LGT: Thảo Nguyên là bút danh của cô giáo Hồ Thị Thảo khi dành cho thơ. Sinh năm 1974, cử nhân ngữ văn (ĐHSP Huế), Thảo Nguyên hiện là Phó hiệu trưởng trường Tiểu học Trần Quốc Toản, thị trấn Phong Điền, Thừa Thiên Huế.
Với Thảo Nguyên, thơ là cõi không gian riêng biệt, ở đó tâm hồn được thăng hoa với những cung bậc cảm xúc chân thành. Nhưng không chỉ như thế, thơ Thảo Nguyên còn đầy ắp những suy tư, những khát khao tỏ bày hoài niệm, dồn nén những trải nghiệm. Cái hư ảo trong bối cảnh sống hiện đại, đang như sương khói lẩn khuất cùng những câu thơ trải lòng theo cách dung dị, tha thiết, là dấu hiệu riêng của thơ Thảo Nguyên. Xin giới thiệu chùm thơ của chị.
SH
THẢO NGUYÊN
Mùa khẽ
Mùa khẽ trở mình
Sao lòng chẳng bình yên
Em bỏ bùa mê
vào chiều ngược nắng.
Sợi tơ tình giăng mắc
theo những ngón tay thon
chạm màu thủy tinh trong suốt
Ly trà hương sóng sánh
Đã uống rồi
có đắng, ngọt cùng nhau.
Ồn ã ngoài kia
Người người, phố phố
trôi nhanh
Bỏ lại từng khoảng lặng bên đời
anh chênh chao nỗi nhớ.
Mùa thu không còn ai đến
lạnh lùng
hồn anh ngủ đông
Nụ cười phương nào
cho phố xá mênh mang.
Xao xác lá vàng dệt kín bước chân
nhớ lắm vòng tay vụng dại
vai em gầy hao mùa hò hẹn
vượt không gian
thời gian hạn hữu
một mầm xanh nở vùi trong băng lạnh
dẫu hao gầy
vẫn dần lớn trong anh.
Bao giờ những con chim bay từ mùa ngâu tiền kiếp
về nhả hạt mầm yêu ngắt xanh
Xuống mùa em tóc ngắn câu thề
Dấu yêu ơi!
bao giờ em đến
để anh hồi sinh
bằng ảo giác bùa mê.
Có gì phía ấy
Tặng tình yêu ảo cho nhau
Nửa vời hạnh phúc
nhói đau ơi người.
Chiều thu chẳng giọt mưa phơi
Sao lành lạnh sao rối bời hư không?
Sao lao xao cái bận lòng
Có gì phía ấy mà mong
mỏi chờ?
Thương mình
vò rối vần thơ
Vẫy vùng không thoát bến bờ u mê.
Trách mình nuốt chén rượu khê
Gửi cơn si dại đến tê tái buồn.
Người đang có thật
hay sương
hay như hư ảnh
cuối đường mơ xa.
Vị ngọt ảo... giấc mơ qua
Hóa thành đắng chát
thật thà
chiều nay.
Nhịp cầu mùa thu
Hạ chưa kịp nồng nàn
Thu đã vội sang
Anh buông tay em
Một chiều đầy gió
Cơn mưa đổ dài lối nhỏ
Nỗi nhớ
ướt đẫm đường về.
Chiếc cầu mùa thu
Sao không là tay anh, tay em
Để mây trôi dịu dàng
nắng vàng lan tỏa
Mờ ảo khăn voan sương mỏng vắt ngang đồi
Cả khoảng trời hoa cỏ chỉ ta thôi.
Thu rất gần
Mà anh mãi xa xôi.
Những vần thơ ngái ngủ trong em
biết còn ai đánh thức
Hy vọng thở từng ngày trong ngực
Lặn lội trong mơ em tìm gặp
nhịp cầu diệu kì
nối lại dấu yêu xưa.
(SH302/04-14)
Tải mã QRCode
đêm miên man nắng hạtừng lớp phượng hồng lá vàng lót dưới chân emcả trong cơn mơ cũng có tiếng ve gọi mùa gay gắtmà anh dịu êm hiền hoà như đấtem tựa vào vồng ngực căng mềm như gối cưới tân hôn
Nhà thơ Mạnh Lê - Tổng Biên tập Tạp chí Xứ Thanh - mất tháng 4 năm 2008. Tạp chí Sông Hương kính thành chia buồn cùng gia đình và thân quyến anh!
LGT: Tôi được Giáo sư Nguyễn Khắc Phi tặng quyển “Cụ Hoàng Niêm đất Hương Sơn” do NXB Thuận Hoá phát hành ở Huế năm 2007 nên tôi đã có may mắn được thưởng thức những bài thơ của cụ Nguyễn Khắc Niêm, một vị tiến sĩ trước kia đã từng giữ chức Phủ Doãn Thừa Thiên và sau này là uỷ viên chấp hành Liên Việt Liên khu IV. Đọc sách này tôi được hiểu thêm về tài đức, nhân cách của vị nhân sĩ yêu nước này. Sự ngưỡng mộ cuộc đời cụ đã khiến tôi mải mê hoạ lại những bài thơ của cụ. Dưới đây là những bài thơ hoạ kèm theo những bài nguyên tác tương ứng.
LTS. Sau mấy chục năm phiêu bạt, cuối năm 2002, Giáo sư Nguyễn Khắc Dương trở về Huế là nơi ông đã sống thời trẻ. Trong cuộc đời hơn 80 năm của mình, ông đã sắm nhiều “vai”: Trước 1975 là Q. Khoa trưởng Văn - Triết Đại học Đà Lạt; những năm gần đây, nhiều người lại biết ông với tư cách dịch giả bộ tiểu thuyết “Vạn Xuân” đồ sộ viết về Nguyễn Trãi của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray; ông từng được mời đến giảng về Ki tô giáo ở Trường viết văn Nguyễn Du… Mới đây, trên Tạp chí “Văn hoá nghệ thuật” (số 2-2008) nhà nghiên cứu Đỗ Lai Thuý lại gọi ông là “Người tìm mình qua những xung đột văn hoá”. Sông Hương giới thiệu chùm thơ trích từ bản thảo (chưa in) của ông – một bài thơ Đường tiêu biểu cho giọng điệu dí dỏm, châm biếm của một ông “đồ Nghệ” và hai bài thơ hoạ đậm chất trữ tình.
tôi chẳng có gì để lại cho emđêmtiếng dế giun râm ran vách tốicó một hang sâuhạt lửa xanh và ký ức!
Gió cát hồn quê luồn bậu cửaCHút mỏi mòn thầm lặng bóng xưaLửa như bàn tay xoa ký ứcHương ngày cũ rực hồng trong mưa
Qua cơn mưa dài xứ HuếHoàng hôn ủ nắng bên trờiMây trôi ngọn nguồn hư huyễnRu hồn cỏ đá rêu phong
Tặng nhà thơ, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường sau một cơn bạo bệnh
Sông chảy đời sôngĐôi bờ tiễn biệtĐôi bờ không hay biếtĐôi bờ phụng sự song đôi.
Những ý nghĩ chẳng còn cảm giác được bấu víuLên chiếc cửa thông gió của trái timThành phố như chiếc thảm đen đồng loãChạm bóng ai cũng vô tình.
Tôi tìm theo lông ngỗngLạc vào quán rượu chiềuLông ngỗng nào có thấy...Người bên người liêu xiêu
Ngỡ như sáu bề toàn nướcDưới trên phải trái trước sauTrên bờ hai bên khó hợpDưới đầm một dễ thuyền mau...
Ơ hờ gió ơ hờ mâyta xênh xang lướt trọn ngày Tam Giangchiều buông tím cửa Thuận Annhấp nhô cát trắng thời gian vô thường
...Ngày ơi ngày ngày mong manh quá Người bỏ ta đi hạ trắng rồi...
LTS: Một tác giả viết văn xuôi nhưng “nhảy” sang thơ với bước chân khá vững vàng. Thơ Nguyên Quân không màu mè. Anh nhìn thẳng sự vật như nhìn vào chính bản thân mình. Nguyên Quân diễn đạt nỗi buồn bằng trái tim thi sĩ. Đằng sau cái tưởng như bất cần, hoang mang, là một nỗi yêu đời, yêu người day dứt, trĩu nặng. Nguyên Quân là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.
Mây bên trời hào phóngThay áo mới dâng đờiNghe quê xưa đồng vọngLời mẹ ru xa vời
Trăng treo đầu núilạnh câyMắt đêm rung nhẹRớt đầy giọt sương
Quý tặng chị Quỳnh, tác giả mở đầu loại tranh bằng hoa lá ép
NHỤY NGUYÊN“... là một dạng linh hồn nghiệp thức, thơ cũng cần phải Tu để khai ngộ bản thể của linh hồn náu tạm trong những hư danh huyễn ảo”.
Sương khuya HuếVề đan nghiêng thềm lạnhThoáng dáng người sau rèm lặng chờ trăng