Đinh Thu - Thái Kim Lan - Ngàn Thương - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Miên Thượng - Nguyễn Loan - Vũ Trọng Quang - Trần Hữu Lục - Lê Huy Quang - Đỗ Hàn - Mai Văn Hoan - Trần Tịnh Yên
"Nàng thơ và ngựa đỏ" của HS Đặng Mậu Triết
ĐINH THU
Giao thừa
Mời em thử nhấp chén may
Chén trời đất rót đón ngày sang Xuân
Chén mừng lễ hội Tình nhân
Dễ gì đời được một lần say đâu
Chén vàng chén bạc chìm lâu
Ai xoay mộng mị quay đầu bên em!
Ngấm men từ độ làm quen
Câu thơ tự cháy ngún lên bên trời
Hỏi vay em một nụ cười
Khi say tôi chẳng hóa người mộng du
Dẫu bay vào cõi sa mù
Vẫn còn lắng tiếng thiên thu hẹn thề
Dẫu chìm trong cõi u mê
Nghe em tôi lại trở về chính tôi
Mời em nghiêng xuống vành môi
Kẻo đau chén ngọc tan rồi Mỵ Nương
Say ôm cuộc sống dị thường
Biết đâu địa ngục - thiên đường mà đi
Em còn đầy chén xuân thì
Uống đi sao ướp mãi chi vô tình
Cuồng si tôi dốc cạn bình
Lẽ nào Trừ tịch một mình tôi say
THÁI KIM LAN
Ngẫu hứng
Ngày còn sót lại
ngày quý nhất trong năm
tích tắc
mất hút
nhưng
tình bạn vẫn còn
thương
thân
trẻ
dại
nhảy cò cò
qua khung cửa
năm mới
xòe hai tay
làm máy bay
vù
tung cánh
giữa trời xanh
(Ngẫu hứng cuối năm 2013,
viết lúc 12.59 giờ Âu châu)
NGÀN THƯƠNG
Xuân quê
Xin chào ngày tháng mới
Bắt đầu của giêng hai
Khởi từ niềm hy vọng
Dưới bầu trời tinh khôi
Trên đồng người gieo mạ
Nghiêng nghiêng những cánh cò
Con trâu già an phận
Tắc rì, tiếng roi khua
Mẹ ngồi đưa nhịp võng
Bâng khuâng têm miếng trầu
Vườn xưa mai nở sớm
Nhớ con mình phương xa
Cầu gió hòa, mưa thuận
Cho quê hương bình an
Tiếng chuông ngân hoài cảm
Với tình thương ngập tràn...
HOÀNG THỊ THƯƠNG
Giọt cuối
Giọt cuối cùng của năm tôi gửi tro bụi
Người đã khuất ngày một đông
Họ vẫn soi bóng vào ký ức tôi
Gương mặt dấu yêu của mẹ
Gương mặt người yêu tôi mà tôi không yêu lại
Chết mười năm mới đọc lời tỏ tình
Gương mặt những đứa trẻ như nụ hồng
Ở xa tôi nửa vòng trái đất
Sáng ấy… sáng ấy… có gì khác sáng khác?
Giọt cuối cùng của năm gửi người ở xa
Ảo tưởng của tôi, tuổi trẻ của tôi, thất vọng của tôi
Có gì đáng nhớ mà sao không quên
Hay tại mình tưởng thế!
Năm cạn đáy
Dọn lòng đón năm mới
Quét mọi thứ sạch trơn
Cất chổi… thấy lù lù ngày cũ!
NGUYỄN MIÊN THƯỢNG
Tình biển
Giữa bềnh bồng biển đảo mù khơi
Ta thấy em hoa sóng trắng ngời
Mây lãng đãng trôi về cố quận
Chuyển giùm ta nỗi nhớ thành lời
Gió mênh mông gọi biển bao la
Cánh hải âu sỏi mộng quan hà
Quê hương lồng lộng màu xuân thắm
Cháy đượm tim lòng nỗi thiết tha
Trên boong tàu xanh ngát đại dương
Đạp sóng thênh thang hoa trải đường
Tình em vỗ khúc ca hào khí
Ta say cung bậc rộn can trường
Biển đảo đất trời vạn cổ thiêng
Như tình ta sâu đậm thiên duyên
Đố ai che mặt trời chân lý
Nghìn trước nghìn sau cuộc hiển nhiên...
NGUYỄN LOAN
Anh hái đầy... em
Anh hái đầy em - từ miền hương thơm
Một lẵng xuân hồng
Một vầng hào quang rực rỡ
Đôi vì tinh tú lung linh
Anh hái đầy em
Một đóa bình minh
Một sáng mai xuân ngập tràn nắng ấm
Anh hái đầy em
Một vườn hoa mộng
Muôn nghìn con sóng dịu êm
Anh hái đầy... em
VŨ TRỌNG QUANG
Cuối năm
Thánh đường đồi cao chậm tiếng ngân nga
cổ họng gà trống bất lực nhìn mặt trời mọc trên đỉnh tháp
đột ngột đánh tôi thức sau tiếng guốc rời bỏ từng bậc thang
để lại hương nồng thiếu phụ nơi khứu giác cảm lạnh
âm báo đánh tôi thức trước tin nhắn rung ngoài ngực
anh oi em di chuc nam moi vui ve bye
xóa tin nhắn đắm đuối đắm chìm
xóa nụ cười lưu hình hai đứa
xóa câu thơ màu dã quỳ giả quỳ
vườn cỏ màu sớm mai
triền đồi tuột thả mùa đang mới
hai tay chui vào túi quần huýt sáo HappyNewYear
không buồn sự chia lìa xuống phố
cứ nghĩ em tưởng mình đau khổ lắm
TRẦN HỮU LỤC
Tiếng gà đất
Đêm cuối năm con gà đất tuổi thơ
Le te gọi tôi về miền ký ức…
Đốt nén hương trầm trên mâm ngũ quả
Tiếng gà đất hư ảo mà hồn nhiên
Đón giao thừa, ơi khoảnh khắc thiêng liêng
Giọng thân quen “phôn” từ ngoài biên giới
Không gian rộng dài phút chốc gần gũi
Quê nhà ăn Tết cùng người tha hương
Mai xứ Huế vàng mơ phố Sài Gòn
Giây phút tinh khôi đầm ấm hạnh phúc
Chúc Tết qua cầu truyền hình trực tiếp
Giọng Hà Nội cùng giọng Huế, Sài Gòn
Trước lúc giao thừa đất nước vào xuân
Đêm ba mươi xuất hành lòng trong trẻo…
Tôi mang theo con gà đất ký ức
Cứ gọi le te giữa phố đông người.
LÊ HUY QUANG
Một năm
Một năm đi qua trên mười ngón tay,
buồn vui đi qua trên trái đất này.
Nhiều nhà cao tầng nhiều hơn hàng hóa,
nhiều nỗi bon chen cùng nhiều hoa tươi.
Một năm đi qua tóc thêm sợi bạc,
trẻ con lớn khôn nhiều thế hệ nên người.
Em vẫn ngân nga vô tình ca hát,
Đã đi xa rồi càng xa mãi quê ơi.
ĐỖ HÀN
Đợi xuân
Ngày chị đi lấy chồng xa
Mẹ vun lại mấy luống cà dở dang
Đình làng trống hội xênh xang
Cha ngồi so lại đôi hàng guốc son.
Em từ cô bé cỏn con
Phổng phao hỏi mẹ “Chị còn áo hoa ?”
Anh qua
Rồi lại
Anh qua…
Hỏi thăm chị, cứ như là thăm ai!
Chân đeo guốc đóng lại quai
Mà sao em thấy như cài khuy hoa
Làng nghèo Xuân chẳng ngại qua
Nhà mình Xuân ở như là lâu hơn
Hội làng trống giục đầu thôn
Em ngồi mong chị nhiều hơn mong trời!
MAI VĂN HOAN
Hoa mười giờ
Sao gọi là hoa mười giờ?
Đó chỉ là giờ hoa nở
Sắc hoa thắm hồng trước cửa
Chờ ai, dáng hoa nghiêng nghiêng?
Hoa ơi, sao hoa giấu tên?
Những ngày nắng hè giội lửa
Hoa cứ đến giờ hoa nở
Như mừng đón bước chân em.
Hoa ơi, sao hoa giấu tên?
Những hôm gió mùa đông bắc
Sắp đến mười giờ, hoa nhắc
Và tôi lại được gặp em.
Hoa ơi, sao hoa giấu tên?
Tôi đến bên hoa thầm hỏi
Đợi hoài mà hoa không nói
Chỉ khẽ nghiêng về phía em
Vì sao hoa cứ giấu tên?
Mãi đến giờ tôi mới rõ
Hoa có cần chi tên nữa
Khi đời đã có tên em!
TRẦN TỊNH YÊN
Hòa âm mùa
Đi qua dị bản mùa màng
Những phức cảm thời tiết
Chợt hoa bay trên ngực hạnh đào
Xuân về giữa mưa nắng lãng quên
Những giọng cười mọc rễ quanh vườn
Hạt bụi khỏa thân
Chảy qua nhịp mùa tinh khiết
Bay qua khải ngộ
Qua vùng tơ tím
Tóc em thơm cả láng giềng
Vạt lụa dậy thì trong nắng lập xuân
Trên chiếu cạp điều
(mỗi năm hoa đào nở)
Lại thấy hồn ai về giữa giấy hoa tiêu
Chiều cổ phong
Nhìn công nguyên trôi đi...
(SH300/02-14)
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG