ĐÀO DUY ANH
Ảnh: internet
Tự cảm
Không thể biến mình thành công cụ của tư duy
khi tất cả các ước lệ của xã hội đã làm nền tảng
sự tự cảm con người hoàn toàn không chỉ là sự tự cảm của trí tuệ
mọi nền tảng không nhất thiết tụng ca
không có hành ngôn nào phi thái độ
thế giới người vẫn còn nguyên giá trị được thừa nhận trong thực tế trọn vẹn yêu thương
xin triển hạn cái chết để sống ngày còn
không vết mòn nền tảng, không con đường, không cần hy vọng
vũ trụ đã mở trong trái tim một trong ngần
nguồn sáng tự mở bung ràng buộc
và nỗi cô đơn đánh thức bằng nụ hôn như tín hiệu sau cùng
nơi duy nhất sẽ đi vào kết thúc
mọi bí mật biết ưu tư và làm đầy cho nhau
bước đi khôn dại nằm ngoài ý thức
đã cùng cưu mang và hiểu những hành trình
những phi lý cuộc đời không phân định được trực giác hay ảo giác
hư thực cứ nhập nhoạng đan cài cõi ma mị bủa vây con người
làm sao giải mã cõi thâm sâu
hãy thành giáo sĩ im tiếng và kẻ hành hương đọc lời kinh vô ngôn
để biết tự nó như vốn đã
hãy biến tất cả thành vô nghĩa trong khoảnh khắc ngập đầy diệu vợi
ở đó yêu thương sẽ trong ngần như tôn giáo
sẽ cúi lạy như vạch giữa khoảng không một xác tín vô bờ
không ai có thể tư biện hay khái quát hóa đời sống con người
và tôi sẽ không là tôi khi sự lớn lao của tình yêu che khuất
yêu thương sẽ trả lời cái vô cùng vô tận bước ra từ tiền kiếp
làm sao thoát khỏi chính cái chết để bước vào ý niệm hằng hữu
chúng ta sự chết luôn đặt ra một cách liên lĩ cho sự sống
hà cớ mọi ước lệ
không ai có thể kê đơn hạnh phúc cho người khác
(TCSH406/12-2022)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT