Vàng...!

09:55 26/09/2023

PHANXIPĂNG

Truyện ngắn dự thi 1993

Minh họa: Cẩm Ly

I

Yêu nhau đã lâu mà chả lấy được nhau, rõ khổ! thời buổi thổ tả, quá ư thổ tả! làm cái nghề từng được tâng là cao quí nhất trong những nghề cao quý như-ta-đây, ấy vậy mà lương bổng chẳng nuôi nổi bản thân, nói chi đến cưới vợ sinh con! Ước gì có một bà tiên... khỉ mốc! Thời đại này là thời đại kim tiền chứ không phải thời đại cổ tích đâu nhá! Có tiền có vàng là tiên. Hơn tiên nữa chứ lị, muốn có tiền có vàng thì phải làm. Làm tích cực vào. Làm quên ngày quên đêm đi. Quên luôn cả cái bản thân mình nữa. Ơ hơ hơ, mà làm như thế nào nữa đây?

Gã khép hờ tập giáo án đang soạn dở, đầu óc lại ruổi theo bao ý nghĩ. Tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, gã được bổ về dạy trường phổ thông cơ sở ở cái huyện miền núi này đã bốn năm có dư. "Bán cháo phổi", nhất là nơi đèo heo hút gió, chán bỏ xừ, ngấy như cơm nếp nát. Và nghèo túng thì, ôi thôi thôi, phải gọi là mạt rệp. Những lý thuyết giáo dục học lấp lánh hào quang sao xa vời so với lý thuyết cả vạn dặm thế! Gã bỗng phì cười nhớ lại đôi câu đối tự trào của một đồng nghiệp đã đứng tuổi:

Thy giáo tháo giầy, tháo luôn cả ủng thủng luôn cả áo, đem giáo án dán áo;
Nhà trường nhường trà, nhường nt cả hoa, nhòa nốt cả hương, ly lương hưu lưu hương.

Rồi gã tưng tửng hát:

"May mà có em... Đời còn dễ thương..."

Ừ, may mà có em, đời còn dễ thương. May mà có Loan, cuộc sống gã còn le lói tí chút thiên đường. Loan về trường sau gã một năm. Cuộc tình của anh chàng giáo viên văn học và cô giáo trẻ dạy sinh này cũng thơ mộng ra phết. Chỉ tội hoàn cảnh gia đình đôi bên đều giật gấu vá vai làm buổi mai nhai buổi chiều. Tuy vậy, Loan vẫn mạnh dạn gợi ý với gã nên tổ chức lễ cưới. Một lễ cưới gọn nhẹ bánh-kẹo-trà-thuốc kiểu "nếp sống mới" trong cơ quan rồi sau đó về quê lên mâm cơm tiệm cúng gia tiên, hai họ ắt cũng thông cảm.

- Giàu làm kép, hẹp làm đơn - nàng nói - khó người, khó ta, khó cả xã hội chứ riêng chi hai đứa.

- Rồi tính sao nếu một đàn con lục tục ra đời?

- Trời sinh trâu sinh cỏ, ngại gì, anh!

Gã buồn bã lắc đầu. Bản tính lo xa, gã phân tích cho Loan thấy hàng lô hàng lốc những khó khăn nếu đôi lứa bước vào hôn nhân. Khó khăn chủ yếu vẫn là cơ sở vật chất. Đầu tiên: Tiền đâu?! Nếu gã và Loan được đào tạo phân môn khác, ví dụ toán hay ngoại ngữ chẳng hạn, hai đứa có thể liên hệ dưới thị trấn để dạy ngoài giờ kiếm thêm thu nhập. Hoặc trong tay có dúm vốn liếng tối thiểu, gã có thể xin nghỉ không lương chạy vạy bán buôn. Khối tay bỏ dạy xoay qua mánh mung lèng xèng một thời gian đã phưỡn lên trông thấy. Phi thương bất phú. Gã tự biết mình có khả năng kinh doanh lắm lắm. Nhưng không bột sao gột nên hồ? Kỳ hè vừa rồi, gã không về quê như thường lệ mà xin theo tốp thanh niên vào núi đãi vàng. Được vài mẩu vàng cám. Và một trận sốt vàng da. Tiền thuốc chả lại tiền men. Đó là chưa kể có phen hú hồn vì hầm sập suýt tiêu mạng. Phải kiếm cái gì cải thiện tình hình chứ?

Tính cạn nước, bí vẫn hoàn bí rị!!!

Loan xuất thân từ một gia đình đông con. Bản chất nàng chịu thương chịu khó. Chắc chắn nàng sẽ trở thành một người vợ hiền. Song, biết đến bao giờ?!

Kết quả, nàng có thai! Gã vò đầu bứt tai. Loan méo cả mặt. Ogino - Khauss đâu phải phương pháp tuyệt đối an toàn. Bố khỉ! giải quyết vấn đề thế nào đây?

Đi nạo ư? không. Vốn sinh ra và lớn lên trong một gia đình tuy nghèo nhưng nhiều đời sùng đạo, gã không thể nào chấp nhận biện pháp này. Loan cũng đồng quan niệm. Nàng nói:

- Việc ấy có thể nhiều người cho rằng bình thường, nhưng đối với em quá ư kinh khủng!

Về nhà thú thiệt sự tình ư? Cũng không được.

- Làm thân gái liệu mà giữ gìn, con ạ. Lỡ dại đâu đó thì chớ bò về bôi tro trát phấn mặt tao!

Cứ nhớ lời bố đe trước lúc xa nhà là Loan run như thằn lằn đứt đuôi rồi. Dùng dăng dùng dằng như thế, bào thai ngoài ý muốn của cả hai cứ ngày một tăng trưởng tỉ lệ thuận với nỗi lo của họ.

Loan hết sức khéo léo để mọi người chung quanh không hay biết gì. Cũng may cái bầu chẳng lớn lắm. Đến khi bụng nàng bắt đầu lùm lùm thì năm học vừa mãn. Lỡ trót phải trét. Gã quyết định đưa nàng đến nhờ cậy vợ chồng người bạn chí thân hiện sống ở tỉnh M. trong suốt mùa hè.

Vợ chồng bạn gã, thật tốt. Hai người đều là cán bộ ngoại thương, kinh tế gia đình khấm khá lắm. Họ tích cực giúp đỡ gã và Loan về mọi mặt. Lâm thế cũng đành chịu thế, chứ thực tâm gã cứ băn khoăn thắc thỏm vì sự nhờ vả phức tạp này. Nếu có một chỉ hoặc dăm phân vàng thắt lưng còn dễ ăn dễ nói, đằng này tay trắng cả hai đứa... rưỡi, muối lòng muối mặt sao!

Ngày đưa Loan đến một trạm hộ sinh tư, ruột gan gã bấn bần bân.

Đêm Loan khai hoa mãn nguyệt quả là một đêm khó quên. Trạm hộ sinh đận ấy chẳng có một sản phụ nào ngoài Loan, vắng hiu vắng hắt. Cô mụ, nguyên là một nữ hộ sinh luống tuổi về hưu, người gầy xép, bộ mặt lúc nào cũng nghiêm như chào cờ, lăng xăng cùng một nạ dòng phụ việc béo trục béo tròn. Bà này đứng cạnh bà kia có thể gợi cho chúng ta hình ảnh con số 10 viết vụng.

Gã ngồi ngoài phòng đỡ, dạ ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cái thai ngoài dự kiến này dẫu sao cũng là kết quả của tình yêu đôi lứa được hình hài hóa. Cầu cho mẹ tròn con vuông. Ồ, trai hay gái nhỉ? Rồi sẽ ứng xử ra sao với gia đình, họ tộc lẫn cơ quan? Cuộc sống hai đứa đương nhiên phải chuyển sang bước ngoặt mới. Gã và Loan vẫn chưa hình dung nổi hướng rẽ trước mắt. Mọi sự dường như đều bất ngờ, dường như đều ngẫu nhiên. Cũng liều nhắm mắt đưa chân vậy! Ôi chao, ước chi trong tay mình giờ đây có một cục vàng. Huyễn!

Cơn mưa giông vẫn trút dài theo nỗi quằn quại của Loan. Gã nóng ruột quá, bèn đánh liều xin phép "con số 10" được vào hẳn trong phòng đỡ. Khi chiếc đồng hồ treo tường cổ lổ sĩ gõ kính koong ba tiếng, cơn mưa tạnh hẳn. Đúng lúc đó, bào thai lọt lòng. Một cái bọc đỏ hỏn. Cô mụ khéo léo xé bọc ra và "Á!" lên một tiếng đầy kinh ngạc.

Dưới ánh điện, người ta chứng kiến một điều hết sức kỳ dị, vượt quá giới hạn ngay cả những đầu óc tưởng tượng siêu hạng có thể hình dung nổi. Trong cái bọc mà Loan vừa sinh ra kia, không có một hài nhi nào cả! Hiện hữu trước mắt gã, trước mắt Loan, trước mắt hai bà đỡ rõ ràng là một bông hồng! Một bông hồng lấp lánh! Một bông hồng đại đóa vàng tươi như vừa được hái từ vườn hoa tình ái!

II

Đám cưới tổ chức khá linh đình. Nào mẹ cô đón rước. Nào mâm cao cỗ đầy, nào hoa đèn đàn hát. Nào chụp ảnh quay băng... Tất cả thiên hạ, ngay đến bố mẹ của cô dâu chú rể, thảy đều ngạc nhiên. Làm quái nào mà hai đứa giáo viên nghèo kiết xác, nghèo rớt mồng tơi, chả có ma nào giúp, lại phất lên cái ào như có phép màu vậy? Trúng số cặp độc đắc hử? Hỏi sao, hai đứa cũng kín như bưng, chỉ cười cười, không đáp. Bao nhiêu lời bàn xa tán gần. Bao nhiêu nghi vấn, bao nhiêu giả định, mặc, đám cưới của gã và Loan vẫn tổ chức linh đình.

Số là, sau cái đêm sinh nở dị kỳ ở tỉnh M., gã và Loan liên tiếp bị hất bổng từ tâm trạng này sang tâm trạng khác. Từ lo âu đến sửng sốt. Từ hồi hộp đến bàng hoàng. Từ sầu khổ đến vui sướng. Đứa con của họ, nếu có thể gọi được như thế, là một đóa hồng à? Hay nói cách khác, đóa hồng vàng tươi kia chính là kết tinh kỳ diệu của một mối tình thời khốn khó? phào! Dẫu sao, gã cứ thở đánh phào như hất nhào mọi nỗi lo âu đeo đẳng suốt chín tháng mười ngày qua. Loan vẫn khóc rưng rức. Nàng gói chặt cánh hồng trong mấy lớp tã (những manh tã cũ do vợ bạn cho từ trước lúc đi sinh) và cất kỹ, không đủ can đảm mở ra xem lại. Một lần, Loan ngủ thiếp, gã táy máy tháo manh tã để quan sát lần nữa vật lạ có thật này. Cái gì đây? Gã dụi mắt không tin vào thị giác của mình:

- Hoa hồng này té ra bằng vàng, vàng thật Loan ơi!

Loan thức giấc. Và cũng như gã, nàng há mồm khi nhận ra rằng cái của mình từng mang nặng đẻ đau kia chẳng phải là một loại thực vật như bấy lâu nay lầm tưởng mà là một thứ quý kim. Vàng! Vàng đích thị! Vàng chính cống! Nào biết giải thích mọi sự ra làm sảo làm sao nữa, trời đất ạ! Thôi, hãy biết, rằng, sau đó, một hôn lễ được tổ chức linh đình, quá tầm ước ao của cô dâu chú rể.

Đám cưới xong, gã vội vàng liên hệ với Sở Giáo dục xin thuyên chuyển cả hai về dạy trường tỉnh lỵ. Phải công nhận gã giao thiệp khôn khéo, vì chẳng những được về cơ quan như ý mà lại còn được cấp một căn hộ khá tươm trong khu tập thể mới xây. Đời sống vợ chồng son quá là son, từ ấy!

Về tỉnh lỵ, gã mở mối quảng giao. Sẵn vốn liếng trong tay, gã hùn hạp làm ăn với một số người và liên tiếp "thắng quả". Năm học tiếp theo, gã nắm được quyết định lên chức hiệu phó phụ trách đời sống vừa lúc Loan lại mang bầu.

Lần thai nghén này, hai vợ chồng phấp phỏng mừng lo, gã đưa vợ đi khám liên tục và cảm thấy yên tâm vì các bác sĩ sản khoa đều liên tục phết một chữ phê: "Tốt!". Công việc tài chính của gã ngày một vững vàng, phát đạt. Đến kỳ ở cữ, Loan rất áy náy nhớ đến chuyện sinh nở trước đây nên bàn với gã kiếm một trạm hộ sinh nào kín đáo để nhỡ có gì cũng đỡ rầy rà vì miệng thế. Gã trấn an rằng chẳng thể nào có chuyện lạ tiếp diễn nữa đâu, nhưng cũng chiều theo ý vợ.

Than ôi, chuyện lạ vẫn tiếp diễn: Loan lại sinh ra một đóa hồng vàng. Và rồi các đợt sinh nở tiếp theo, bất chấp ý muốn của cả hai người, những bông hồng đại đóa bằng thứ kim loại quý hiếm cứ nối nhau ra đời.

Đúng như tự nhận định độ nào, gã rất có khả năng kinh doanh. Vàng vào tay gã, vàng ào ạt đẻ thêm vàng. Song le, có vàng vàng chẳng hay phô! Điều vợ chồng gã bây giờ trông mong tha thiết nhất là một đứa con. Một - đứa - con! Cuộc đời ơi, sao cắc cớ vậy?

Gã quyết định cùng vợ bỏ dạy để vào S.. thành phố lớn nhất đất nước, tạo lập cơ nghiệp mới. Thế là thoắt cái, tay giáo viên tỉnh lẻ đã chễm chệ trở thành giám đốc một nhà hàng - vũ trường sang trọng ở đô thị sầm uất này. Nhà hàng - vũ trường của gã tiếng tăm ngày một nổi như cồn, cạnh tranh thắng thế tuyệt đối với các restaurant - dancing tầm cỡ. Doanh nghiệp gã không dừng lại ở đó. Ông chủ nhà hàng dần mở thêm một shop, hai hiệu nữ trang, ba cơ sở mỹ nghệ xuất khẩu. Chưa hết, gã còn đầu tư xây dựng khách sạn năm sao "Baby". Thần tài cứ nhoẻn cười với gã. Người ta xưng danh gã là ông - hoàng - ho - ra - bạc - khạc - ra - vàng! không ngoa. Gã hái ra tiền còn lẹ hơn một máy in giấy bạc hiện đại. Giờ đây, gã sướng như tiên. Hơn tiên nữa chứ lị! Tất cả mọi thứ trên cõi trần này hầu như gã thừa mứa, chỉ trừ một thứ: Có con con nói trm tr mà nghe!

Loan, vợ gã, hết sức đau khổ vì sự thiếu thốn đó. Các bác sĩ sản - phụ khoa, các chuyên gia tình dục học lành nghề đều xác định cả hai vợ chồng hoàn toàn bình thường về cơ chế sinh lý. Tốt nữa là đằng khác. Ấy vậy mà, khốn thay, mỗi lần có thai là y như rằng nàng cứ nhè một bông hồng vàng mà đẻ!

- Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại!

Loan nhắc nhở gã cái quan niệm cũ rích sặc mùi phong kiến này chẳng biết đến lần thứ mấy. Nàng thực sự tự thấy bất lực trong đường con cái nên thành thật khuyên chồng khéo chọn vợ lẻ để kiếm mụn "nối dõi tông đường".

Như mọi bận, gã lại lắc đầu buồn bã.

Gã chung thủy tuyệt đối với Loan? đâu hẳn. Từ khi trở thành nhà tỉ phú đến nay, gã đã có quan hệ khá là gắn bó ít nhất với bốn phụ nữ.

Người thứ nhất chẳng phải ai xa, chính là nữ thư ký riêng của gã. Búp bê là biệt danh gã gán cho cô ta.

Người thứ nhì là đệ nhất nữ danh ca của sân khấu nhạc rock ở thủ đô. Cả hai đều vô sinh.

Người thứ ba tên Xoẹt. Cái thị Xoẹt, tên không đẹp nhưng người xinh quá thể là xinh. Chả xinh mà mấy năm liền đội vương miện hoa hậu tỉnh P. à? Một đạo diễn điện ảnh mời Xoẹt đóng công chúa Lọ Lem hay thủ một vai gì tương tự như thế trong bộ phim thần thoại nhiều tập. Đến thành phố S., hoa hậu Xoẹt được bố trí ăn ở tại khách sạn năm sao "Baby", và thế là, người đẹp tỉnh P. lọt thỏm vào mắt xanh của ông-hoàng-ho-ra-bạc-khạc-ra-vàng. Chẳng mấy khó khăn, gã chinh phục hoa hậu Xoẹt một cách rất... xoẹt! Đóa hoa khôi kia chẳng chút đắn đo đã dâng hiến trọn vẹn sắc nước lẫn hương trời cho ngài giám đốc khách sạn hào hoa phong nhã. Do sự khôn ngoan cộng với sức mạnh kim tiền, mối quan hệ này được giữ kín đến mức tối đa. Hợp đồng đóng phim được hủy bỏ, dĩ nhiên phải đem lại mối lợi béo bở cho nhà đạo diễn. Gã bí mật đưa mỹ nhân về thành phố nghỉ mát N., tậu cho nàng một villa đầy đủ tiện nghi. Villa tọa lạc trên sườn non trông ra biển trời ngát xanh ngoạn mục cực kỳ. Gã lại tìm cách thay tên đổi họ cho tình nhân. Phải rồi, hoa hậu hoa hiếc gì mà cái Thị Xoẹt, nghe nghịch nhĩ như lấy vồ nện vào tai! Thế là, hoa hậu Xoẹt vụt thành Bạch Hải Âu, nữ chủ nhân biệt thự "Bồng lai" xinh xắn. Nhà tỉ phú dự định công khai hóa mối quan hệ này khi nào Xoẹt tức Hải Âu phú cho gã một mụn con.

Hải Âu đậu thai. Gã mừng khấp khởi. Trông đến mòn con mắt, khốn thay, gã lại lần nữa chứng kiến một bông hồng được sinh ra trong cái bọc đỏ hỏn. Một bông hồng vàng đại đóa. Một bông hồng vàng 24 karats!

III

Bước sang ngũ tuần, gã trở thành tổng giám đốc một tập đoàn doanh nghiệp lớn. Dưới sự lãnh đạo đầy tài năng của gã, công việc làm ăn của tập đoàn thành công với tiến độ phi thường. Nhưng có mấy ai thấy ngài tổng vui vẻ thật sự, dầu trong chốc lát? Bà Loan, phu nhân của ngài, còn tệ hơn. Nom bà lúc nào cũng rầu ri rầu rỉ.

Trong phòng riêng của mình tại tư thất, gã cho trưng bày la liệt trên bốn vách tường tuyển tranh vẽ chụp trẻ nít. Trai có. Gái có. Đứa ngồi. Đứa nằm. Đứa bò lổm ngổm. Ngay trên bureau của gã, cạnh loạt máy điện thoại, là một pho tượng bằng vàng ròng sáng chóe. Pho tượng mô tả một thằng bé bụ bẫm trong tư thế đứng ưỡn mình về phía trước, hai tay cầm con chim mà tè một cách nghịch ngợm. Chỉ cần nhấn ngón chân trỏ phải của pho tượng, ta có thể nghe một số bài đồng dao ngộ nghĩnh vẳng lên. Còn nhấn ngón chân trỏ trái, thì lập tức từ con chim bé xíu của thằng bé sẽ phun ra một dòng chất lỏng. Đó là vodka, loại rượu mạnh nổi tiếng của Nga mà bấy lâu gã rất khoái.

Nhiều, rất nhiều đêm trong căn phòng này, bên cái bureau này, gã thức trắng. Không phải vì công việc mà vì nỗi hẩm hiu của hai vợ chồng. Nỗi hẩm hiu ngày càng bành trướng mạnh mẽ tỉ lệ thuận với sự nghiệp doanh thương của gã, tỉ lệ thuận với tuổi tác của hai vợ chồng gã.

Theo thời gian gã càng lầm lì ít nói thì bà nhà ngược lại. Bà cứ luôn mồm luôn miệng, hết than van chuyện này việc nọ lại trách trời mắng đất, rồi lảm nha lảm nhảm ADN và ARN, noãn sào và tinh dịch, bào tử và quỉ cốc tử. Nghe bực cả mình! Nhưng gã thông cảm cho tâm trạng của vợ: Lấy chồng mà chẳng có con, bằng như hoa nở trên non một mình!

Có con! Chỉ cần một đứa, một đứa thôi, trai gái gì cũng được tất: đó là điều mong cầu thống thiết nhất đời gã. Ngày xưa, gã khổ vì túng thiếu vàng. Bây giờ, nằm xoài trên tiền trên vàng, gã vẫn lại hoàn khổ. Chả biết cái khổ nào hơn cái khổ nào! Một-đứa-con: ba tiếng ấy vang vang trong tâm trí. Gã không sao lý giải nổi hiện tượng quá mức kỳ cục trong đời sống tình dục của mình.

Nghĩ đủ kiểu, bí vẫn hoàn bí rị!!!

Loan, rồi Xoẹt - tức Hải Âu - những phụ nữ từng chăn gối với gã, rốt cuộc chỉ sinh ra những đóa hoa hồng vàng chứ không phải những đứa con bằng xương bằng thịt. Chuyện lạ có thật! Đến lúc nào đó, bí mật này bị bật mí chắc chắn cả địa cầu lên cơn sốt!

Sau Hải Âu, gã còn tiếp tục luyến ái với rất nhiều người đàn bà khác. Và kết quả cũng đều răm rắp như nhau. Vậy nguyên nhân chính hẳn ở bản thân gã! Đây là sự lộn sòng của tạo hóa hay hình phạt của Đấng Tối cao? Gã làm gì nên tội cơ chứ? Lắm phen, gã cảm thấy chán chường hết thảy. Chả hiểu mày vận động theo một logic nào nữa, cuộc đời cắc cớ ạ! Thời đại này không phải là thời đại cổ tích nhưng sao mà... cổ tích hơn cả cổ tích vậy cà?

Trong một dịp trở về thăm quê cũ, gã tình cờ quen một nha sĩ trẻ măng có tên là Thiều Quang. Gã bỗng dưng thấy xúc cảm mãnh liệt trước nhân vật này. Một tình cảm khó diễn tả, khó giải thích, cứ rạo rực trào dâng xâm chiếm tâm trạng nhà tỉ phú. Quá lâu, chính xác là kể từ mối tình đầu với Loan, gã chưa bao giờ rơi vào một trạng huống tâm lý như thế cả. Tình cảm độc đáo này lại bừng khởi lúc tóc trên đầu đã chớm muối tiêu, lạ thật!

Thiều Quang, nếu so tuổi thì e chỉ bằng con gã (nếu gã diễm phúc có con), nhan sắc cũng chả có gì trội bật, vậy mà... kỳ cục quá! Và cũng kỳ cục làm sao, mới "chú chú, cháu cháu" hôm trước, hôm sau họ đã "anh anh, em em" ngọt xớt. Ở đây, đành phải lạm dụng sáo ngữ tiếng sét ái tình để chỉ mối quan hệ giữa một nhà tỉ phú tuổi đã "tri thiên mệnh" với cô nha sĩ vừa mới chân ướt chân ráo ra trường.

Tiệc cưới của gã và Thiều Quang, với sự đồng tình của bà Loan, được tổ chức tại khách sạn "Baby". Lần đầu tiên, ngài tổng chính thức lấy vợ lẽ. Lắm kẻ cho rằng nữ nha sĩ trẻ mơn mởn kia chấp nhận "chém cha cái kiếp lấy chồng chung" chẳng qua nhăm nhe tài sản kếch sù trong tay nhà tỉ phú. Kháo thế e nhầm to. Thiều Quang đến với gã hoàn toàn trên cơ sở một tình yêu vô tư và sôi nổi. Có thể lãng mạn quá chăng, nhưng thực tâm nàng nghĩ như vậy.

Bà Loan, với linh cảm nữ tính của người trong cuộc, cũng nghĩ vậy. Chính bà chấp thuận cho Thiều Quang cùng ở một nhà. Cả ba sinh hoạt với nhau trên ấm dưới êm, không ai chê trách nổi.

Gã tìm cách thổ lộ nỗi u uất oái oăm về đường con cái với vợ hai. Thiều Quang cười khanh khách như vừa nghe xong một chuyện khôi hài. Ngay khi bà vợ cả xác nhận những điều chồng kể là sự thật. Thiều Quang vẫn tỏ vẻ nghi ngờ. Làm sao người nữ nha sĩ kia có thể tin nổi chuyện phản khoa học trầm trọng như thế được? Với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ xác tín, Thiều Quang hứa:

- Cam đoan em sẽ có với anh những đứa con kháu khỉnh.

Một năm, hai năm, rồi ba năm ròng rã trôi qua. Cơ thể Thiều Quang vẫn chưa nẩy chút dấu hiệu nào chứng minh cho lời nói của mình. Gã và bà Loan thực tâm cũng không mong chờ gì nhiều lắm. Đến năm thứ tư, người vợ bé thụ thai. Nhà tỉ phú thoáng bừng dăm tia hy vọng và bắt đầu mừng lo khấp khởi khi kết quả chẩn đoán bằng phương pháp siêu âm cho biết: thai nhi là một bé trai khỏe mạnh. Gã vời một số bác sĩ sản khoa thân tín về bố trí phòng sinh ngay trong tư thất.

Thiều Quang chuyển bụng. Hôm ấy là một ngày hè nhiệt độ lên cao khủng khiếp: 45°C. Báo chí xôn xao loan tin ngọn núi lửa Basalte ở ngoại vi thành phố S. đang hoạt động trở lại, có khả năng bùng nổ nay mai.

Trái với dự đoán của chuyên môn, Thiều Quang phục hồi trạng thái bình thường sau mấy ngày đêm trở dạ la rên ngất lên xỉu xuống. Mãi tuần sau, sản phụ chuyển bụng lần thứ hai vào một đêm trời chuyển giông ầm ầm rồi mưa xối xả trút xuống như cầm chỉnh đổ.

Điềm gì đây? Sao hiện tượng lập lại y hệt lần đầu bà Loan sinh nở?

Gã ngồi nhấp nhổm trong phòng riêng, bên cái bureau, trước pho tượng quí kim, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Mồ hôi mồ kê cứ ròng ròng nhễ nhại dầu gã đã bật máy điều hòa hết số. Đêm khó quên năm nào ở tỉnh M. thoắt ẩn thoắt hiện trong trí tưởng tượng: trạm hộ sinh tư tồi tàn vắng hiu vắng hắt - mưa ầm ào với giông gió nhì nhằng - con số 10 viết vụng - tiếng rên xiết của Loan - đồng hồ cổ lổ sĩ treo tường gõ kính koong ba tiếng - bông hồng vàng, vàng y, vàng diệp, vàng 24 Karats.

Một tay nhấn ngón chân trỏ trái của pho tượng, một tay nâng cốc hứng dòng rượu mạnh phọt ra, gã liên tục nhấp vodka từng ngụm lớn. Ký ức lại nhập nhòa thoáng hiện bao âm thanh, bao hình ảnh.

Gã giật mình. Vừa lúc ấy, chiếc đồng hồ treo tường trỗi ba hồi kèn dồn dập. Mưa tạnh hẳn. Quỷ tha ma bắt! Mọi hiện tượng há lặp lại y đúc lần đầu? Dào, cũng thế thôi, một bông hồng vàng như bao đận, chả có gì mới lạ, sao mình hồi hộp thế này?

- Cộc! Cộc! Cộc!

Có tiếng đập cửa. Gã tợp thêm một búng vodka nuốt đánh ực, chuẩn bị đón nhận tin gở.

Bà Loan nói như rống, vừa nói vừa hoa chân múa tay đầy phấn khích:

- Một bé trai... Kháu khỉnh... Vô cùng kháu khỉnh...

Gã ngỡ mình say, nghe sảng, hỏi kỹ lần nữa:

- Sao? Bà nói từ từ cho tôi nghe nào!

- Thiều Quang vừa sinh một bé trai vô cùng kháu khỉnh! Đấy, ông nghe rõ chứ?

- Rõ!

Gã đáp dõng dạc rồi ba chân bốn cẳng phóng như bay đến phòng sản phụ. Bà Loan lạch bạch chạy theo.

Từ xa, gã đã nghe tiếng khóc oe oe chào đời. Đó là tín hiệu thông báo về niềm hạnh phúc tuyệt vời làm trái tim gã khua giục rộn ràng tưởng chừng ngạt thở. Oe oe! Đứa con! A ha, ta đã có một đứa con!

Gã lao vào phòng Thiều Quang tựa mũi tên. Săm soi đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn, mắt gã ngỡ tét ra, miệng gã cứ rên lên ư ử. Gã chạm khẽ thật khẽ vào hài nhi, e đụng mạnh sẽ làm tan đi một giấc mơ, một ảo ảnh. Rồi gã thận trọng nâng hứng đứa bé lên trên đôi tay run rẩy.

- Hu hu hu!

Đột ngột gã khóc thét lên hết sức dị kỳ. Bà Loan, lúc ấy đang đứng cạnh gã, cũng ôm mặt khóc òa cũng khiến mọi người chung quanh chẳng hiểu mô tê gì trớt.

Vì sao lạ thế?

Khi ẵm đứa bé lên, vừa ngạc nhiên ngắm nghía, vừa hân hoan sờ nắn đứa con yêu quý duy nhất của mình - niềm hy vọng thống thiết mấy mươi năm ròng nay mới tựu thành - gã chứng thực rằng: Đứa trẻ đây giống gã như tạc và thực sự bằng xương bằng thịt. Không chối cãi vào đâu được.

Vâng, tất cả sự thật bằng xương bằng thịt, chỉ trừ một chi tiết mà thôi. Một chi tiết cực kỳ quan trọng. Ấy là bộ phận sinh dục: Con chim của thằng bé, hỡi ôi, lại bằng vàng!

