PHẠM XUÂN PHỤNG
Trung Quốc, hãy nhớ!
Biển Đông triệu triệu năm về trước
Bão giật triều dâng tạc dáng hình
Việt Nam ta như chàng Atlas
Buộc mình chống đỡ lũ yêu tinh
Nửa đàn con theo mẹ Âu Cơ
Xẻ núi, khơi sông, dựng cõi bờ
Máu quyện mồ hôi từng tấc đất
Đen lưng cháy mặt vẫn làm thơ
Một nửa đàn con ra biển lớn
Hóa thân thành đảo giữa trùng khơi
Đảo là ngôi nhà, ngọn đèn, đôi mắt
Vì mẹ, ngày đêm giữ biển trời
Nông dân Việt ngàn đời thuần nết lúa
Hiền lành như đất, thật như cơm
Ba xoa hai đạp ăn xong bữa
Chỉ thích hò vè, ngại múa gươm
Ngư dân Việt mê theo luồng lạch
Chỉ ước trời yên, đánh cá xa
Giũ lưới, gái trai vui đối đáp
Đẩy thuyền, chồng vợ hát dân ca
Hai mươi sáu năm rồi, máu Gạc Ma
Hòa chung dòng máu giữ Hoàng Sa
Biển Đông sôi sục lời răn cũ
Cáo gửi bàn chân
Giặc cướp nhà!
Bay tưởng là bay mạnh tột cùng
Hung hăng, ngang ngược dọa lung tung
Tàu to, súng kễnh đe dân Việt
Lớn, mạnh, giàu, tham, ngạo
Hóa khùng!
Ta vẫn bình tâm biểu chúng bay
Rút giàn khoan khỏi biển ta ngay
Ta không mong muốn dân hai nước
Xách súng, giương lê
Bỏ luống cày!
Ta luôn mong muốn dân hai nước
Qua lại thăm nhau mỗi sớm chiều
Đường thủy, đường không vui tấp nập
Nghĩa tình trọn vẹn
Đẹp bao nhiêu!
(SH304/06-14)
Tải mã QRCode
Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ
Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao
...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...
Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ Cuối sông lơ đãng rượu như mình
Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu
những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần
Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê