PHAN BÁ THỌ
Ảnh: internet
Tuyết ca
Những tiếng sóng vỗ ầm ào trong giọng em cười nói.
một điều gì đó mơ hồ vỡ bung ra tựa đơn sắc phát tứ tán từ những cột ánh sáng khổng lồ của tâm thức dựng đứng.
những bọt nước bị bắn tung rạt rào rơi rụng xuống.
rơi từ tốn khuất mất giữa một khoảng xanh bất khả hình vô xác lập tương quan.
Tôi không có cho mình một cánh cửa để mở tung ra.
những ảnh tượng trôi dạt với vớt được chỉ đến từ trải nghiệm
của trực giác phú bẩm cứ mòn dần tối dần trong khối khoảng không khi nao ngưng nghỉ chảy xệch xẹo về mọi hướng đầy tơ tóc lạnh cứng.
vách bờ dựng lên để ngăn tôi quá mỏng manh tạm bợ quả ngây ngô.
có thể lách mình xuyên qua bất kể lúc nào nhưng giác quan bị hứng lọc toàn bộ
rơi lại phía bên này.
Tôi chẳng có cho mình dẫu chỉ một cánh cửa bé tí tựa bàn tay
để thả dài lâu ý thức trong sự mơ tưởng mông lung về nó.
nhiệt độ cứ ào ào xuôi theo đà tuột dốc còn băng tuyết dưới chân ngón cứ reo vang cứ dần cao lên mãi.
khi nào tôi chạm nóc.
bao lâu tôi hoan hỷ hòa tan trong xoáy cuồng âm vực phiêu bồng.
tôi có thể ngồi thụp xuống nằm bẹp dí như tờ giấy mỏng để níu kéo chờ đợi một điều gì đó sẽ quay trở lại.
ảnh tượng xác tín về ngọn lửa xanh mang mang miền mây loạn.
Băng tuyết reo ca.
sóng biển reo ca.
những ám ảnh réo ca về đôi cánh cửa xanh mà tôi sẽ bôi xóa sẽ
vẽ dài nỗi phận tôi trên đó.
những gãy khúc thẳng thuột những ngoằn ngoèo.
những thức tỉnh dọ dẫm xuyên thấu những thông hiểu.
tôi đã tự bào mòn tôi khi nào với lá phổi tuôn ra toàn khí độc.
tôi khụy ngã quay tròn trong vũng tối vô phương chuyển dịch xác ngôn từ.
Băng tuyết reo ca môi lạnh reo ca.
những tấu khúc ảo hóa reo ca mãi ngợi xưng về một ngày cánh cửa xanh hé mở.
cái gì đang ngọ nguậy dưới chân tôi từ từ ấm lạ.
có nỗi gì nhen nhóm đã cháy bùng trong giọng em nói cười sóng vỗ.
sự chấn động địa tâm cùng cực
bất giác cuộn co thân sáng lóa.
ví như tôi vừa đẩy cửa hồn mình toan thẳng đứng reo vang.
(TCSH369/11-2019)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất