Trang thơ Tết Canh Tý 02-2020

08:55 06/02/2020


Nguyễn Thế Bính - Nguyễn Hữu Minh Quân - Ngàn Thương - Đỗ Tấn Thảo - Triệu Nguyên Phong - Trần Hữu Dũng - Nguyên Tiêu - P.N.Thường Đoan

Ảnh: internet

NGUYỄN THẾ BÍNH

Mùi nhang tết

Thương lắm mùi nhang xưa bố lùng thùng giũ áo tứ thân quỳ bên bàn thờ tổ tiên cúng tết
hương lăn vào môi mẹ lúng búng miếng trầu roi rói đỏ nụ cười
mùi nhang ngấm tóc con xanh ấu thơ
thao thức nồi bánh chưng mẹ thắp vào lừng lựng mùi xuân rất sâu trong ngần


thảng đâu có lọn gió nhoi nhói bay xói màu thổi ngày bạc đầu
mùi nhang nhẹ hơn cánh hạc thăn thắt nối dài hơn đường con đi
mùi nhang thênh thang cuốn nỗi vô cùng
cuốn vào bao la quạt lả cánh cò lộng dạt dòng sông
mùi nhang ầng ậng nước mắt chan thỏi mực đen chảy tràn câu đối
mộng mị cho nét xuân hồng hơn cháy đỏ áo ông đồ


chợ làng mẹ quẩy mùa xuân
mùi nhang lả tả bay cuộn chùng chiềng hoa xoan rơi tím
sân đình điệu hát xưa bịn rịn
thương nhau ngắt nhành hoa thả chìm vào khói nhang mơ hồ vít vương câu nhớ
xuân cứ mơn mởn xanh tình người nép đợ nhón tay bấm dõi cuộc chia xa


nôn nao mùi nhang vắng nhà
rưng rưng kéo ngắn đường về thăm cha
mẹ ơi đêm nay giao thừa xa lạ
khẽ khàng con nghe tiếng tết xưa rộn ràng có con sáo về tắm nước ao ta.




NGUYỄN HỮU MINH QUÂN

Ngõ nhà chiều tháng Chạp

áo mẹ thơm mùi nắng
thơm tràn giấc mơ ra ngõ
buổi chiều nhớ phố
nhớ áo lụa Hà Đông mịn màng một câu thơ cũ
trời xanh mắt em mấy thuở
cứ trong veo trong veo…
chao ôi một ngày tháng Chạp
mơ hồ buồn vui chẳng rõ
ám ảnh hoài mấy sợi tóc bay…


ai như bóng mẹ về ngang ngõ
dáng gầy một thuở lao đao
mẹ như mạch ngầm trong đất
chắt lọc một đời để được trong veo
những kỷ niệm êm đềm gói trong nỗi nhớ
chừ biết gởi cho ai?
cuối năm mọi người ào ra phố
ta như mây lững thững phía quê nhà
cỏ hoa bây giờ rất lạ
cũng muốn thơm hơn chốn đông người
em bây giờ đã khác
hư mộng tràn theo đêm sao rơi…


có gì xoáy sâu trong tiềm thức
mẹ về trong giấc chiêm bao
chiều cuối năm hoa nở
ngõ rơi đầy tiếng chim…




NGÀN THƯƠNG

Xuân trầm tư

Kìa con chim én tung trời
nghiêng nghiêng cánh mỏng ngỏ lời yêu thương
trần gian thoắt nhịp bềnh bồng
tuổi đời chồng chất nghe hồn ngất ngây


Mùa trôi trên nhánh mai gầy
Xuân trầm tư thở. Một ngày… ngày qua




ĐỖ TẤN THẢO

Sóng mùa xuân

Những con sóng lăn tăn xa khơi gợn nhớ
Bãi bờ tháng chạp
Dìu dặt ngày trở về
Uốn lượn
Cuộn tung bọt trắng mùa xuân


Rồi nhẹ tan đi trên luống cải
Vàng nhẹ giêng hai
Những con còng gió lang thang chóng vánh
Kịp bỏ lại chiếc hang vừa khỏa




TRIỆU NGUYÊN PHONG

Giấc mơ xuân

Chiều Ô Lâu trầm lắng
Khói lam trắng lặng lờ
Dòng sông trăng lội ngược
Vớt sành sứ cổ xưa.


Cõi nghìn năm còn thức
Bóng Phước Tích một thời
Mùa đi tìm mảnh vỡ
Mây úp mặt buồn trôi.


Chuyện tình nơi làng cổ
Vịn bước nhớ từng đêm
Giọt trăng rơi trên lá
Sao nghe quá êm đềm.


Ngược dòng lên Mỹ Chánh
Trăng gác núi mờ xanh
Ấm đông nồng ước hẹn
Giấc xuân trổ nhánh vàng.





TRẦN HỮU DŨNG

Mùa xuân

Gió phân vân
Đánh thức vùng tâm thức rộn ràng
Và bầy én xôn xao trước ngõ
Treo những nụ cười hớn hở vàng rực hoa mai
Mùa xuân
Bầu ngực trần em phập phồng thở
Thế giới cựa mình sinh sôi




NGUYÊN TIÊU

Nốt trầm xuân

Xuân sang ướm áo mây hồng
Nghe hoa bung nụ lạnh đông khóc mùa
Năm cùng tận tiễn gió mưa
Cánh chim én vẫy cợt đùa hoàng mai.


Hong câu lục bát trải dài
Đệm chân du tử một hai dặm về
Ngoái nhìn xanh ngắt sơn khê
Xanh đau đáu nhớ xanh quê mẹ gầy.


Mượn từng ý tứ lỡ vay
Mấy năm trang trải tháng ngày yêu em
Mượn từng ngọn sáng chân đêm
Mặt trời gán nợ gót mềm thiên di.


Ngập ngừng em nắng cong mi
Dõi xa nhớ bóng xuân thì rơi đâu
Mênh mang tuổi mẹ têm trầu
Trong veo xuân gợi ví dầu tao nôi…




P.N.THƯỜNG ĐOAN

Trách xuân

xao xuyến xao xuyến lá rơi
mùa xuân chầm chậm về
nắng tơ vàng như lụa
trải hoa đường em đi


chấp chới cánh bướm vờn mây
heo may lạnh dấu bàn tay
guốc khua lưng phố hững hờ
gỏ nhớ trên ngõ xưa


mùa xuân rơi chiếc lá vàng cuối cùng
ai nhặt cho em dại khờ ngày cũ.
và xa lắc mắt nhìn ngẩn ngơ
bàn tay bây giờ choàng ấm vai ai.


hiu hắt hiu hắt lòng tôi
cõng tình lẻ loi đi về
chiều trên phố hoa ngậm ngùi
trách mùa xuân về chi.



(TCSH372/02-2020)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.