PHAN BÁ THỌ
Ảnh: internet
Tuyết ca
Những tiếng sóng vỗ ầm ào trong giọng em cười nói.
một điều gì đó mơ hồ vỡ bung ra tựa đơn sắc phát tứ tán từ những cột ánh sáng khổng lồ của tâm thức dựng đứng.
những bọt nước bị bắn tung rạt rào rơi rụng xuống.
rơi từ tốn khuất mất giữa một khoảng xanh bất khả hình vô xác lập tương quan.
Tôi không có cho mình một cánh cửa để mở tung ra.
những ảnh tượng trôi dạt với vớt được chỉ đến từ trải nghiệm
của trực giác phú bẩm cứ mòn dần tối dần trong khối khoảng không khi nao ngưng nghỉ chảy xệch xẹo về mọi hướng đầy tơ tóc lạnh cứng.
vách bờ dựng lên để ngăn tôi quá mỏng manh tạm bợ quả ngây ngô.
có thể lách mình xuyên qua bất kể lúc nào nhưng giác quan bị hứng lọc toàn bộ
rơi lại phía bên này.
Tôi chẳng có cho mình dẫu chỉ một cánh cửa bé tí tựa bàn tay
để thả dài lâu ý thức trong sự mơ tưởng mông lung về nó.
nhiệt độ cứ ào ào xuôi theo đà tuột dốc còn băng tuyết dưới chân ngón cứ reo vang cứ dần cao lên mãi.
khi nào tôi chạm nóc.
bao lâu tôi hoan hỷ hòa tan trong xoáy cuồng âm vực phiêu bồng.
tôi có thể ngồi thụp xuống nằm bẹp dí như tờ giấy mỏng để níu kéo chờ đợi một điều gì đó sẽ quay trở lại.
ảnh tượng xác tín về ngọn lửa xanh mang mang miền mây loạn.
Băng tuyết reo ca.
sóng biển reo ca.
những ám ảnh réo ca về đôi cánh cửa xanh mà tôi sẽ bôi xóa sẽ
vẽ dài nỗi phận tôi trên đó.
những gãy khúc thẳng thuột những ngoằn ngoèo.
những thức tỉnh dọ dẫm xuyên thấu những thông hiểu.
tôi đã tự bào mòn tôi khi nào với lá phổi tuôn ra toàn khí độc.
tôi khụy ngã quay tròn trong vũng tối vô phương chuyển dịch xác ngôn từ.
Băng tuyết reo ca môi lạnh reo ca.
những tấu khúc ảo hóa reo ca mãi ngợi xưng về một ngày cánh cửa xanh hé mở.
cái gì đang ngọ nguậy dưới chân tôi từ từ ấm lạ.
có nỗi gì nhen nhóm đã cháy bùng trong giọng em nói cười sóng vỗ.
sự chấn động địa tâm cùng cực
bất giác cuộn co thân sáng lóa.
ví như tôi vừa đẩy cửa hồn mình toan thẳng đứng reo vang.
(TCSH369/11-2019)
Tải mã QRCode
NGUYEN SU TU
Thủy táng...!
ĐẶNG MỸ DUYÊN
Nguyễn Thánh Ngã - Vương Ngọc Minh - Phạm Bá Thịnh - Hồng Vinh - Trần Thị Tường Vy - Trần Hương Giang - Đông Hương - Nguyễn Đức Sĩ Tiến - Nguyễn Thanh Mừng
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
Những đứa trẻ
LTS: Những giọt thơ về Huế như một thoáng mưa bóng mây, tự nhiên rơi và đem lại cảm giác lạ lẫm. Huế hiện lên cũng là lạ, như cô gái bước ra từ đóa sen thiền. Sông Hương xin giới thiệu những bài thơ vừa mới gửi đến của Lam Bình (tên thật là Hoàng Thị Mỹ Bình), hiện ở Hà Nội.
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Trần Mạnh Hảo - Hoàng Nhuận Cầm - Hoàng Vũ Thuật - Hoàng Cát - Đỗ Hoàng - Mai Văn Hoan - Nguyễn Loan - Phù Sa Lộc
LÊ THỊ MÂY
HOÀNG DIỆP LẠC
Nguyễn Man Kim - Nguyễn Đức Dũng - Hà Duy Phương - Phạm Thị Ngọc Thanh - Lại Đăng Thiện
LTS: Trong vai công chúa Tây Hạ (vở kịch Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan), Nguyễn Tuyết Lộc đã để lại trong lớp học sinh Quốc Học – Huế những năm 1960 một hình ảnh khó quên. Hơn 50 năm sau chị mới trở lại Huế qua hai bài thơ giới thiệu trên Tạp chí Sông Hương số này.
LGT: Không làm dáng và càng không kiểu cách, những ngôn từ cuộc sống chân thật tự tình hiện diện khắp nơi trong thơ Ngô Thị Hạnh, chạy dọc những bờ gió và mang theo những câu chuyện, những cảm xúc nhuần nhị, những trăn trở đầy cá biệt… Cũng nhiều khi bắt gặp những riết róng thở gấp gáp của gió hậu hiện đại trong thơ của chị.
NGUYỄN THANH MỪNG
Uống cà phê với Nguyễn Mộng Giác
và Tạ Chí Đại Trường
Ngưng Thu - Đoàn Trọng Hải - Trần Tịnh Yên - Lưu Ly - Phan Công Tuyên
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
TỪ HOÀI TẤN
Bản tình ca khi xa cách
Gởi NT và Huế
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Say trăng
VŨ THỊ KHƯƠNG
(Kính viếng hương hồn những liệt sĩ trên dòng Thạch Hãn)
NGUYÊN QUÂN
VƯƠNG KIỀU
Tôi đi qua đời tôi