Huỳnh Minh Tâm - Pháp Hoan- Ng.H.Dao Trì - Trần Võ Thành Văn - Trần Quốc Toàn - Lê Vi Thủy
Minh họa: Nhím
HUỲNH MINH TÂM
Bài thơ ảo diệu về cái chết
giá như một ngày
được chết ở hiên nhà
chứ không phải bìa rừng
ở bìa rừng lạnh lắm
nhiều thú dữ nhiều nấm độc
anh không phải người can đảm
ở hiên nhà có hoa cau
trong vườn có vòm mận trắng
ao sâu cá rô quẫy
anh chỉ nhà thơ tồi
đi không quá hai quả đồi
có chết cũng làm sao
nhưng chết ở hiên nhà nắng ấm
có vòm hoa giấy có mây xanh
được vậy thật diệu ảo.
bài thơ tồi sẽ đắp lên
một bông trang trắng
ảo diệu làm sao
PHÁP HOAN
Mảnh vỡ
1
Trong khu ổ chuột
những giấc mơ rẻ tiền không có neo níu giữ
cùng nhau trôi tuột xuống ống cống sau một cơn mưa trái mùa
2
Hãy đưa tôi đến ngọn hải đăng và thắp tôi sáng lên như lửa
cho tôi hóa thành dải đá ngầm làm vỡ thuyền bè trong đêm
cho tôi lớn lên như những đốm sáng đang lan tràn trong óc người
điên
cho tôi hát ca khi đứng nhìn chân mình vùi dập trong bão tố
3
Tất cả mọi thứ quanh ta đang hiện diện chói lòa
Một bông hồng một nắm tro một bàn tay một lưỡi hái
Một nắm kim cương tung vào mỗi góc cạnh của hiện tại
Ôi thời gian và sự giàu sang vĩnh cửu của nó!
4
Vũ trụ được dựng thành từ bộ xương khô một vị thần trong huyền
thoại
Sáng nay được nghiền nát tan thành bụi mờ phân tán khắp nơi
Khi hàng trăm tinh cầu mở mắt điên cuồng lao đầu vào nhau
Làm căng đầy nhựa sống trong từng sợi gân khô những bông hoa
cuối vụ
NG.H.DAO TRÌ
Thế gian đầu tiên thuộc về người đàn bà
người đàn bà
và
những mùa gió hừng hực cưỡng bức chiếc lá
tiếng lá thất thanh
như tiếng trút áo ngọt ngào
người đàn bà ngỡ ngàng tái sinh tự động
không thể tái sinh
trên khuôn mặt đàn ông khác
người đàn bà đan ngón tay mình vào lỗ mong ước
khom xuống
kính cẩn như với Thượng đế
bằng sự tăm tối bên ngoài và sự giải thoát bên trong
khắc bản thân mình vào bản án cuối cùng của tạo hóa
và đó cũng chính là sự khải huyền của bản án
khát sống
thế gian đầu tiên thuộc về đàn bà
người đàn bà một mình vỡ
một mình bay vào cơn địa chấn phun trào
cơn bức
bối lên từng chân tóc
xung động não trạng hiếp đãm triệu triệu tế bào khát bỏng
ngấn nước trong veo phiêu linh
chèn lên nhau đè lên nhau ồ ạt... suối nguồn
ánh sáng phồn thực khuếch tán cực đại
trần gian hóa lỏng
trên dung môi kềm trên đôi môi dày mặn mùi biển giã
vũ trụ bắt đầu co thắt
từng
cơn
quặn
mọi quan năng cần mẫn tới hạn
nấc
dòng mê đuổi
dậm dực làm rùng mình bản năng sống
người đàn bà duy nhất nghe tiếng vọng từ hang động của cô đơn
vừa từ bỏ thế gian
không có cuốn sách thiêng nào ghi các dạng thái thoái hóa cột
sống
trong ý niệm ân sủng của Thượng đế
con người sẽ bất hạnh vì sự thông minh giáo điều
và sẽ bất hạnh hơn trước cái rướn mình đau đáu
người đàn bà nhỏ bé
không cầu Thần linh nếm thử
không nhân danh bất kỳ
không luận giải điều gì, không cần ngoa ngữ
người đà bà
rất dịu dàng đàn bà
tự khai mở bí ẩn mình...
TRẦN VÕ THÀNH VĂN
Địa hạt cuộc người
Heo may không thể làm nên địa hạt khu vườn
khi tôi bắt đầu tin sợi tóc em đã cuốn trôi sự nhiệm mầu tháng hạ
khi tôi bắt đầu phải xa em giữa một hoàng hôn ấm nóng và buồn
nơi ấy ngày bất tận đi vào tôi mỏng mảnh
đi vào tình yêu bằng thứ ngôn ngữ đa đoan
chật chội
bao la vang vọng trái tim tôi.
Có lúc mặt trời mọc trên vai thắc thỏm
hoa cúc tần giấu mặt cao xanh
hôm Mẹ dắt tôi đi tìm bài đồng dao mất dấu sau vuờn
bước qua lỗ trùn sâu tôi bỗng thành đứa con của gió
bay đi
tiễn biệt ấu thơ guộc gầy tay Mẹ lẫn trong chòm lá hiếm hoi còn
sót lại sau âm nấc mùa màng
và thi thoảng đám rau dại lao xao cười nói
như ý nguyện cho tôi nguyên vẹn mọi điều/ dẫu mất
như ý nguyện tháng năm Mẹ buồn vui cần mẫn
hát ru tôi trên địa hạt đời mình.
