Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Văn Vinh - Lê Viết Xuân
Minh họa: Đặng Mậu Tựu
TRIỆU NGUYÊN PHONG
Ký ức xanh*
Có những lần
Con đứng dưới mưa
Đợi chờ cha mây cũng sà xuống thấp
Gió vẫn hát lời ru lắng sâu vào tiềm thức
Ký ức xanh trong muôn thuở vẫn còn.
Có những lần
Ngồi đếm tháng năm qua
Cái nồi nhỏ mẹ hấp toàn khoai sắn
Nhớ vắt cơm mẹ nhường ra mặt trận
Con lần tìm run rẩy mẹ xanh cao
Có những lần
Ngày tháng đạn bom
Gom xót xa rải đầy trong gió
Sợi nắng mưa víu vào hương tóc cỏ
Con cúi mình nhặt nức nở lời thương
Bước bình yên
Đi khắp các nẻo đường
Đếm vòng xoay con chờ cha nơi góc quạnh
Chẳng thấy cha về... chiến trận lùi xa.
NGUYỄN VĂN VINH
Em trước biển**
Em trước biển, anh cầu gió lộng
Vén ngày lên, xanh ngát xuân thì
Em trước biển gió tung tóc rối
Môi em cười cong mướt thời gian
Ta chạm vào tháng tư bốc lửa
Nóng thiên đàng và cõi nhân gian
Em cười vành vạnh như trăng
Vai ngang, tóc biếc, tuổi rằm yêu thương
Em chừ tỏa gió muôn phương
Ai đang lạc giữa vô thường thiên thu.
LÊ VIẾT XUÂN
Làng em**
Làng em tích phước lâu rồi
Từ ngày còn bãi đất bồi cỏ hoang
Ông cha tìm đến lập làng
Làm đường, xây bến, tính toan chọn nghề
Đường làng xanh mát bóng tre
Vườn thơm hoa trái gió hè thoảng hương
Mảnh hồn in dấu nhà rường
Gia đình sum họp, xóm thôn vui vầy
Giữa làng cây thị giấc say
Cuối làng lò gốm đêm ngày lửa reo
Hành trang con cháu mang theo
Vị riêng trái vả… trăng treo bến làng
Ô Lâu con nước dịu dàng
Lời ru của mẹ dâng tràn tin yêu
Ơ hay, điệu lý chiều chiều
Lỡ rơi vướng phải mái chèo người đưa1
Làng em Phước Tích cổ xưa.
---------------
1 Ý thơ Lý Hoài Xuân.
_________________
* Trại sáng tác “Công an Thừa Thiên Huế - Vì bình yên cuộc sống”.
** Trại sáng tác “Thừa Thiên Huế - Hành trình và khát vọng”.
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT