Trang thơ Thiếu Nhi mùa xuân 1993

08:45 01/06/2022


Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật

NGUYỄN THÀNH THI
                        (14 tuổi)

Con còng cát

Bên bờ biển Đông
Con còng xây cát
Xây mãi bằng không

Sóng hoang dẫm nát

Trập trùng mặn - khát
Biển quậy lên bờ
Xua con còng cát
Cõng đời bơ vơ...




TÔ DIỆU LAN
               (14 tuổi)

Bài ca con suối

Vất vả lách luồn
Qua khe qua núi
Vậy mà dòng suối
Vẫn hát vui tươi

Suối ơi suối ơi
Bạn trong xanh quá !
Có muốn cùng tôi
Bơi về biển cả ?

Kìa nước mặn rồi
Rì rầm tiếng sóng
Cát vàng nóng bỏng
Suối à suối ơi !

Biển khơi vẫn gọi
Doi cát chuyển mình
Suối ơi có thấy
Vui buồn núi xanh.
               Lăng Cô, 20-7-1992



TRẦN XUÂN KỲ

Mẹ con ấm chén

Ấm to là mẹ
Chén nhỏ là con
Chiếc khay men tròn
Nhà mẹ con ở

Mùa hè nắng lửa
Mùa đông mưa dầm
Mẹ ấm chuyên cần
Cho dòng nước mát

Cái nóng cái chát
Mẹ lọc con pha
Hương thơm vị ngọt
Nhường cho mọi nhà

Khay men trắng ngà
Mẹ con chung ở
Đầm ấm chan hòa
Xa nhau sao nỡ.



DƯƠNG HUY

Giọt nắng, giọt sương

Có một giọt nắng
Rơi vào giọt sương
Giọt nắng tắm mát
Giọt sương ửng hồng
Giọt nào cũng muốn
Làm bạn vui lòng.



NGUYỄN THỊ QUÝ TRÂN
                        (15 tuổi)

Câu chuyện ngày xưa

Gió cùng mây chơi trò đuổi bắt
Nắng thu vàng trải mắt dõi theo
Có khe nước ẩn mình trên núi
Cũng muốn làm người dự cuộc chơi

Gió đuổi mây ngàn vượt ngang trời
Dòng nước cũng theo chân bối rối
"Mây trên cao mà ta ở dưới
Gặp nhau đâu để định hơn thua ?"

Nước cứ trôi, đến tận bây giờ
Hòa thành dòng Hương Giang xanh thẳm
Trò chơi xưa - một người vắng mặt
"Bởi vì đâu ?" - mây gió hỏi nhau

Dòng nước xưa trôi dạt về đâu
Lạc mảnh đất thần kinh yêu dấu
Có nghe chăng lời Huyền Trân công chúa
Mà hương còn vương hoài mai sau ?!

Rồi một chiều mây lãng đãng bay
Soi bóng xuống dòng Hương trong vắt
Một cái tên - chuyện xưa có thật
Chuyện con sông... chơi trò đuổi bắt
                        14-10-1992



NGUYỄN THỊ THANH NHẬT
                              (11 tuổi)

Đến trường

Ông mặt trời đang lên
Em vội vàng dậy sớm
Có cặp đen chờ đón
Cùng em vui đến trường

Xanh cành cây vệ đường
Sương giăng đầu ngọn cỏ
Có chú chim nho nhỏ
Đang vui đùa trên cây

Mây vờn tóc em bay
Lá vàng xanh vẫy gọi
Đã sang một ngày mới
Chân nhanh em đến trường.

(TCSH53/01&2-1993)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • TÔ DIỆU LIÊN

       (8 tuổi, lớp 2)


  • Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi


  • Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh

  • ĐOAN TRANG    

    Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.

  • NGUYỄN THỊ THANH TÚY

    Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.

  • BÌNH NHIÊN     

    Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải

  •         Truyện ngắn

    TRẦN BẢO ĐỊNH


  • Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới

  • NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH  

    Olephia
    Cha không thể trở về với con được nữa
    Con không thể chạm vào cha được nữa
    ... 

  • LÊ THANH VÂN 

    Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.


  • Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy


  • Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến

  • HỒ DUY  

    Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.


  • Bình Lộc - Nguyên Hào

  • Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương

  • THANH NHƯ

    1.
    Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm

  • CÂY BÚT TUỔI HỒNG   

    Cuộc sống hôm nay, người ta đi tìm những giá trị thực dụng, thì chúng tôi lại đi tìm những mầm non văn chương, hòng kiếm ra những chiếc lá, nhành cây, nụ hoa tâm hồn bé bỏng giữa cuộc đời. Với mong muốn sẽ gầy dựng được một vườn hoa mát lành giữ lại cho cuộc sống một khoảng xanh râm mát. Để lỡ khi ai đó có những vấp váp trong đời mình, sẽ ghé lại ngồi nghỉ ngơi.