Heo may không thể làm nên địa hạt khu vườn
khi buổi sáng thất thần bước ra khỏi nỗi buồn dây mướp đắng
tôi cúi chào thành phố lẻ loi
tôi cúi chào quãng đời tôi lạ lẫm
những kẻ tha hương
hội ngộ bất ngờ.
Cội rễ lãng quên hay niềm khát khao hiển hiện
đồng cỏ/ vườn quê không nói với tôi về lẽ sống bứt cành
bầy ong kiêu ngự tín hiệu thiên nhiên hào sảng
bao dung chớp sáng ngày ngày
tôi ồn ã với ai
tôi lặng lẽ với ai
tiếng hát của tôi đã thuộc về góc trời xưa bão mặn
tiếng đập trái tim tôi đã thuộc về góc lá dẫn lưu
rạo rực hiến dâng lòng gió
rạo rực hoa mướp nở thay tôi ngợi ca những điều quăng quật
ngợi ca viền cỏ non mờ nhạt trong buổi sáng lâm thâm mơ mộng
khuyết đầy
bầu trời về neo đáy mắt
và nhỏ bé dường như…
Cảm ơn em từng chải chuốt mùa thu
cảm ơn lỗ trùn sâu đã lấp dấu chân tôi ngày xa Mẹ
cảm ơn màu hoa mướp lẻ loi giữa vuông chiều kiệt rũ
kiêu hãnh nở trên địa hạt cuộc người.
TRẦN QUỐC TOÀN
Đêm trắng
Một chiếc lá nằm cong giữa trời
Thân cây đen những nhánh gầy hóa thạch
Đàn kiến di tản thành những vệt sáng chung quanh
Cùng những hơi thở côn trùng tạo thành cù lao gió.
Con cưỡng vỗ cánh bay giữa rừng cao su
Bà lão mù uống từng ngụm sương nằm trên mặt đất
Giọt máu con heo mọi loang dài trên cán dao tiền sử
Mật ngữ của đại dương là tiếng sóng trong vòm họng mỹ nhân ngư.
Từ sự tích con rồng cháu tiên
Mặt trăng và mặt trời đã bắt đầu một cuộc li thân
Những con vượn hú gọi cội nguồn
Vách núi vọng lại những âm thanh trống mái.
Ngọn tháp làm lễ cầu hồn bằng ngọn lửa trong mỗi viên gạch
Em bé lọt lòng giữa những đứa con hoang
Lũ mối đã gặm sạch những cuốn kinh da vàng
Mưa bọc sắt găm đầy trên những cánh đồng khét nắng.
Những dấu chân khổng lồ bỏ lại cho hoang sử soi đường
Tiếng bìm bịp kêu chiều buồn từng bụi tre ngôi miếu
Cánh diều no gió mùa hè trên lưng trâu
Cổng chùa hiện một vòng tròn của lục đạo luân hồi.
Âm âm u u giữa những mùa hoang tái
Sân ga còn ngóng đợi một con tàu
Trăm năm mây vẫn bay và nước dưới chân cầu vẫn chảy
Mà sao đêm trắng nửa đời hư.
LÊ VI THỦY
Mê
khát cơn mê
bật mình
bỏng rát vơi sa mạc
bàn chân rỏi tìm
ốc đảo xanh
cung điện bằng buồn
ngây dại
nhạt nhòa ảo giác
sự rình rập
bất cẩn
lũ linh cẩu
đám kền kền
đói mồi
chờ hấp hối
cháy xém mình
biển lớn
mãnh liệt gầm thét sóng không đầu
giam cầm
viên ngọc ước
trong chiếc vây đẹp
đánh đổi
trong trẻo
tình yêu
mong manh cơn mê ngủ
quẫy đạp
không gian lạnh
gỡ từng ngón tay
buông
những con sóng
ngủ mê
từng ngọn
leo lét
sâu thẫm
quay tròn
buốt cơn mê...
Đối diện
Đêm thậm thượt tôi, mình & ai
Lăn tròn da thịt mềm nước mắt
Hương thơm phả khói bếp
Ước mơ tôi bị chặn sau song cửa nhỏ
Tiếng cọ nồi va nhau loảng xoảng
Mùi nước rửa chén che khuất, lấm lem
Mỗi buổi sáng
Ngước mắt bầu trời xanh
Chim se sẻ ríu rít
Đứa trẻ líu ríu đi học
Và vội vã tôi giỏ đi chợ
Tính toán kế hoạch một ngày
Xoay xoay
Những khát vọng theo nhau rời bỏ
Cuộc sống khó khăn bám gót
Đôi chân nứt nẻ
Đôi môi khô rát
Chồng chéo
Ngày kéo ngày
Ô cửa nhỏ
Cánh chim lạc trời
Nhạt đầy bữa cơm
Hôm nay
Tôi lại nhìn mình trong gương...
.jpg)
(TCSH329/07-2016)
Tải mã QRCode
Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ
Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao
...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...
Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ Cuối sông lơ đãng rượu như mình
Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu
những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần
Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê