Trang thơ Sông Hương đặc biệt 05-2010

14:59 22/06/2010
Ngô Minh - Nguyên Quân - Hải Trung - Triệu Nguyên Phong - Thanh Thanh - Phạm Bá Nhơn

Ảnh: Internet

Ngô Minh


Ký ức diều


Ta sinh ra cùng mơ giấc mơ bay
giấc mơ trẻ thơ mong manh cao vút
rồi ngày nọ ta bay lên thật
từ vạt cỏ bên sông diều giấy hóa thân

Bầu trời Hoàng cung ta từng chao liệng
vua say mê cung nữ reo hò
rồi vua thành di sản
ta thành tiếng vọng chuông chùa

Không được như chim
ta phải bay theo sợi dây điều khiển
tưởng cao tít cõi xanh
lại rơi về mặt đất
ta hỏi gió
gió không là cứu cánh
ta hỏi trời
trời xanh khát cánh bay
 ta hỏi người
người níu chặt sợi dây!

Chiều nay sợi dây lại thả ta lên bầu trời Ngọ Môn
chao liệng
chào nhé một đời khát giấc mơ bay
khát bay
nghĩa là ta còn ấp ủ
một ngày kia
bay vượt mắt người!

ôi giấc mơ diều giấy
của ta ơi...

Ngày Hội diều Huế, 2003


Nguyên Quân


Đêm hoàng cung


Đêm Hoàng Cung
Mắt sương ngây dại
Ánh đèn lồng hắt hiu cổ xưa
Con đường gạch nâu dẫn về cõi mộng
Đàn tỳ bà
Cung nữ
Hóa tri âm


HẢi Trung


Nói cùng em mùa lễ hội


thơ chưa kịp tỏ bày
mà một ngày sắp tắt
mùa lễ hội ưu tư
cồng kềnh trên vỉa mắt

gió tấp lên vỉa hè
bao lấm lem, khô khát
những chiếc cốc ngả nghiêng
trên vùng môi đắng, chát

thừa nhiều cái bắt tay
thiếu tấm lòng chân thật
ai đó vừa qua đây
mang theo điều còn, mất

em ạ, trên thanh trượt
nhiều ý nghĩ chen nhau
chồng chất niềm dâu bể
tan trong tiếng còi tàu

anh níu kịp (ước gì)
một không gian tuột dốc
em ạ, có đôi khi
lắm người mà cô độc.



TriỆu Nguyên Phong


Viết trong đêm hội


Kinh Thành
đổ bóng chiều gầy
Dòng sông thơm
nước ngất ngây đôi bờ
Có con đò
chở trang thơ
Có hoàng hôn nắng
chở mưa theo mùa
Chèo buông
vọng tiếng dạ thưa
Ánh chiều tím cả
dáng xưa tóc thề
Trăng om bóng đọng tình quê
Tóc Tôn nữ quyện
vuốt ve thơm nồng
Gửi gì theo nét mi cong
Mà Hoàng Cung ửng đêm hồng
vết xưa.


Thanh Thanh



Dự hội gặp mưa

 
Bên cầu xiêm áo hai hàng
Cơn mưa gọi cả thu sang mất rồi
Có ai cố vuốt nụ cười
Vùng môi còn lạnh, ẩm lời sương suông

Gặp em áo mỏng buông tuồng
Mưa phân vân giọt, đổ dồn mặt sân
Mây trôi một dáng tảo tần
Để con nghê đá bần thần suy tư

Đêm rơi ướt mấy cho vừa
Trong cơn mưa ấy thấy thừa tôi ra.


PhẠm Bá Nhơn


Tình tôi với Huế 


Dạo ấy tôi đi Huế thật buồn
Giận hờn lưu luyến giọt mưa tuôn
Mặt sông in bóng màu mây tím
Như trách người xa bến cội nguồn 

Tôi biết từ khi Huế đã yêu
Hương Giang xanh biếc vắt bên chiều
Đôi bờ duyên dáng lòng chung thủy
Vun vút lên cao những cánh diều 

Tôi cũng yêu thuơng Huế thật nhiều
Trong tim tất cả có bao nhiêu
Dành riêng gởi trọn về nơi ấy
Và mãi cầu xin chỉ một điều 

Bên nớ chừ đây người ngóng trông
Xa xôi tôi cũng nhớ vô cùng
Mà sao Huế vẫn như trong mộng
Của những ngày xưa chẳng lạnh lùng


(SDB – 5-2010)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương