Xuân về - Ảnh: LVT
|
NGUYỄN KHOA ĐIỀM Trở lại A Lưới Những bước trùng điệp Những bước núi rừng A Co ngửa mặt mờ mây gió Cô Ca Va lừng lững lưng voi Dốc mèo gân guốc bàn tay nắm An Hồ nghìn năm dầm mưa bay A Lưới trập trùng chiều trở lại Mưa nối mưa, nắng thay nắng từng giờ Vẫy tay lau trắng lên sườn dốc A Ling, A Sáp xuôi đất khách Năm tháng trôi đi, năm tháng về Em hát cái ngày đau xót đó Bây giờ dịu ngọt cứ như không Tóc không xanh tóc ngày xưa nữa Máu nóng trong tim máu vẫn hồng Em dẫn ta lên ngàn thước núi Ngó về chất ngất bóng Ka Lưi Nhớ Em lắt lẻo trên vai mẹ Em có còn không, em Cu Tai? Ta cõng em đi trọn một đời Thơ ta, ta gửi đến bao người Những lời ru ấy rơi trong núi Biết có khi nào em đã nghe? TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG Khúc du xuân Khúc du xuân tính tròn năm tháng Mộng hồn còn lãng đãng chốn Bình Hương. Điệu ca nam văng vẳng khúc canh trường, Tiếng hát ru em, câu hò mái đẩy, Nỗi niềm riêng ai có thấu chăng ai! Bến đò xưa trăng, nước, mây, trời, Mấy đoạn cao ngâm - đôi lời tâm sự, Nhớ thương này da diết lắm Người ơi! Cố đô ngàn năm cũ Mộng biếc vẫn dâng đầy Ta làm người khách lữ Chung bước trở về đây... Nước Hương Giang tĩnh lặng Gió Ngự Bình lao xao Lắng nghe trong im vắng Niềm thao thức dạt dào... Rõ ràng mới đó... hôm nao Đã như một thoáng đi vào giấc mơ: “khi trông, khi đợi, khi chờ, Tương tư khúc dạo ngẩn ngơ tháng ngày”. TIẾN THẢO Tết sau mùa lũ Quê mẹ bao ngày mưa nước lũ Cỏ cây cũng chịu nỗi gian truân Cây chìm đáy nước, cây trơ gốc Nhà cửa tan hoang biết mấy lần! Mẹ lại xới vun cùng năm tháng Mồ hôi đổ xuống nụ lên xanh. Tết về vườn cũ vàng hoa cải Cay đắng qua đi đến ngọt lành! Bếp to đã ấm ngôi nhà mới Đàn chim ríu rít phía đầu hồi Giao thừa vẫn ít nhiều mứt bánh Nhìn đàn con trẻ lại vui thôi! Dẫu chưa quên được mùa mưa bão Mai đào nở muộn giữa ngày xuân Giọt phù sa đọng nguồn sinh lực Ngô lúa sẽ xanh gấp bội phần! HỒ ĐẮC THIẾU ANH Mẹ là mùa xuân của con Hôm qua gom lá đông vàng Sáng ra lá vẫy đón nàng xuân mơ Nhọc lòng nhớ cánh mai xưa Huế ơi ngày ấy bây giờ xa xăm Hình như ký ức gọi thầm Ước chi níu được tháng năm quay về Mẹ cùng con đón xuân quê Khuya chờ bánh chín lắng nghe lửa cười Câu ca dao mẹ vun bồi Tuổi thơ nồng bốn tao nôi quê nhà Mẹ đơm trái, con chưng hoa Giấc mơ ngày tết nhói qua vội vàng Mẹ chừ mỏng mảnh cành lan Tuổi trời treo giữa gió ngàn tháng giêng Con vin cành mẹ lớn lên Nắng vây bờ gió bình yên một đời Tình mẹ thắm hoa hồng tươi Con cài lên áo nụ cười ngày xuân. NGÀN THƯƠNG Trước ngõ mùa xuân Mảnh vườn không từng cơn mưa phai dần trên núi nghe vĩnh cửu thời gian xích lại phận người lơ lửng áng mây đưa Thiêng liêng ơi! là giây phút giao thừa hương khấn nguyện lung linh mờ ảo dấu vết đời đi qua làn khói quyện hồn so le trong ánh mắt người Trên khuôn mặt thánh thần nụ cười vọng lại giá soi được những điều ta muốn nói bỗng thấy mình đơn độc trước gương... LÊ VĨNH THÁI Ngày không nhớ ngày không tròn như vành môi chúm chím ngày dường như đứng bóng trong thẳm sâu ngõ tối ngày con chim câm bặt chân di tôi còn chuyện than vãn những lối mòn qua đường mù quáng ngày tìm thấy lại mình trong đêm đêm chẳng còn thấy gì ngoài mình là đêm là đêm trở lại sau ngày... NGUYỄN VĂN QUANG Người đàn bà Ta nghe tiếng trẻ thơ gọi mẹ Người đàn bà quay lưng vào quá khứ Bóng đêm tràn đầy thất vọng Cơn say nghiến ngầm nỗi đau. Chiếc xe cà tàng thêm lần tan nát Đứa bé ngẩn ngơ căn nhà thiếu cha Ta thóp tim chờ lời ân xá... Tháng năm, năm tháng hỡi người đàn bà TÂY LINH PHẠM XUÂN PHỤNG Hoa quê nhà Xưa có ba cô gái Cúc, Mai, Đào thắm bông Tình chị em thắm thiết Thường bên nhau chơi cùng Giữa ba bông hoa đẹp Tôi chọn đoá mai vàng Màu hoa êm đôi mắt Và hương thơm dịu dàng Rồi bao năm đi xa Nhớ về em trăn trở Có còn bông mai nhỏ Vàng tươi xuân quê hương Rồi ngày im tiếng súng Hai cô đi lấy chồng Áo hoa và nhẫn cưới Thêm duyên đôi má hồng Một chiều đông không khói Sương mờ giăng núi côi Ngỡ ngàng trong nắng nhạt Cánh mai vàng lẻ loi Lại bồi hồi ký ức Nhớ những mùa xuân sang Giữa chiến trường xạm khói Dáng ba cô dịu dàng Trên bàn thờ ngày tết Một cành mai vàng xinh Nhẹ nhàng xòe sáu cánh Vỗ niềm mơ lung linh! Nhớ ngày 08 tháng 10 năm 1960 BẢO CƯỜNG Mong em ba mươi Tết Ngày ba mươi Tết em không đến Nặng trĩu lòng anh nỗi nhớ thương Đồi vắng chiều nay ta đứng đợi Nhìn làn mây trắng mối tơ vương Ngày ba mươi Tết em không đến Anh nhủ lòng thôi gắng đợi chờ Hoa nở vườn ai vui nắng mới Anh buồn lặng ngắm bóng mây xa Ngày ba mươi Tết em không đến Để hỏi đôi lời buổi cuối năm Được ôm em giữa vòng tay ấm Để thấy thời gian rót nhịp đằm Ngày mai đã bước sang năm mới Em có vui không mộng có tròn? Ngày cũng nhiều khi qua rất vội Anh mơ gần mãi chiếc môi son. CÔNG NAM Lật quẻ giao thừa Đêm tích xuân mơ đoá hồng lộng lẫy trang sách mở ra trang sách khép vào chữ nghĩa lấn chen hàng lối xiêu ngang, xuôi ngược thật khó mạch lạc ý tứ... Kim chỉ vá khâu hồn vía quá khứ, tương lai không ranh giới tách biệt kể, cũng nên một lần bật quẻ rủi may có thể ngay giai khắc Giao Thừa hoặc một ngày đầu năm nào đó lật trang số phận may ra mởn mơ em, búp năm ngón biếc ân ban cho đời... TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN Xuân Thú hoang dừng lại lắng nghe mùa xuân cập bến én về cặp nhau nghiêng vai lùa giấc mơ nhàu sợi tình se chỉ bắc cầu nhớ ai Nghênh ngang trên phố đào phai nắng trôi chạm phải heo may cuối trời thảo nguyên ngựa núi rong chơi vòng tay bối rối ủ lời - khát nhau Cháy bùng hai nửa - đỏ au xuân - tôi - thắp ngọn : Mơ sau - sáng trời NGUYỄN DŨNG Hồn quê long lanh hạt sương trên tàu lá chuối là ngọn cỏ may xỏ chỉ ống quần khói cơm chiều kéo hoàng hôn về trên mái là lũ dơi bay bay vỗ cánh đón trăng lên là bàn tay mẹ vun rò hành tháng tám đóa cúc vàng rám nắng mặt mẹ yêu là mùi lúa mới chan mồ hôi, nước lũ chòm lá dừa hắc ngọn gió đêm đông là những đêm thao thức nhớ dòng sông ngày đi xa chưa kịp giội mái nhà mưa dột là nỗi nhớ mùi phèn đóng lên cán cuốc tiếng ho khàn mẹ sắc thuốc tàn khuya là hồn của tâm hồn lúc ở nơi xa nỗi nhớ day dứt hoài không dứt là hồn của tâm hồn xanh màu kí ức nhớ muôn đời hồn đất của rốn, nhau. KIỀU TRUNG PHƯƠNG Trước tàn phai Chớp mắt là thôi đã hết ngày Mai không đợi tết rụng vàng cây Em không đợi đến thì con gái Để sắc hoa tàn, hương nhạt phai. Bướm chẳng tìm hoa khi nhụy rữa Thẫn thờ em đứng trước gương soi Tô hồng điểm phấn lên môi má Cười gượng thương mình nước mắt rơi... PHAN NHƯ Thư gửi Hoàng Xuân Sơn Đi mô mà mất đất mất đai Sao chưa một lần thăm cố quận? Đập Đá vàng thu nắng chớm phai Nhớ bước chân ai còn lận đận Buồn quá ghé thăm lại Toà Khâm Ba Bến đâu nằm trơ cổ độ? Trong tay còn đồng xu leng keng Ném sông gọi ba hồn chín vía Nghe như tiếng vọng mới hôm tê Bỗng thấy ngươi về cười nửa miệng Huýt sáo hỏi thầm Huế Buồn Chi Có còn em ơi Marie-sến Nhớ quá những ngày cơn bão rớt Nghỉ học đi về mưa xiên ngang Ba đứa gò lưng yên xe đạp Điếu thuốc đầu tiên ấm tuổi vàng Thôi nhé, lá me chào lá phong Còn mong chi nữa cuộc tao phùng Mai mốt nhớ nhau nâng chén rượu Hỏi bên trời bạn có long đong? Huế, mùa thu 2010 NGUYỄN SÔNG BỒ Góc hồn quê Tuổi xuân. Em và gió Nắng nâu vàng rạ rơm Biết có còn đâu đó Tết nghèo mà ngon cơm... Khói nhang trầm thoảng thơm Quyện cùng hương con gái Ơi, cái mùi ngai ngái Quấn vào nhau hít hà Trong vòm lá nở hoa Một nụ hôn ta giấu Tuổi mười lăm mười sáu Thỏ thẻ lời chớm yêu Văng vẳng tiếng chim kêu Tự tình sau ngõ giống Một bức tranh quê kiểng Đẹp nhất thuở yên bình Làng ơi, nắng lung linh Nhớ cái nhìn rất ấm Thương ổ rơm cơm tấm Một góc hồn rưng rưng!... NGUYỄN TUẤT Khoảnh khắc giao mùa Đêm dài vỡ mộng tháng Giêng Giọt mưa mùa cũ trốn tìm mùa xuân Tơ trời quyện mảng phong vân Rối nhàu nhan sắc điệu vần thơ tôi! Đêm dài vỡ mộng tinh khôi Nửa đêm tỉnh giấc làn hơi giao thừa Dặn lòng quên cuộc bán mua Vần thơ lãng mạn trêu đùa nhân sinh! MAI NAM THẮNG Viết trong quán “Chợt nhớ” ở Quy Đạt Ta bỏ quên gì mà đêm nay chợt nhớ? Dáng này… mắt ấy… năm xưa… Mùa hạ cuối cùng bên kia dốc Lớ Bây chừ đã hết sim mua! Chợt nhớ ngô đồng mấy cội tròn trưa Bóng ngả về đâu ngày xa cách? Hò hẹn gì đâu mà hờn trách Trời mưa nước chảy quanh hồi(*)… Thôi em đừng hát nữa Xa khơi Biển phía ấy đã bạc đầu thương nhớ Rừng trên này đang mùa tơ lộc nhú Chợt nhớ gì trong thảng thốt mưa bay… -------------------- (*) Câu ca ở Quy Đạt-Quảng Bình: Trời mưa nước chảy quanh hồi/ Anh không lấy vợ ai giã bồi anh ăn? (264/2-11) |
Tải mã QRCode
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...
Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng