ĐÀO DUY ANH
Ảnh: internet
Tự cảm
Không thể biến mình thành công cụ của tư duy
khi tất cả các ước lệ của xã hội đã làm nền tảng
sự tự cảm con người hoàn toàn không chỉ là sự tự cảm của trí tuệ
mọi nền tảng không nhất thiết tụng ca
không có hành ngôn nào phi thái độ
thế giới người vẫn còn nguyên giá trị được thừa nhận trong thực tế trọn vẹn yêu thương
xin triển hạn cái chết để sống ngày còn
không vết mòn nền tảng, không con đường, không cần hy vọng
vũ trụ đã mở trong trái tim một trong ngần
nguồn sáng tự mở bung ràng buộc
và nỗi cô đơn đánh thức bằng nụ hôn như tín hiệu sau cùng
nơi duy nhất sẽ đi vào kết thúc
mọi bí mật biết ưu tư và làm đầy cho nhau
bước đi khôn dại nằm ngoài ý thức
đã cùng cưu mang và hiểu những hành trình
những phi lý cuộc đời không phân định được trực giác hay ảo giác
hư thực cứ nhập nhoạng đan cài cõi ma mị bủa vây con người
làm sao giải mã cõi thâm sâu
hãy thành giáo sĩ im tiếng và kẻ hành hương đọc lời kinh vô ngôn
để biết tự nó như vốn đã
hãy biến tất cả thành vô nghĩa trong khoảnh khắc ngập đầy diệu vợi
ở đó yêu thương sẽ trong ngần như tôn giáo
sẽ cúi lạy như vạch giữa khoảng không một xác tín vô bờ
không ai có thể tư biện hay khái quát hóa đời sống con người
và tôi sẽ không là tôi khi sự lớn lao của tình yêu che khuất
yêu thương sẽ trả lời cái vô cùng vô tận bước ra từ tiền kiếp
làm sao thoát khỏi chính cái chết để bước vào ý niệm hằng hữu
chúng ta sự chết luôn đặt ra một cách liên lĩ cho sự sống
hà cớ mọi ước lệ
không ai có thể kê đơn hạnh phúc cho người khác
(TCSH406/12-2022)
Tải mã QRCode
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...
Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong
Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.
...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...
Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.
Con đẻ của Khánh Hoà nhưng là con dâu của Huế. Lê Khánh Mai tốt nghiệp Thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, hiện là Tổng biên tập tạp chí Nha Trang. Ngoài 4 tập thơ và 1 tiểu thuyết đã xuất bản, Lê Khánh Mai còn có nhiều thơ in trong các tuyển tập khác.Thơ Lê Khánh Mai lành mà gợi, róc rách giữa hai dòng truyền thống và hiện đại, dùng dằng giữa hai nẻo hiện thực với mộng mơ...
Sinh 1954 tại Nghi Lộc, Nghệ An. Hiện là công nhân ngành in ở Huế. Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã xuất bản:- Lá thời gian- Tinh khôi- Chàng ca sĩ bình minh
Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.
Tưởng chừng như dòng sông trôi chật hương bòng, hương bưởitưởng chừng như con đường quen, quen tựbao giờhình như tôi đã có lần tiền kiếpđêm thiên hà vỡ một ánh sao rơi
Có gì mà nhớ quêGặp sông nhìn đăm đắmThương bên lở bên bồiLo quê mùa nước lớn
Bãi cát nhàu muối mặnHoang dại một loài hoaAi đặt tên Cúc biểnMàu tím đỏ mượt mà
Em về với chị, quê xưaQuê em quê chị, bây giờ quê ai?Cách xa hút tháng năm dàiSao ngày trở lại lạnh gai cả người.
(Nhân lời kể của một người chơi chim)
Chị tôiphận gáiheo may về lơ lửng sáo diều ngânSông Bồ mười hai bếnbến nào nước đụcbến nào trong...