Trang thơ Sông Hương đặc biệt 05-2010

14:59 22/06/2010
Ngô Minh - Nguyên Quân - Hải Trung - Triệu Nguyên Phong - Thanh Thanh - Phạm Bá Nhơn

Ảnh: Internet

Ngô Minh


Ký ức diều


Ta sinh ra cùng mơ giấc mơ bay
giấc mơ trẻ thơ mong manh cao vút
rồi ngày nọ ta bay lên thật
từ vạt cỏ bên sông diều giấy hóa thân

Bầu trời Hoàng cung ta từng chao liệng
vua say mê cung nữ reo hò
rồi vua thành di sản
ta thành tiếng vọng chuông chùa

Không được như chim
ta phải bay theo sợi dây điều khiển
tưởng cao tít cõi xanh
lại rơi về mặt đất
ta hỏi gió
gió không là cứu cánh
ta hỏi trời
trời xanh khát cánh bay
 ta hỏi người
người níu chặt sợi dây!

Chiều nay sợi dây lại thả ta lên bầu trời Ngọ Môn
chao liệng
chào nhé một đời khát giấc mơ bay
khát bay
nghĩa là ta còn ấp ủ
một ngày kia
bay vượt mắt người!

ôi giấc mơ diều giấy
của ta ơi...

Ngày Hội diều Huế, 2003


Nguyên Quân


Đêm hoàng cung


Đêm Hoàng Cung
Mắt sương ngây dại
Ánh đèn lồng hắt hiu cổ xưa
Con đường gạch nâu dẫn về cõi mộng
Đàn tỳ bà
Cung nữ
Hóa tri âm


HẢi Trung


Nói cùng em mùa lễ hội


thơ chưa kịp tỏ bày
mà một ngày sắp tắt
mùa lễ hội ưu tư
cồng kềnh trên vỉa mắt

gió tấp lên vỉa hè
bao lấm lem, khô khát
những chiếc cốc ngả nghiêng
trên vùng môi đắng, chát

thừa nhiều cái bắt tay
thiếu tấm lòng chân thật
ai đó vừa qua đây
mang theo điều còn, mất

em ạ, trên thanh trượt
nhiều ý nghĩ chen nhau
chồng chất niềm dâu bể
tan trong tiếng còi tàu

anh níu kịp (ước gì)
một không gian tuột dốc
em ạ, có đôi khi
lắm người mà cô độc.



TriỆu Nguyên Phong


Viết trong đêm hội


Kinh Thành
đổ bóng chiều gầy
Dòng sông thơm
nước ngất ngây đôi bờ
Có con đò
chở trang thơ
Có hoàng hôn nắng
chở mưa theo mùa
Chèo buông
vọng tiếng dạ thưa
Ánh chiều tím cả
dáng xưa tóc thề
Trăng om bóng đọng tình quê
Tóc Tôn nữ quyện
vuốt ve thơm nồng
Gửi gì theo nét mi cong
Mà Hoàng Cung ửng đêm hồng
vết xưa.


Thanh Thanh



Dự hội gặp mưa

 
Bên cầu xiêm áo hai hàng
Cơn mưa gọi cả thu sang mất rồi
Có ai cố vuốt nụ cười
Vùng môi còn lạnh, ẩm lời sương suông

Gặp em áo mỏng buông tuồng
Mưa phân vân giọt, đổ dồn mặt sân
Mây trôi một dáng tảo tần
Để con nghê đá bần thần suy tư

Đêm rơi ướt mấy cho vừa
Trong cơn mưa ấy thấy thừa tôi ra.


PhẠm Bá Nhơn


Tình tôi với Huế 


Dạo ấy tôi đi Huế thật buồn
Giận hờn lưu luyến giọt mưa tuôn
Mặt sông in bóng màu mây tím
Như trách người xa bến cội nguồn 

Tôi biết từ khi Huế đã yêu
Hương Giang xanh biếc vắt bên chiều
Đôi bờ duyên dáng lòng chung thủy
Vun vút lên cao những cánh diều 

Tôi cũng yêu thuơng Huế thật nhiều
Trong tim tất cả có bao nhiêu
Dành riêng gởi trọn về nơi ấy
Và mãi cầu xin chỉ một điều 

Bên nớ chừ đây người ngóng trông
Xa xôi tôi cũng nhớ vô cùng
Mà sao Huế vẫn như trong mộng
Của những ngày xưa chẳng lạnh lùng


(SDB – 5-2010)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo

  • Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu