Trung thu năm trước

09:54 25/05/2022

HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)

Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...

Minh Họa : Đặng Mậu Tựu

***

Buổi chiều, tôi tết lại tóc cho em, thắt thêm một cái nơ to màu hồng phấn, mặc cho em cái áo đẹp nhất. Nhà chỉ còn ba bố con, mẹ đi Hà Nội chưa về. Ngoài đường, người xe qua lại nhộn nhịp. Chúng tôi bắc ghế đẩu ra ngồi ngoài hiên ngắm đường phố. Em cười hớn hở: - Chị Bé ơi! Coi người ta mặc áo quần đẹp ghê! Cả lồng đèn cũng đẹp nữa.

Giọng nói của em đầy vẻ khao khát. Tôi nhìn vu vơ ra phía trước, lặng im. Có lẽ cả hai chị em đều đang nhớ mẹ. Sao lâu thế mà mẹ chưa về?

Trăng Trung Thu tròn vành vạnh. Ba đi suốt từ sáng đến giờ. Hai đứa lững thững đi dọc theo lề đường, hòa vào đám con nít nhộn nhạo. Đó đây thấp thoáng ánh đuốc của những đoàn múa lân lẫn với tiếng trống thậm thịch rộn ràng. Những khuôn mặt trẻ con bừng bừng nao nức dưới ánh đuốc. Tôi nắm tay em cả hai đứa lang thang hết phố này sang phố kia. Thật ngốc nghếch nếu ở nhà vào lúc này!

Ánh đèn trong các cửa hiệu hắt ra sáng rỡ, phản chiếu vào màu sắc của những chiếc lồng đèn, càng làm cho chúng đẹp đẽ, lộng lẫy hơn lên. Em nũng nịu kéo tay tôi: "Chị Bé! Chị Bé ơi! Nhìn kìa!" Tôi bước nhanh qua, ước gì mẹ về hôm nay nhỉ?

Hai chị em cứ đi lang thang khắp nơi mà chẳng biết mình đang đi đâu. Đường phố và đường phố. Ngã tư và ngã tư. Cửa hiệu nối tiếp của hiệu. Em đi cạnh tôi, luôn mồm nói ríu rít:

- Chà! Coi cái lồng đèn con cá đẹp ghê chưa! Vài hôm nữa mẹ về, mẹ cũng mua cho em một cái như vậy, phải không chị Bé?

Mắt em sáng long lanh rồi chợt tối sầm. Mặt em đang vui bỗng buồn hẳn đi. Em đứng lại, tần ngần ngắm dòng người xe, ngắm những gia đình đưa con cái đi chơi. Mắt em mở to, ngẩn ngơ nhìn.

Tôi chợt thấy sống mũi mình cay cay. Thương em quá! Lưỡng lự một chút, tôi sờ tay vào túi, nơi có số tiền mua sách ba mới cho hồi sáng...

Bây giờ, em sung sướng cầm chiếc lồng đèn trên tay, miệng lại nói líu lo. Em nhoẻn cười, để lộ hàm răng... sún thật dễ thương. Trước niềm vui hồn nhiên của em, không hiểu sao lòng tôi lại nao nao, muốn khóc.

Gió thổi nhẹ nhàng. Cảnh vật như đáng yêu hơn. Và trên trời, những ngôi sao nhấp nháy như cái nheo mắt tinh nghịch.

***

Đó là Trung Thu cuối cùng của hai chị em chúng tôi được trải qua cùng nhau. Em ra đi vào một ngày đẹp trời. Dì tôi vuốt tóc tôi: - "Thôi! Con đừng khóc nữa. Nó đau từ trong bụng mẹ, làm sao có thể...". Tôi lau nước mắt, chợt nhớ đến lời một bài hát nào đó "Tạm biệt Michel, người em bé bỏng của tôi. Chết thật là khó, khi khắp nơi mùa xuân đang đến với nắng vàng và hoa; khi mà những con chim còn hót líu lo trên cành..."

Lại một mùa Trung Thu nữa. Tôi thẫn thờ nhìn đường phố đông vui. Con đường hôm nào hai chị em mình cùng đi, tay trong tay. Bàn tay em nhỏ xinh và cổ em thơm mùi dầu cù là. Con đường từ nay mãi mãi vắng bóng hai đứa mình rồi. Chẳng bao giờ chị còn có thể nắm tay em, mua cho em chiếc lồng đèn hay cái bánh Trung Thu. Chẳng bao giờ. Em không còn hát cho chị nghe bài "Rước đèn Trung Thu" như hôm nào, giọng em trong veo pha lẫn chút ngọng nghịu. Em không cười nữa. Và không khi nào hai đứa mình cùng áp mặt vào tủ gương, ngắm những chiếc mặt nạ, những chùm đèn lóng lánh đủ màu trong những cửa hiệu dọc đường Trần Hưng Đạo. Cùng mút chung một chiếc que kem. Vâng. "Chết thật là khó, khi mà khắp nơi mùa xuân đang đến với nắng vàng và hoa, khi mà những con chim còn hót líu lo trên cành...". Thế mà tại sao em vẫn ra đi?

Tôi nhìn chiếc lồng đèn cũ mình đã mua cho em năm nào, chợt như thấy hiện lên hình ảnh của em với nét mặt rạng rỡ, đôi mắt to long lanh như có nước, nụ cười để lộ hàm răng sún và đôi má lúm đồng tiền...

Cũng vẫn là Trung Thu, nhưng có những cái ở Trung Thu này, ta lại không thể nào gặp lại ở Trung Thu tới...

"Tạm biệt nhé, người em bé bỏng của tôi..."

H.D.T
(TCSH53/01&2-1993)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • TÔ DIỆU LIÊN

       (8 tuổi, lớp 2)


  • Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi


  • Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh

  • ĐOAN TRANG    

    Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.

  • NGUYỄN THỊ THANH TÚY

    Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.

  • BÌNH NHIÊN     

    Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải

  •         Truyện ngắn

    TRẦN BẢO ĐỊNH


  • Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới

  • NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH  

    Olephia
    Cha không thể trở về với con được nữa
    Con không thể chạm vào cha được nữa
    ... 

  • LÊ THANH VÂN 

    Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.


  • Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy


  • Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến

  • HỒ DUY  

    Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.


  • Bình Lộc - Nguyên Hào

  • Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương

  • THANH NHƯ

    1.
    Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm

  • CÂY BÚT TUỔI HỒNG   

    Cuộc sống hôm nay, người ta đi tìm những giá trị thực dụng, thì chúng tôi lại đi tìm những mầm non văn chương, hòng kiếm ra những chiếc lá, nhành cây, nụ hoa tâm hồn bé bỏng giữa cuộc đời. Với mong muốn sẽ gầy dựng được một vườn hoa mát lành giữ lại cho cuộc sống một khoảng xanh râm mát. Để lỡ khi ai đó có những vấp váp trong đời mình, sẽ ghé lại ngồi nghỉ ngơi.