Trang thơ Phạm Hiền Mây

09:49 25/11/2019


PHẠM HIỀN MÂY

Ảnh: internet

Thơ tình lục bát Phạm Hiền Mây có sự hồn nhiên len vào nỗi nhớ, nỗi đau và những trăn trở tiền duyên khiến cho nỗi ám ảnh thân phận loang cả vào cây cỏ, tạo nên những linh cảm chập chùng. Tác giả vẫn gọi về những nỗi niềm xưa cũ, song cảm giác đôi lúc đã “lên đồng” cho chữ để chúng đam mê trong cơn khát đổi màu.
Trân trọng giới thiệu bạn thơ Phạm Hiền Mây lần đầu tiên đến với Sông Hương.
S.H



 

Nhớ anh thôi đã rất thừa mùa đông…

cuộc tình sương khói mênh mông
vào mây buồn cội trổ ngồng tàn mơ
rụng đời muôn nỗi bơ vơ
trắng xương hoa xuống bến bờ không nhau


bến bờ ly biệt xưa sau
vô cùng con nước dàu dàu hư vô
nước đưa sóng mộng lô nhô
xô bèo bọt vỡ đáy hồ trăm năm


bao lần đông gõ cửa thăm
bấy lần sầu đối gương nằm tưởng quên
nghe da thịt khẽ gọi tên
lệ thơ dại ướt gối mền hồn nhiên


mưa qua mái dột bình yên
ướt mem em giấc đợi phiền muộn đi
đợi ngày lên ngộ cố tri
biết đâu đấy dẫu xanh rì cỏ khâu


niềm hoan lạc nếu bóng câu
mơ xa lìa sẽ nhiệm màu mưa ngưng
tóc dài ngọn hẹn rưng rưng
chờ giây phút được giọng mừng dạ thưa


lạnh rồi đừng rót nữa mưa
nhớ anh thôi đã rất thừa mùa đông…



Phù du yêu người…

ba bữa béo bảy bữa gầy
trăng hoàng hoa gió lên đầy vỡ toang
bóng soi mặt nước luênh loang
động hiu hắt cõi mơ hoang lạnh chìm


động hiu hắt giấc im lìm
ngày nao vàng áo lụa tìm cố nhân
mà nào thấy mộng phù vân
chỉ mê ảo sóng bâng khuâng sông dài


bâng khuâng em tóc vai cài
tay gầy anh ngón lùa hoài mênh mông
lùa trầm mắt khói hư không
mùa ân ái lập sầu đông mù trời


mi hoen nỗi nhớ tơi bời
mưa cho phố nhỏ đường vời vợi nhau
đường từng chứng kiến lòng đau
tiễn anh là vắng người lau giọt tình


tiễn anh đếm lá hồn mình
trăm năm nuối nhịp yên bình đón đưa
yên bình quên tự nghìn xưa
có đôi ríu rít lúc chưa lìa bầy


biệt ly từ buổi sum vầy
phù du chim hót lời mây yêu người…



Giữ lời tìm nhau…

đêm lên ngày xuống đôi trời
trăm năm cười khóc nỗi đời hợp tan
vạc tìm bạn giọng gọi khan
muộn chiều con nước chứa chan lệ ròng


muộn chiều ta đớn đau lòng
bèo mây biền biệt trôi dòng phù hư
mộng hoài là mộng hồ như
gió qua vỡ giấc tương tư thình lình


gió qua phai nhạt hương tình
trăng ngơ ngác kiếm bóng mình xanh rơi
như từng hai đứa tàn hơi
mà mơ ước vẫn chơi vơi nghìn trùng


mà sinh ly vẫn mịt mùng
bước chân cố lý vô cùng xa xôi
môi chờ mãi một làn môi
người chờ mãi một đơn côi miệt mài


bụi hoa xưa đã lên vài
nhánh vàng cổ tích dốc dài tình nhân
gót mùa đi đã phân vân
cỏ cây chợt đã nghe thân rã rời


buồn sâu kén đã tơi bời
bướm ơi chuyển kiếp giữ lời tìm nhau…


(TCSH368/10-2019)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng