Trang thơ Ngũ Điền

09:22 18/08/2015

LTS: Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế vừa tổ chức Trại viết ở vùng Ngũ Điền, Phong Điền vào cuối tháng 7 vừa qua, vùng đất trầm tích văn hóa lịch sử hàng trăm năm với bao tên tuổi tạc vào lịch sử dân tộc nói chung và văn học nước nhà nói riêng. Không gian biển khơi lồng lộng, gió ký ức hàng trăm năm vẫn nồng nàn thổi vào hồn thi nhân, cùng với tấm lòng của bà con miền biển đã khiến nhiều cảm xúc thơ dâng trào. Dưới đây là một số tác phẩm viết trong những ngày đầu của trại viết.

Biển Điền Lộc (Phong Điền) - Ảnh: Nguyễn Văn Quang

NGUYỄN THIỀN NGHI

Mùa canh sóng

Khu nhà xây
Con đường bê tông xám
Nối liền nhà với nhà
Khoảng cát nhỏ nứt cỏ không thành khóm
Nắng hoang mang rơi vỡ
Cái nóng giòn trên mái tôn


Thèm màu xanh hàng chè tàu
Cắt vuông cạnh tuổi tình
Em bên này kê mát mắt nhìn sang
Gọi tôi


Thèm cái đu đưa hàng dương
Lắc lay niềm vui thuyền về
Chân lấm sóng cá
Tấm lòng lời biển hẹn
Tuổi trăng lên


Nên những ngày đứng mây
Tôi vác cơn giông ra biển
Mùa trăng qua rồi
Cơn khát tẩm nước mặn
Leo lên chòi canh sóng dữ
Tìm em
Khu nhà xây bây giờ cũng chòi canh
Mây cô đơn xẩm bầu trời
Cơn mưa mới
Chưa tới
Như bàn tay em
Chưa vói chạm tình tôi.




MAI VĂN HOAN

Trên cầu Ca Cút

Dừng chân trên cầu Ca Cút
Lặng tìm dấu bến đò xưa
Chỉ thấy lưa thưa lau lách
Nước xanh soi bóng hàng dừa…


Không còn lều tranh, vách đất
Nhà ai mái ngói đỏ tươi
Mấy o lom khom cấy lúa
Trêu nhau khúc khích tiếng cười…


Chợt nhớ một thời trận mạc
Một thời đạn lạc, tên rơi
Người đi, đi mô mất hút
Bến quê vắng tiếng: đò ơi!


Ai ở bên tê đầm phá
Bên ni khắc khoải chờ mong
Những ngày sóng to, gió lớn
Ngước nhìn đầm phá mênh mông…


Ca cút…! Ca cút…! Ca cút…!
Tiếng ai kêu đến nao lòng
Như là tiếng chim gọi bạn
Những đêm mưa gió não nùng…
Dừng chân trên cầu Ca Cút
Lặng tìm dấu bến đò xưa
Chỉ thấy lưa thưa lau lách
Nước xanh soi bóng hàng dừa…




NGÔ CÔNG TẤN

Dưới Miếu thờ Ngư ông

Hạ vàng xạc lỡ triền cát hói
bãi rác đọng vũng ngôi nhà Còng gió
tôm di cư lên bờ nồng tanh mùi
chảy về biển cả
khóa chặt bờ môi không dám thở dài.


Nơi đây biển mặn mùi đau
không nguyên vẹn dáng em trần truồng gối lên giấc mộng
sóng như nham thạch
cháy vào lòng người
cạn kiệt giấc mơ


Thân tôi vo tròn từng viên cát an phận
không tránh khỏi bàn chân của Cỏ Lông chông
phơi mình trên xác chết
là sự thừa thải vô tích sự lún dần sau bóng người.


Dưới Miếu thờ Ngư Ông
tiếng Biển kết tủa thành những xác cá
cay dưới mắt muối
khi bóng con thuyền được chú cá đưa dạt vào bờ trôi trên dòng cổ tích


Dưới Miếu thờ Ngư ông
tôi ôm lấy biển
ôm từng cơn sóng như nhô mình lên thở
ôm dấu chân em còn sót lại trên cát vàng… chiều nay.




TRIỆU NGUYÊN PHONG

Qua vùng đầm phá

Sóng rì rào khúc hát
Dạt dào lúc nắng mai
Hôn lên bờ cát dại
Khoảnh khắc những đêm dài


Nhớ ngày xưa xa ấy
Gió la cà sớm trưa
Chạm nỗi buồn hai đứa
Bao chuyện tình nắng mưa


Sóng vô tình vò nát
Chút mặn nồng giấc say
Ngọt ngào thành lơ lớ
Biển vỗ nhớ lên ngày


Kỷ niệm xưa còn đó
Tình như gió lọt tay
Bay qua vùng áp thấp
Cơn lốc xoáy đọa đày


Em qua mùa biển động
Cơn ác mộng đi hoang
Vạt nắng vàng cập bến
Bước chân chiều lang thang


Đập Cửa Lác dọc ngang
Cầu Hòa Xuân nối gió
Hương sen nồng thắm đỏ
Ơi mênh mang Ngũ Điền.




NGUYỄN VĂN QUANG

Vọng quê

Ngày chạy dọc hàng dương khoe lá
Đêm năm canh lật từng viên đá
Nỗi nhớ đi lên từ gốc rạ.
Qua đời mình lắng quặng phù sa


Con dã tràng đào hố mắt sâu
Ta như viện bảo tàng lưu giữ
Níu thời gian đãi chút tàn tro
Tiếng vọng hồn quê cong lưỡi hái.




NGUYÊN QUÂN

Bông cỏ lông chông

nơi ẩn trú cuối cùng
của những giấc mơ
quá khứ
hắn ngồi với chiếc bóng
bên bờ cát chiều loang lổ con còng gió vẫn miệt mài
se tìm hạt cát mang hình dáng ngọc
lời thầm thì trăn trối của bầy kiến
lang thang cuối bóng hoàng hôn
từng dấu chân nhỏ nhoi lê bước vô hồn
chẳng để lại được gì
biển vô tận cơn sóng bạc đầu
vô tận bong bóng nước vỡ tan
không còn ngọn gió nào dừng chân hàng phi lao gầy rộc
đứng bóng tiếng chim muông
gù gọi tìm nhau
đánh thức con thuyền hết phiên hải hành
vĩnh biệt trùng khơi
úp mặt xuống bãi bờ
cố ru dỗ mình cảm giác sóng
ngôi làng mấy trăm năm tuổi
nằm sát mép đại dương
chiều chao nắng không còn người phơi lưới
từng ngõ nhỏ vắng tênh
bốc hơi mằn mặn
hình như phía góc tối ngôi nhà nồng nặc mùi hoang hóa
Có chút hương thừa người tình rất cũ
vừa bỏ đi hôm qua
cuối bãi vắng
nơi sót lại con còng già uể oải
lăn hạt cát cuối cùng về chiếc hang
hút sâu tăm tối
một bông cỏ lông chông
rơi
và lăn
những ngọn chông sắc nhọn
cắm ngang lưng con sóng bạc đầu...




TRẦN VĂN LIÊM

Sự tích sóng

Từ dạo em qua xứ biển này
Vô tình thả tóc với thơ bay
Em đi. Không một lời từ biệt
Nghìn năm biển nhớ vẫy mòn tay.


Không

Trời vô thủy đất vô chung
Em vô lượng ta vô cùng nỗi đau
Trước sau có nghĩa gì đâu
Như trăng đáy giếng kinh cầu vọng ngôn.




NGUYỄN NGUYÊN AN

Em Điền Hải

Em nhỏ nhắn nỗi buồn cũng nhỏ
Nụ cười lên xanh thắm thùy dương
Đôi mắt ước một miền sao tỏ
Lung linh ngày thoảng nhẹ mùi hương

Đất Điền Hải ruộng vườn xanh mướt
Phá Tam Giang cách trở câu hò
Nếu tình ta giang tay với được
Chỉ đêm dài xao xác cơn mơ

Mưa “ngoi nam” chẳng hề thấm cát
Tình anh nhen có ấm biển Đông?
Chiều tiễn biệt hình như biển khóc
Anh xuôi tay quảy gánh về không


 

Các trại viên dâng hương mộ danh nhân Nguyễn Lộ Trạch (Điền Môn - Phong Điền)


KIỀU TRUNG PHƯƠNG

Trước mộ Nguyễn Lộ Trạch

Khấu đầu lạy tạ tiền nhân
Đến nay mới biết mộ phần của Ông
Khiêm nhường nằm
giữa đám đông
như bao mộ khác mà không rườm rà
Bên đường bao kẻ lại, qua
Có ai nhớ đến người ra kẻ vào
Lánh xa phiền toái ồn ào
Chọn nơi rú độn
trời cao
nhìn đời

Mặc cho thế sự đổi dời
Tên Ông mãi sáng
bia đời
khắc ghi




THẢO NGUYÊN

Với biển

Ngồi một mình nghe mùa trở giấc
Giữa mênh mông thổn thức tiếng ru buồn
Rưng rưng tắt chút nắng chiều hy vọng
Tím chân trời thăm thẳm áng mây xa.


Ngồi một mình soi bóng mình xanh xao
Biển vẫn cồn cào cơn đau muôn thuở
Sóng ầm ào xé toang niềm nhớ
Mà ngàn đời sóng vẫn cô đơn.


Ngồi một mình trong chiều giấu lửa
Nghe đam mê trổ đóa xa mù
Mưa lạc bầy quắt quay tìm bạn
Vô hồn đan sợi long lanh.


Ngồi câm lặng như là bờ cát
Với nỗi niềm mang hương vị pha lê
Trăm ngàn hạt kết bằng nước mắt
Khóc cho đời cát bụi hư vô.


(SH318/08-15)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN KHOA NHƯ ÝĐắm đuối

  • NGÔ MINHThơ tặng tuổi 50

  • NHẤT LÂMBên hồ Thanh Thủy

  • NGUYỄN QUANG HÀTổ Quốc

  • NGÔ MINHThơ đề trên phiến mai non

  • ĐỖ VĂN KHOÁILần đầu với Thanh Hóa

  • Võ Quê - Thanh Tú - Nhật Hoài Phương - Liễu Thượng Văn

  • NGUYỄN QUANG HÀ                   Bút ký thơ

  • Minh ơi            Gửi hương hồn em tôi

  • TRẦN HOÀNG PHỐ     ĐÔNG HÀ          NGUYỄN THIỀN NGHI

  • Sinh năm 1973, quê Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện là giảng viên Hán Nôm, Khoa văn ĐHSP Huế.Thơ anh giàu cảm xúc, luôn bộc lộ những ưu tư, khao khát. Tất cả những gì anh viết là nỗi niềm chân thực như chính bản thân anh.

  • Quê ở Kim Long - Huế, hiện sinh sống tại thành phố Hồ Chí  Minh.Có nhiều thơ in báo, in tuyển tập, in chung và 2 tập riêng: Lan miền Hương Ngự (năm 2000), Biếc xanh em (năm 2004).Đã là phái đẹp, hơn nữa lại đẹp trên xứ sở “mĩ miều” vốn nổi tiếng đất kinh kì (Kim Luông có gái mĩ miều/Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi) lại còn làm thơ như chính Nàng thơ tuỳ nhiên “hiển thị”.Thơ Võ Ngọc Lan hồn nhiên mà kín đáo, dung dị mà đằm thắm... Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị.

  • LTS: Trong những ngày cuối tháng 6, đầu tháng 7. 2009. Trại sáng tác VHNT Quảng Điền 2009 đã được tổ chức bên bờ biển thôn Tân Mỹ ngập tràn nắng gió. Nhiều giai điệu đã được cất lên trong âm vang sóng vỗ. Nhiều dòng thơ đã được khơi nguồn cảm hứng từ trầm tích văn hóa Tam Giang. Sông Hương xin giới thiệu một số tác phẩm đó do các văn nghệ sĩ vừa mới chuyển về.

  • Tên thật là Nguyễn Minh Châu, sinh năm 1947 tại Diễn Thành, Diễn Châu, Nghệ An. Hiện sống và viết tại Hà Nội.Là thương binh 2/4, từng đánh giặc và làm thơ ở các mặt trận Trị Thiên, Tây Nguyên, Nam Bộ từ năm 1966 cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.Thơ Châu Nho xuất hiện lần đầu trên văn đàn cùng thời với Hữu Thỉnh, Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh, Phạm Tiến Duật v.v...Sau một thời gian khá dài phải vừa chạy chữa vết thương ở chiến trường tái phát, vừa lo ngăn chặn “vết thương” ở thương trường có thể xảy ra, anh lại tự “cân bằng” mình với thơ.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh viết về Huế và về đời thường người thương binh trong công cuộc đổi mới.

  • Sinh năm: 1949Quê quán: Lệ Thuỷ, Quảng BìnhTốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du (Khoá 1)Hội viên Hội Nhà văn Việt NamUỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà Văn Việt Nam

  • LTS: Xưa nay, trong đời thường, vẫn có những người làm thơ một cách lặng lẽ rồi lại đem cất giấu đi cũng rất lặng lẽ. Về phương diện này, họ sống như những người mai danh ẩn tích. Hẳn bạn đọc còn nhớ, hơn chục năm trước, một cán bộ văn phòng Hội Nhà văn đã gây ngạc nhiên trên văn đàn với hiện tượng thơ Phùng Khắc Bắc từ hiệu ứng lặng lẽ ấy. Đó là khi qua đời, người ta đã phát hiện ra di cảo thơ của ông, rồi đem in, rồi được giải thưởng, rồi nó mang tên tuổi ông vào chễm chệ trong Từ điển tác gia văn học Việt Nam thế kỷ XX.Chúng tôi có ý định dành cho bạn đọc một sự ngạc nhiên mới nhưng rất đáng tiếc là người thơ lặng lẽ ở đây vẫn muốn được “bình an” và chỉ đồng ý công bố tác phẩm với bút danh Trà Mi.Cái tên rất mới với Sông Hương và cũng sẽ rất lạ với bạn đọc, nhưng thơ Trà Mi đã có giọng riêng ở đẳng cấp chuyên nghiệp tự bao giờ. Xin mời bạn đọc thử xem có đúng vậy không?

  • VĨNH NGUYÊNTên thật: Nguyễn Quang VinhSinh ngày 3-11-1943Quê quán: Quảng BìnhHội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • BỬU NAMINhiều khi tham thiền ta nhìn bóng ta trên váchChín con mắt linh hồn mở chín cõi xa xămLòng vọng tưởng ta thường mường tượng tới Gió xuân thì thổi rợn những đêm xanh