Trang thơ Lưu Trọng Lư

10:20 24/08/2011
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

Chân dung Lưu Trọng Lư - Tranh Nguyễn Quảng - Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Hầu như thế giới trong văn chương của Lưu Trọng Lư là thế giới thuộc về cõi mộng - nơi sâu thẳm nhất của cái “mơ về” mà chúng ta khó lòng chạm vào được. Cái mộng đó được Lưu Trọng Lư dệt bằng những hình ảnh tinh tế, những âm điệu huyễn hoặc mà chỉ có kẻ sáng tạo như chính thi nhân mới làm nổi.

Và nói theo câu chữ trong Thi nhân Việt Nam thì “dầu sao con người mơ mộng ấy cũng đã rơi xuống giữa cõi trần” từ đó khiến cho nhân gian say đắm bởi điệu hồn của ông cũng bởi đời ông như một bài thơ rồi. Khi trở về với cõi mộng miên viễn vĩnh hằng Lưu Trọng Lư đã để lại cho chúng ta những giá trị nghệ thuật đích thực không chỉ có trong thơ ông mà còn có trong văn xuôi và nghệ thuật sân khấu tài hoa của ông.

Nhân kỷ niệm 100 ngày sinh của Lưu Trọng Lư, Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một số bài thơ đã khiến cho tên tuổi của ông lưu danh cùng hậu thế.




LƯU TRỌNG LƯ


Nắng mới


Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi

Hình ảnh me tôi chửa xóa mờ
Vẫn còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.



Tiếng thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?



Còn chi nữa


Giờ đây hoa hoang dại 
Bên sông, rụng tơi bời, 
Đã qua rồi cơn mộng, 
Đừng vỗ nữa, tình ơi!

Lòng anh đà rời rụng 
Trên sông ngày tàn rơi. 
Tình anh đà xế bóng, 
Còn chi nữa, em ơi?

Còn đâu ánh trăng vàng 
Mơ trên làn tóc rối? 
Chân nâng trên đường sỏi, 
Sương lá đổ rộn ràng.

Trăng nội vẫn mơ màng 
Trên những vòng tóc rối? 
Đêm ấy xuân vừa sang 
Em vừa hai mươi tuổi

Còn đâu những giờ nhung lụa: 
Mộng trùm trên bông 
Tình ấp trong gối 
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?

Còn đâu mùi cỏ lạ 
Ướp trong mớ tóc mây? 
Một chút tình thơ ngây 
Không còn trên đôi má.

(270/08-11)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng  

  • THANH THẢO     Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh

  • Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ

  • Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho

  • Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường

  • Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang

  • Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.

  • HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.

  • Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương

  • Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.

  • Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH

  • Điều bình thường lạ lẫm

  • Được nhìn lại Huế

  • Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa

  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương