lịch sửNăm Nhâm Thân (1392) mùa hạ, thượng hoàng Trần Nghệ Tông xuống chiếu “CẦU LỜI NÓI THẲNG”Thường trong nước mỗi khi có đại sự, nhà vua ban chiếu cầu hiền. Mục đích tìm người tài cho nước.
KIỀU VƯỢNGĐêm giữa thu. Hà Nội se lạnh. Sao chới với nhưng mây vẫn vũ làm nền trời như khô khốc, nhạt nhòa. Một hồi còi tàu rú dài như thả thêm vào đêm luồng khí lạnh. Quang nhìn đồng hồ sân ga dã quá mười hai giờ khuya.
CAO HẠNHTôi sinh ra ở làng quê, lớn lên cũng ở làng quê. Tôi là hạt máu đỏ rơi xuống bùn đất mọc lên một thằng người cùng với ngọn cỏ lá rau, cây lúa và những sinh linh khác. Tôi cùng chịu đựng chia xẻ với chúng ngọn gió Lào cát trắng và những trận mưa dầm dề của xứ miền Trung khắc nghiệt.
HỒ ANH THÁI Tác giả thấy cần phải tóm tắt chuyện cô bé quàng khăn đỏ trước, rồi mới kể tiếp phần hậu cô bé quàng khăn đỏ. Con sói đến lừa bà cô bé, nuốt sống bà, rồi mặc váy áo của bà, trùm khăn giả vờ làm bà. Cô bé về nhà, thấy bà rởm mà không biết, cứ hỏi vớ hỏi vẩn sao tai bà to thế, sao mắt bà to thế, sao mồm bà to thế. Sốt ruột. Con sói bèn nuốt chửng luôn cô bé. Nhưng rồi quần chúng tiến bộ tập hợp lại đấu tranh, con sói phải nôn cả bà lẫn cháu ra, hứa cải tà quy chính. Từ đây bắt đầu phần hậu cô bé quàng khăn đỏ…
PHẠM XUÂN PHỤNGHọ như không còn trẻ. Người lớn tuổi hơn có khuôn mặt thanh thản vì đã giãn mềm những nếp nhăn. Người trẻ tuổi khuôn mặt nhuốm già bởi màu từng trải và những nét khắc chán chường.
MAI HUY THUẬTNằm cuộn tròn trong cái rọ lợn Cuội mới có thì giờ ngẫm nghĩ về cái thân phận của mình. Cả cuộc đời dối trá, lừa gạt bây giờ bị tù hãm sau mấy cái nan tre tưởng như mong manh thế mà càng cựa quậy càng trầy da rách áo, không thể nào thoát được.
NGUYỄN VĂN VINH Thường thường, mỗi sớm tôi và các bạn gặp nhau ở quán cà phê vỉa hè. Ngồi vệ đường, không tiếng nhạc quấy phá phút tĩnh tâm để ngẫm ngợi sự đời, quả thú vị! Tôi biết các loại quán đều tiêu phí thời giờ của mình, nhưng quán cà phê ít tốn, ít nguy hiểm hơn quán bia ôm và các toan tính, bon chen trong vòng danh lợi gươm đao nên tôi không bỏ uống cà phê buổi sáng, ngày mình giết một tí, lại được chuyện vãn với nhau: nào thời sự, tin tức trên trời dưới biển, cũng vui!
LINH CHIKhi chỉ mới là giọt máu, sự kết hợp của hai nhiễm sắc thể XY bám vào dạ con của mẹ, nó đã không được công nhận. Chào đời, mẹ con nó ở với ông bà ngoại cùng các cậu, các dì cho đến năm nó tròn bảy tuổi. Nhà ngoại nó ở ven triền núi của vùng đồi miền trung du hẻo lánh độ chừng vài ba chục nóc nhà rải rác trên mấy quả đồi đầy hoa sim, hoa mua tím. Chiều chiều nó thường hay tha thẩn trước sân nhà ngắm nhìn những đàn chim bay về tổ, thả hồn theo những đám mây màu cánh vạc đùn lên phía sau dãy núi đối diện nhà ngoại và tưởng tượng, ước ao…
TRẦN CHINH VŨAnh nghĩ là mình có thể ngủ được trong đêm nay - ngủ ngon là khác nữa - Đêm qua anh đã ít ngủ rồi - Hơn nữa, cùng với cậu em trai anh lại vừa có cuộc đi chơi đêm ở công viên Đầm Sen, đến muộn mới về. Vậy mà cho đến lúc này, đã qua nửa đêm được ít phút, mắt anh vẫn cứ trơ ra, cứ như thể nó chưa biết khép lại bao giờ.
ĐÔNG TRIỀUMười hai giờ đêm.Tôi bước ra khỏi rào lưới sắt còn ngoảnh lại nhìn căn trọ, nơi cửa sổ vẫn phụt ra luồng sáng trắng bởi đèn điện. Tất cả đã im lặng. Tiếng cót két của đôi cánh cửa gỗ mà người thiếu phụ vừa khép lại hòa vào nhịp rơi lộp độp của những giọt sương trên lá, tiếng côn trùng trỗi lên cùng thanh âm mà con chim cú đâu đây vẫn bỏ tiếng rúc đều đều nghe rợn người.
PHẠM NGỌC TÚY“Ngày...tháng...nămDòng nhắn tin trên báo cho em biết rằng em đã tìm thấy anh. Cuối cùng thì chúng mình cũng nhận ra nhau. Anh thân yêu. Hôm nay trời không mưa và không nắng. Từ cửa phòng em nhòm ra có một cây trạng nguyên. Cây này nhô lên cao giữa khoảng trời xanh hiếm hoi. Những chiếc lá đến mùa, đỏ thắm màu xác pháo. Nó là cây hoa độc nhất ngoài cửa phòng em.
NGUYỄN BẢNHắn đến tôi, mặt thẫn thờ ngơ ngác như người vừa mất của. Tôi hỏi ngay:- Có chuyện gì vậy?- Không, không có chuyện gì.
ĐÔNG LA Sài Gòn mùa mưa, trời lúc nào cũng âm u. Những tán cây sẫm hơn, không khí nóng rát của những tháng cuối mùa khô đã được làm nguội lại, dịu mát. Mấy ngôi nhà cao lênh khênh dường như chỉ cần kiễng chân lên một chút là có thể gội đầu được trong những đám mây sũng nước, là là bay trên đầu.
ĐÀO PHONG LAN Tôi là đứa con gái duy nhất của cha mẹ, và trời cũng ban cho tôi một nỗi bất hạnh để tương xứng với niềm hạnh phúc của một đứa con chắc chắn được cưng chiều: Tôi bị liệt hai chân từ bé.
MAI HUY THUẬTCon tàu Thống nhất nhả Văn xuống ga Huế vào một trưa mưa tầm tã khiến Văn chợt thấm thía một câu thơ Tố Hữu:...“ Nỗi niềm chi rứa Huế ơiMà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên?”...
NGUYỄN VĂN THANHSau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi không ngờ được Ngọ hỏi làm vợ. Không giống như những cô dâu khác, ngày tôi về nhà chồng có dắt theo một đứa con riêng. Tên nó là Hòa. Ngọ rất thương yêu hai mẹ con tôi. Không có gì đáng trách anh ấy dù cuộc hôn nhân của chúng tôi không bình thường.
NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNHTôi xa nhà trọ học thành phố khác. Dịp nghỉ ngắn ngày không về nhà được, tôi đón xe về thị trấn men con nước nhánh sông lớn về nhà ngoại. Từ ngoài ngõ con Bơ sủa váng, Vinh chạy ra ôm bụi chè tàu nơi đầu bến nước, gọi mạ ơi, Sương về.
NGUYỄN HÙNG SƠN Một buổi chiều cuối tháng ba trong lúc ngồi bón cháo cho chồng, bà Loan nhận thấy hôm nay Hào, chồng bà có những biểu hiện khác thường. Ông có vẻ suy nghĩ, ăn uống uể oải.
LỆ THANHBé Khánh Hạ - đứa con gái duy nhất của chị đã đi! Chiếc lá xanh độc nhất trên thân cây khô héo, khẳng khiu đã lìa cành. Ngọn lửa cuối cùng trong đêm dài trơ trọi của chị đã tắt ngấm trong bỗng chốc. Chị tưởng rằng mình sẽ không thể sống nổi trên cõi đời héo hắt này nữa.