Vườn Ngọc Huế
7 - 1991
P.
(TCSH54/03&4-1993)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • KHẢI NGUYÊN Pa-ri, mùa hạ năm 198...Vườn Bách thảo giữa thành phố kề sông Xen phía tả ngạn. Ông đến đây như một kẻ lánh đời, sợ nơi đông người. Thật ra, phần lớn đường phố Pa-ri trong giờ làm việc không ồn, không thừa thãi người đi nhong như ở Việt Nam. Em ông ở quê ra Hà Nội chơi đứng ngắm dòng người và xe nườm nượp qua lại cứ tự hỏi: những con người này đi đâu, về đâu mà tuôn mãi như là chẳng ai về nhà cả, như là cái "nghiệp" trời đày phải đi.

  • ĐỖ KIM CUÔNGNhiều năm trôi qua tôi đã trở thành người đàn ông đứng tuổi. Có một mái ấm gia đình, vợ con hạnh phúc. Nhưng mỗi lần nghĩ về nàng, một người đàn bà chỉ kịp quen trên chuyến đò từ Huế ra Phong Điền, chia tay nàng để nhiều năm sau, tôi mới được gặp lại nàng trong một hoàn cảnh khác, tôi vẫn giữ nguyên một cảm giác hết sức lạ lùng. Một ý nghĩa luôn ám ảnh tôi khá kỳ quặc rằng: Tôi đã bị nàng hiểu lầm, là một chàng lính giải phóng “hám gái, dại khờ”... Bởi vì sau vụ việc ấy, chính tôi cũng rủa thầm mình là ngu ngốc.

  • NGUYỄN VIỆT HÀVọng đi vào núi. Tại sao phải đi vào núi thì Vọng mong manh biết, còn sẽ đi vào núi như thế nào thì anh không biết. Nắng của chiều ngần ngừ trên một đường mòn và đường mòn heo hút cỏ dại đến đây thì chia hai.

  • HÀ KHÁNH LINHGiáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân thường nói với các sinh viên của mình thuở còn ấu thơ bà tin những chuyện cổ tích là có thật, từ đó bà đã sống và hành động theo tinh thần cổ tích. Khi đã thành danh, bà thường ngẫm nghĩ đối chiếu mình với các nhân vật trong cổ tích. Nhiều người lấy làm ngạc nhiên khi thấy chuyện cổ tích đã đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách của một con người như giáo sư tiến sĩ Hoàng Lập Xuân. Càng ngạc nhiên hơn, khi biết rằng những chuyện cổ tích bà được nghe kể khi còn nhỏ không phải do ông bà nội ngoại, không phải do cha mẹ...

  • HƯỚNG DƯƠNGTết đã gần đến rồi. Những ngày này mọi người chỉ nghĩ đến một việc là chơi gì trong ngày Tết? Trước đây, cuộc sống thiếu thốn thì Tết là dịp để ăn uống cho no say đầy đủ - Vậy mới gọi là ăn Tết. Còn giờ, mọi sự dinh dưỡng thừa mứa, đàn ông bụng phệ nhan nhản, đàn bà đi hút mỡ thường kỳ, bệnh béo phì của trẻ em gia tăng. Ăn uống là kẻ thù của con người. Vậy nên, Tết không còn là ăn Tết nữa mà là vui Tết, chơi tết.

  • PHẠM ĐÌNH TRỌNGChưa bao giờ Ngay có ý nghĩ rời Hà Nội đến sống ở vùng đất khác thế mà anh đã đột ngột đưa cái gia đình bé nhỏ không còn nguyên vẹn của anh đi vào thành phố phía Nam cách Hà Nội ngót hai ngàn cây số. Anh đi như chạy trốn để rồi càng ngày anh càng nhớ quay quắt nơi anh đã để lại cả một thời tuổi trẻ đẹp đẽ.

  • THU NGUYỆTTrắng và trắng. Muột thơm và tinh khiết. Mặt đất dường như đỏ và mịn hơn khi được trải mình ra đón nhận sự nương tựa dịu dàng của những cánh hoa sứ ấy. Tôi khẽ khàng nhặt một bông sứ nhỏ, không đưa lên mũi ngửi như thói thường mà trang trọng áp vào tai. Trong làn hương tràn ngập, tôi nghe vẳng tiếng chuông ngân đẫm mát. Ai đó ơi, hãy một lần thử xem, nhặt một bông sứ nhỏ sân chùa, nhè nhẹ áp vào tai, sẽ nghe thấy những âm thanh và làn hương kỳ diệu! Cái cảm giác lạ lùng mà tôi đoán chắc rằng ai đó sẽ bất ngờ thấy mình khác hẳn đi.

  • PHẠM THỊ ANH NGAVới tôi mạ không có công ơn mang nặng đẻ đau, nhưng mạ đã thực sự ban cho tôi sự sống: sau khi lần lượt sinh bốn người con gái đầu lòng, lần thứ năm chín tháng cưu mang và "vượt cạn mồ côi một mình" mạ đã sinh ra anh, người sau này sẽ là "một nửa" của đời tôi.

  • PHẠM THỊ XUÂNTừ ngày Hoạt được đề bạt lên phó giám đốc, Mùi bắt đầu tiến hành một cuộc cách mạng trong gia đình. Nhìn vào đâu, vào cái gì, Mùi cũng chưa thấy nó xứng đáng với địa vị mới của chồng. Ngôi nhà ba gian vừa xây cách đây không lâu, bây giờ nó đã trở nên lạc hậu trong mắt Mùi. Mùi nghĩ, giá như hồi ấy mà làm theo kiểu nhà hộp thì bây giờ có phải đã lên thêm được một tầng như một số người quanh đây không.

  • HƯƠNG LANTuấn nhìn đồng hồ, rồi lại đi lui, đi tới không biết là lần thứ bao nhiêu trong buổi sáng này trên hành lang của Tòa án nhân dân Thành phố. Vẫn còn 5 phút nữa mới đến giờ, nhưng Tuấn có cảm giác giận Hương, có lẽ cô ta không đến, cô ta muốn gây khó dễ cho mình... Tuấn thầm nghĩ và lòng anh hiện lên một chút đay nghiến với người phụ nữ đang còn là vợ anh trong vài tiếng đồng hồ nữa.

  • BÙI MINH QUỐCNgày hôm ấy là một ngày không có gì đặc biệt trong cuộc sống cực nhọc, buồn tẻ của giáo sư Lê Khương- một ông già ngót sáu mươi tuổi mà vẫn sống độc thân. Nhưng rồi có một sự đặc biệt đến với ông vào lúc gần nửa đêm. Sau khi rà sửa lại lần thứ ba mấy chục trang cuối tập bản thảo một công trình mới nhất của mình, giáo sư đặt lưng xuống giường ngủ thiếp đi. Và, như thường lệ, ông bắt đầu thấy chiêm bao.

  • DƯƠNG THÀNH VŨBuổi sớm maiSông thức dậyMột mìnhTrôi mải miết    (René Char)

  • ĐOÀN BÍCH HỒNGBà lão ngồi bất động nơi cây cầu giơ một khúc gỗ khẳng khiu đỡ lấy sàn nhà. Trong lúc liếc nhìn bóng mình lao chao trong cái màu xanh rêu đùng đục của dòng sông đang gắng gỏi vài mét nước cuối cùng trước khi nhập vào lòng biển, bà cố ghi nhận cái thời khắc quan trọng mà bà cảm thấy nó đang đến gần.

  • NHƯ BÌNH1. Đực và cái. Một đứa con trai đứng bên một đứa con gái là giống đực đặt bên giống cái. Còn nhỏ chúng là những đứa trẻ, không ngại ngùng bởi vấn đề giới tính. Trưởng thành, hai giống bên nhau tạo sức hút và nảy sinh cái gọi là tình yêu. Các cụ ta xưa rất hiểu quy luật giới tính này. Chả thế mà cứ nhốt hai giống vào một phòng là thành vợ chồng.Bố mẹ tôi cũng là một cặp như thế.

  • NGUYỄN VĂN ĐỆThuần ra bến thuyền vào lúc thuỷ triều đang lên. Lúc này là nửa đêm. Trăng hạ tuần trong như con cá mòi tháng bảy nhảy hất lên từ mặt biển treo mình giữa nền trời xanh ngát. Gió tây se lạnh, gió thổi từ đất liền ra giộng rừng phi lao reo lên cùng với tiếng vi vu, vi vút, gió thổi vào ngọn sóng làm hắt lên những tia sáng.

  • NGUYỄN THANH MỪNGĐã bát tuần, ông vẫn chưa nghĩ đến cái già. Đó là ông nói vậy, bô lô ba la trước bàn dân thiên hạ, trong đó tất nhiên không thiếu cả bạn bè, nhất là những người đáng tuổi con cháu nhưng được ông tôn vinh là thần tượng của quốc gia, thậm chí quốc tế nữa.

  • NHẤT LÂM          Truyện ngụ ngôn hiện đạiTrong đàn chó săn của ông Mỗ thì Fóc vào loại anh cả đỏ. Ngoài chân cao, mũi thính, mình dài, chạy như tên bắn... nói chung những gì cần cho một con chó săn đích thực thì Fóc có cả.

  • NGUYỄN TRƯỜNG                           Nơi hầm tối là nơi sáng nhất          (Thơ Dương Hương Ly)

  • TRẦN THUỲ MAINăm nay mùa đông lạnh hơn hẳn mọi năm. Gió cao nguyên cứ tràn qua, tràn qua từng đợt, những bông quỳ chấp chới vàng như sóng. Quỳnh bảo tôi: Gió ở đây một đi không trở lại, khác ở Huế. Gió từ sông Hương thổi lên là gió rất đa mang, thổi tà áo bay dùng dằng, như trong câu hát ngày xưa "Gió bay từ muôn phía...".

  • HẢI THITôi lớn lên ở một ngôi nhà nhỏ ven sông. Con sông nhỏ chảy qua một vùng quê hẻo lánh. Nhà tôi và nhà Khan đối diện nhau trên dòng trôi quê mùa ấy, chỉ có điều nhà tôi thì quay mặt ra sông, còn nhà Khan thì quay lưng ra sông, chính vì thế mà thuở nhỏ, mỗi lần tắm sông cười đùa ầm ỉ, tôi hay bị ba tôi rầy la nhiều hơn, vì ba tôi chỉ cần ngồi trên nhà đưa mắt là thấy ngay tôi đang trèo lên những bè lục bình để làm công chúa, còn ba Khan thì chỉ trông thấy Khan ném bùn đất vào cô công chúa kỳ khôi mỗi khi ông có việc phải ra đằng sau bếp.