ĐÔNG TRIỀU
Trong những trật tự
Trước khi bước vào nơi đây
Là những năm tháng đó mỗi chiếc kim đồng hồ chỉ mặc độc,
ánh nhìn thản nhiên
và một hành lý
Quay cho dòng nước chảy, cho đến ngày mai…,
máu trong tim cũng vậy !
Trong tất cả những trật tự này
Không còn niềm tin nào hơn em sẽ ngồi yên vĩnh cửu
Sẽ kể thêm vài thứ
Những hạt đỗ tây to như mắt con chim phượng hoàng rụng xuống
rào thưa
nó bảo tôi cứ nhặt cho vào đấy
Sức nóng của sự cô đơn không làm nó tan chảy,
chỉ lời nói gió xoay
Em có lần trong lặng im buột miệng nói con người là vậy !
Trong không gian đã hóa thạch nhiều thứ có cả tiếng chim
gắn chi chít tự
bến lòng,
những cánh hồng như gai bủa không trung
Anh đừng hi vọng em là trạm cuối cùng và em cũng đã thấy
phía cuối cùng
Không có chúng ta
Nó thách thức cả những loài đập cánh bay lên thành cuồng phong,
bão táp
Những cảnh báo đã xuất hiện sau lưng sự im lặng vĩnh cửu đó
Nơi kim đồng hồ đã choàng lên áo khoác, gùi thêm hành lý...
Sự dịch chuyển bây giờ như những tiếng nện rúng động mầu nhiệm
Từ dãy hành lang này thường ngày có những con chim ri
ghé qua nhảy nhót
và đến cuối cùng kia
Đã thấy rõ sự sắp xếp tương tác hằng hữu ví như nói con chim ri
vô cớ vừa bay vừa hót vang,
Chiếc bình tự nứt để chiều lòng một con gián bò ra,
và Nátita - em bỗng dưng thèm khóc ?
Buổi chiều tràn qua phía cánh đồng như chiếc khăn hoàng lưu
xoãi dài tẩm độc chất cô đơn
Ở đây, cũng như trên cõi đời này chúng ta sẽ có điều quan tâm
duy nhất!
Điều đó đã xảy đến trong khi khu vườn này không còn bí mật nữa
Nhà ga như vừa qua trận bão tuyết nó vừa lạnh
và trơ mái đổ xuống những toa tàu
Chiếc phi thuyền đã đỗ nhầm trên cây tách không có tiếng kêu cứu,
chỉ có những chiếc mỏ vói lên đón những con sâu mồi
Đàn thiên nga, chú người rơm hay chiếc đồng hồ gồng gánh một thời
đại như đã từng nhắc đến đều xa dần trục chuyển động...
Tất cả họ đã trút xác nơi đây và tìm thấy một chân trời mới
rồi chăng?
Ở phía sau lưng là một chuỗi đổ vỡ
Ở phía trước mặt một cánh cổng đã mở
Em đưa cánh tay phản đối sự im lặng này
Anh có yêu ai khác ngoài em - Nátita ơi!
(SH321/11-15)
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG