Ảnh: Internet
VƯƠNG HIỀN Bà của bé Lưng bà bé cong Như vành trăng khuyết Tóc bà bé bạc Như ánh trăng khuya Loang trên dòng sông Ngồi bên ngọn đèn Bà khâu đồ chơi Tặng sinh nhật bé Lưng bà còng thế Mắt bà mờ thế Tay bà run thế Bà vẫn ngồi khâu Đồ chơi tặng bé Nhìn bà ngồi khâu Em thèm phép lạ Trong chuyện đời xưa Để ước cho bà Cuộc đời trẻ lại Bà khâu đồ chơi Cho bé, cho bạn. 2-1985 HOÀNG DẠ THI (8 tuổi) Đi tàu Lim ngồi trên tàu Mẹ ngồi trên tàu Xình xịch xình xịch Tàu đi qua sông Có con trăng non Xình xịch xình xịch Trời tối con tàu Mọi người cười nói Không ai sợ hãi Xình xịch xình xịch Mẹ đi mua bánh Lim ngồi một mình Nhái tiếng tàu kêu Xình xịch xình xịch NGUYỄN THANH KIM Chạc bảy chạc ba Chạc bảy Chạc ba La đà Chim hót Giọt nước Lăn tròn Trốn hoài Kẽ lá Yên ả Nắng lên Múa xòe Nan quạt Gió mát Ngoài sông Hương đồng Khắp ngõ Chòm lá Xanh reo Ráng chiều Rực đỏ Ngàn sao Thắp lửa Sáng bừng Trời đêm Trăng liềm Gặt lúa Đồi dứa So gươm Cửa mở Bốn bên Thắp đèn Đêm vắng Sớm mai Gọi nắng Sương loãng Dần ra Chạc bảy Chạc ba La đà Chim hót… LÊ KÝ THƯƠNG Trò ú tim ở biển Buổi sáng bé vừa dậy Biển chơi trò ú tim Trốn mặt trời sóng chạy Lẫn vào bãi cát êm Mặt trời tìm sóng biển Cứ đi lên, đi lên Hỏi mây - mây không biết Hỏi núi - núi lặng im Hỏi chim - chim bay thẳng Mặt trời không hỏi em Mặt trời cứ đi tìm Suốt một ngày mệt mỏi Mặt trời tạm dừng chân Ngồi nghỉ trên chóp núi Mắt nhìn về biển đông Thấy sóng đùa sôi nổi Mặt trời lại quay vòng Quyết tâm đi tìm nữa Ngày qua ngày cứ thế Biển chơi trò ú tim Sóng trốn, mặt trời tìm Không bao giờ bắt được. (13/6-85) |
Tải mã QRCode
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
TÔ DIỆU LAN
TÔ DIỆU LIÊN
(8 tuổi, lớp 2)
Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi
Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
ĐOAN TRANG
Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.
NGUYỄN THỊ THANH TÚY
Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.
BÌNH NHIÊN
Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải
Truyện ngắn
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới
NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH
Olephia
Cha không thể trở về với con được nữa
Con không thể chạm vào cha được nữa
...
LÊ THANH VÂN
Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.
Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy
Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến
HỒ DUY
Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.
Bình Lộc - Nguyên Hào
Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương
THANH NHƯ
1.
Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm