Trang thơ Lưu Trọng Lư

10:20 24/08/2011
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

Chân dung Lưu Trọng Lư - Tranh Nguyễn Quảng - Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Hầu như thế giới trong văn chương của Lưu Trọng Lư là thế giới thuộc về cõi mộng - nơi sâu thẳm nhất của cái “mơ về” mà chúng ta khó lòng chạm vào được. Cái mộng đó được Lưu Trọng Lư dệt bằng những hình ảnh tinh tế, những âm điệu huyễn hoặc mà chỉ có kẻ sáng tạo như chính thi nhân mới làm nổi.

Và nói theo câu chữ trong Thi nhân Việt Nam thì “dầu sao con người mơ mộng ấy cũng đã rơi xuống giữa cõi trần” từ đó khiến cho nhân gian say đắm bởi điệu hồn của ông cũng bởi đời ông như một bài thơ rồi. Khi trở về với cõi mộng miên viễn vĩnh hằng Lưu Trọng Lư đã để lại cho chúng ta những giá trị nghệ thuật đích thực không chỉ có trong thơ ông mà còn có trong văn xuôi và nghệ thuật sân khấu tài hoa của ông.

Nhân kỷ niệm 100 ngày sinh của Lưu Trọng Lư, Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc một số bài thơ đã khiến cho tên tuổi của ông lưu danh cùng hậu thế.




LƯU TRỌNG LƯ


Nắng mới


Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi

Hình ảnh me tôi chửa xóa mờ
Vẫn còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.



Tiếng thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?



Còn chi nữa


Giờ đây hoa hoang dại 
Bên sông, rụng tơi bời, 
Đã qua rồi cơn mộng, 
Đừng vỗ nữa, tình ơi!

Lòng anh đà rời rụng 
Trên sông ngày tàn rơi. 
Tình anh đà xế bóng, 
Còn chi nữa, em ơi?

Còn đâu ánh trăng vàng 
Mơ trên làn tóc rối? 
Chân nâng trên đường sỏi, 
Sương lá đổ rộn ràng.

Trăng nội vẫn mơ màng 
Trên những vòng tóc rối? 
Đêm ấy xuân vừa sang 
Em vừa hai mươi tuổi

Còn đâu những giờ nhung lụa: 
Mộng trùm trên bông 
Tình ấp trong gối 
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?

Còn đâu mùi cỏ lạ 
Ướp trong mớ tóc mây? 
Một chút tình thơ ngây 
Không còn trên đôi má.

(270/08-11)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân