Như Quỳnh de Prelle, hiện tại đang sống và làm việc tại Brussels, vương quốc Bỉ. Chị từng là nhà sản xuất phim độc lập và viết kịch bản, làm truyền thông và viết báo tại Việt Nam. Thơ Như Quỳnh de Prelle đã xuất hiện trên các tạp chí chuyên về văn học và các trang văn online trong và ngoài nước. Đáng chú ý là bài thơ Nỗi buồn trên cây của chị được chuyển thể thành kịch bản phim ngắn “Nỗi buồn trên cây” sau đổi thành Tôi 30 của đạo diễn Minh Đức Hoàng Trần, phim được trình chiếu tại Liên hoan phim Cannes 2014 và nhiều liên hoan phim khác.
Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ mới của chị vừa gửi về từ Brussels.
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Màu của sẹo
tôi đã nhìn thấy một màu hạnh phúc
của đời thường sự thật
hạnh phúc thì thật mong manh
như một cánh hoa
một hương thơm
hạnh phúc hiện thực là con trẻ
là tình yêu vĩnh hằng
tôi nhận ra hạnh phúc là màu đỏ
của máu
màu tím của những vết thâm
hằn sâu của sẹo
sẹo của tình yêu
sẹo của thời gian
sẹo của bất hạnh
thịt da nào cũng như nhau
bầm dập nào cũng đớn đau
tôi còn tin hay không về hạnh phúc
khi con tim có lúc yếu mềm
có lúc chai sạn
nhưng tôi phải sống
không phải vì ngày mai
không phải vì tôi
mà vì những đứa trẻ
chúng hồn nhiên
trong sáng
tôi học lại về quyền con người
từ những trẻ thơ
để sống cho đúng mức độ của mình
của loài người
và sự thật là hạnh phúc luôn có máu thịt chia ra
không thể nào có hạnh phúc hư không
hạnh phúc trong màu lạnh của nước mắt
của đớn đau
chia cắt
của màu hận tím thâm sì
Nỗi buồn trên cây 16
Viết cho Song Tử của em
Em bật khóc giữa cơn mưa hạ chí của mùa hè
khi nhìn thấy tim mình sưng tấy
vì những trang viết dở dang
vì tình yêu dở dang
vì kiếm tìm dở dang
niềm tin thất lạc
Nỗi buồn trên cây của người đàn bà đa đoan
với chữ với tình An Nam
trăng 16 của hạ chí buồn trong cô lạnh
mưa liên miên mưa hoài suốt những ngày giao mùa đến tháng
mưa khóc cho em
cho tình dang dở
cho tự do phiền muộn
Thời gian của ngày dài như sự đợi chờ của em
vô vọng vô vọng
chờ trăng lên của ngày hạ chí
68 năm
gần 2 thế kỷ mưa dài triền miên vào một ngày giữa năm của mùa hè
và
Người đàn ông buồn bã
không dám nhìn trăng hạ chí
của mùa hè
sau ngày sinh nhật
Một người đàn bà đã chạm vào tĩnh mạch của anh
làm cho anh nghẹt thở
sự xuất hiện của cô ấy
chập chờn, thất thường
như một bóng ma yêu
Cúi đầu lặng im cùng nỗi buồn của anh
tình yêu yên lặng của anh
giọt nước mắt của anh trong lòng
chả thể nào nhẹ nhõm
Muốn được ôm anh, hôn gương mặt anh
cứ buồn bã người đàn ông Song Tử
cuộc đời này luân chuyển buồn vui
tỏ bày cùng ai tỏ bày cùng ai
anh ơi
Mùa đông còn lại
Mùa đông còn lại trên chiếc khăn choàng của em
trên chiếc áo khoác dài
phủ đầy hơi ấm của anh
trên đôi bàn tay xiết chặt
những đêm dài
Mùa đông còn sót lại trên mái tóc của em bồng bềnh
những ngày hanh hao heo may
trong mùi hương của Dior
ngọt ngào như đôi môi anh
và em
Mùa đông đang đi qua nhanh
trên những cánh hoa mỏng đang nở bung
đám cỏ xanh bắt đầu hết cô độc
cùng với hoa bướm gọi về
xuân sang sớm
Mùa đông 2016
của thế kỷ 21 ngập tràn đổi thay
tị nạn và khủng bố
xung quanh chúng ta
như thức tỉnh những ngày yên ả
bao ngày đã qua từ cuộc chiến thế kỷ trước
Mùa đông 16
chúng ta đang già đi
như những kẻ lỗi thời
còn sót lại của loài người
văn minh và nhiều nước mắt
nước mắt của em
như những dòng suối nhỏ
lách vào suối nguồn là anh
rượi mát
Mùa đông còn sót lại
trong đôi mắt dịu dàng khát khao
của chúng ta.
.jpg)
(TCSH332/10-2016)
Tải mã QRCode
Ngàn Thương - Văn Công Hùng - Sơn Trần - Phùng Hiệu - Trường Thắng - Nguyễn Hữu Phú - Nguyễn Nguyên Phượng - Châu Thu Hà - Nguyễn Đạt
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan