Tuyết ca

08:35 16/12/2019


PHAN BÁ THỌ

Ảnh: internet

Tuyết ca

Những tiếng sóng vỗ ầm ào trong giọng em cười nói.
một điều gì đó mơ hồ vỡ bung ra tựa đơn sắc phát tứ tán từ những cột ánh sáng khổng lồ của tâm thức dựng đứng.
những bọt nước bị bắn tung rạt rào rơi rụng xuống.
rơi từ tốn khuất mất giữa một khoảng xanh bất khả hình vô xác lập tương quan.


Tôi không có cho mình một cánh cửa để mở tung ra.
những ảnh tượng trôi dạt với vớt được chỉ đến từ trải nghiệm
của trực giác phú bẩm cứ mòn dần tối dần trong khối khoảng không khi nao ngưng nghỉ chảy xệch xẹo về mọi hướng đầy tơ tóc lạnh cứng.
vách bờ dựng lên để ngăn tôi quá mỏng manh tạm bợ quả ngây ngô.
có thể lách mình xuyên qua bất kể lúc nào nhưng giác quan bị hứng lọc toàn bộ
rơi lại phía bên này.


Tôi chẳng có cho mình dẫu chỉ một cánh cửa bé tí tựa bàn tay
để thả dài lâu ý thức trong sự mơ tưởng mông lung về nó.
nhiệt độ cứ ào ào xuôi theo đà tuột dốc còn băng tuyết dưới chân ngón cứ reo vang cứ dần cao lên mãi.
khi nào tôi chạm nóc.
bao lâu tôi hoan hỷ hòa tan trong xoáy cuồng âm vực phiêu bồng.
tôi có thể ngồi thụp xuống nằm bẹp dí như tờ giấy mỏng để níu kéo chờ đợi một điều gì đó sẽ quay trở lại.
ảnh tượng xác tín về ngọn lửa xanh mang mang miền mây loạn.


Băng tuyết reo ca.
sóng biển reo ca.
những ám ảnh réo ca về đôi cánh cửa xanh mà tôi sẽ bôi xóa sẽ
vẽ dài nỗi phận tôi trên đó.
những gãy khúc thẳng thuột những ngoằn ngoèo.
những thức tỉnh dọ dẫm xuyên thấu những thông hiểu.
tôi đã tự bào mòn tôi khi nào với lá phổi tuôn ra toàn khí độc.
tôi khụy ngã quay tròn trong vũng tối vô phương chuyển dịch xác ngôn từ.


Băng tuyết reo ca môi lạnh reo ca.
những tấu khúc ảo hóa reo ca mãi ngợi xưng về một ngày cánh cửa xanh hé mở.
cái gì đang ngọ nguậy dưới chân tôi từ từ ấm lạ.
có nỗi gì nhen nhóm đã cháy bùng trong giọng em nói cười sóng vỗ.
sự chấn động địa tâm cùng cực
bất giác cuộn co thân sáng lóa.
ví như tôi vừa đẩy cửa hồn mình toan thẳng đứng reo vang.


(TCSH369/11-2019)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.