Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
Trong khuôn khổ cho phép, trang thơ Sông Hương luôn đặt kỳ vọng giới thiệu các tác giả ở khắp mọi miền; vì đó không chỉ mang đến một nhịp điệu, tiếng nói mới mẻ, mà còn tạo ra trong mối tương tác một niềm khao khát, một niềm hứng khởi mới. Và, đó cũng là lý do để Tạp chí chọn giới thiệu chùm thơ của Phan Hoàng Phương đến bạn đọc trong số này.
SH
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Đi trong mưa gió
Những ngày đi trong mưa gió
thèm được nghe những câu thơ cũ
đau như trời tuôn mưa
buốt như cơn gió xé
đẹp như vạt lau bừng sáng tận bìa rừng
Sao giờ nhiều câu thơ như được ném tung ra tứ phía
như nhặt chữ đầu non nối về cuối bể
ừ thôi, không lưỡi lê. Không đạn xé. Không bão mưa
nhưng cả tình yêu sao cũng không còn thắm
sao buồn vui cũng không cả khóc cười
Những ngày đi trong mưa gió
thèm nơi trở về, cả nhà ngồi bệt trên nền nhà mát lạnh
mâm cơm nóng hổi đủ đầy
thèm nơi trở về, có những gương mặt ngẩng lên nụ cười
chào đón
quên người xa để nhớ những người gần
Thỉnh thoảng ngước nhìn về rặng núi
mờ xa chắc có tiếng chuông rơi.
Qua cầu
Qua cầu
tắt nắng
mây trôi
Gió từ biển quay về
Sóng từ sông tìm bể
Kia, người đàn ông chở theo con gái
Tay cha nắm lấy tay con
như để giữ chặt hơn
Kia, người đàn bà chở theo con trai
Hai tay con vòng phía sau lưng
Như đã lớn
Đường chật
người đông
Những đôi tình nhân chen nhau về phía trước
tin cậy và trao gửi
Mai kia
Người con gái có chịu cho cha nắm chặt bàn tay
khi buồn tủi
Người con trai có tìm về úp mặt vào lòng mẹ
sau bao sóng nổi trên đời
Mai kia
những đôi lứa yêu thương
có kiếm tìm nhau sau lối rẽ
sau những lần tắt nắng, mây trôi?
Một ngày
lại thêm bao người thong dong
lại thêm bao người vội vã
lại thêm một người
đi mà không hay không biết
hôm nay
lần cuối qua cầu.
Và chúng ta vẫn sống
Bắt đầu từ đâu chúng ta rơi vào câm nín
nụ cười vắng
câu hát vắng
căn nhà có khi chỉ còn nghe tiếng nước chảy trong ao cá
tiếng trẻ con khóc
tiếng bồ kết nổ trên bếp lửa
và cả tiếng thở dài bên nhà hàng xóm
Có gì đặt giữa chúng ta
đẩy chúng ta ngày một xa
tưởng sẽ không được một năm, hai năm, ba năm, hay nhiều nhất là
khi con gái đi lấy chồng, con trai đi lấy vợ
Thế mà đã hết ngày xanh!
Không lẽ đứng trong góc bếp
lại nhớ nôn nao cái bếp dầu, bếp củi
không lẽ lướt bàn tay nhẹ êm trên bàn phím
lại nhớ tiếng máy chữ lách cách trong lòng đêm tĩnh lặng
không lẽ mơ về một thời
đèn nhà ai nấy rạng
Vẫn vậy và chúng ta vẫn sống
những cánh cửa cứ mở ra với người này và
khép lại với người kia.
.jpg)
(TCSH334/12-2016)
Tải mã QRCode
Ngàn Thương - Văn Công Hùng - Sơn Trần - Phùng Hiệu - Trường Thắng - Nguyễn Hữu Phú - Nguyễn Nguyên Phượng - Châu Thu Hà - Nguyễn Đạt
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan