Trang thơ Lưu Trọng Lư

10:20 24/08/2011
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

Chân dung Lưu Trọng Lư - Tranh Nguyễn Quảng - Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Hầu như thế giới trong văn chương của Lưu Trọng Lư là thế giới thuộc về cõi mộng - nơi sâu thẳm nhất của cái “mơ về” mà chúng ta khó lòng chạm vào được. Cái mộng đó được Lưu Trọng Lư dệt bằng những hình ảnh tinh tế, những âm điệu huyễn hoặc mà chỉ có kẻ sáng tạo như chính thi nhân mới làm nổi.

Và nói theo câu chữ trong Thi nhân Việt Nam thì “dầu sao con người mơ mộng ấy cũng đã rơi xuống giữa cõi trần” từ đó khiến cho nhân gian say đắm bởi điệu hồn của ông cũng bởi đời ông như một bài thơ rồi. Khi trở về với cõi mộng miên viễn vĩnh hằng Lưu Trọng Lư đã để lại cho chúng ta những giá trị nghệ thuật đích thực không chỉ có trong thơ ông mà còn có trong văn xuôi và nghệ thuật sân khấu tài hoa của ông.

Nhân kỷ niệm 100 ngày sinh của Lưu Trọng Lư, Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một số bài thơ đã khiến cho tên tuổi của ông lưu danh cùng hậu thế.




LƯU TRỌNG LƯ


Nắng mới


Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi

Hình ảnh me tôi chửa xóa mờ
Vẫn còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.



Tiếng thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?



Còn chi nữa


Giờ đây hoa hoang dại 
Bên sông, rụng tơi bời, 
Đã qua rồi cơn mộng, 
Đừng vỗ nữa, tình ơi!

Lòng anh đà rời rụng 
Trên sông ngày tàn rơi. 
Tình anh đà xế bóng, 
Còn chi nữa, em ơi?

Còn đâu ánh trăng vàng 
Mơ trên làn tóc rối? 
Chân nâng trên đường sỏi, 
Sương lá đổ rộn ràng.

Trăng nội vẫn mơ màng 
Trên những vòng tóc rối? 
Đêm ấy xuân vừa sang 
Em vừa hai mươi tuổi

Còn đâu những giờ nhung lụa: 
Mộng trùm trên bông 
Tình ấp trong gối 
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?

Còn đâu mùi cỏ lạ 
Ướp trong mớ tóc mây? 
Một chút tình thơ ngây 
Không còn trên đôi má.

(270/08-11)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục

  • Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương

  • LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.

  • LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.

  • THANH THẢOKhối vuông ru-bích

  • Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng

  • ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm

  • Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm

  • Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan

  • NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng

  • LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại

  • LƯU TRỌNG LƯCó những vườn

  • NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác

  • Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng

  • LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.

  • LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

  • TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

  • Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú