Dưới hàng sứ trắng ngây ngây rót ly rượu để kịp say với chiều bước qua thềm gạch tiêu điều võ - văn quan hoá đá liêu xiêu nhìn
hồn vương vía đế im lìm nâng ngang chén nổi chén chìm mời ta phi tần từ cõi mù sa dưới hiên Ngũ phụng cầm ca giọng buồn
tỳ bà từng ngón tay suông màu vàng son vọng u hương dạt dài bên hồ ngự nắng phôi phai hoa xưa dáng cũ mơ hoài gót sen
từng con đường cỏ như quen bàn chân bước chậm ướt mềm thời gian có con ngựa đá hoang mang từ hư vô hý lộng ngang lưng trời
Thằng bé - đàn bò và cánh đồng
Tập tầm vông… tuổi đồng dao Em xoè tay để đón chào tinh mơ Nhặt vài giọt nắng ngu ngơ Lùa đàn bò qua mấy bờ cỏ xanh Con đường mòn gió loanh quanh Ngón tay nho nhỏ níu cành bông lau Tiếng cười sóng sánh tìm nhau Bờ tóc nám nắng nhuộm màu vàng ươm Khật khừ trưa tiếng cu cườm Quen chân đất chạy rung bờmnắng mưa Cỏ hoa đồng nội đong đưa Ru ngày tuổi dại cũng vừahồn nhiên.
Chiều không hẹn
Sông quê quen tiếng gọi đò Bến sang, bến đợi hẹn hò trăm năm Ngày xưa lưu lạc bóng rằm Tôi và chiếc bóng lặng câm một bờ
Em xưa con mắt hững hờ Theo chim ca cút bơ vơ gọi tình Đò ngang đỏng đảnh vô tình Đánh mất bến nên riêng mình trôi xuôi
Sông chừ không vọng tiếng người Nên tôi quên gọi Đò ơi… cuối chiều.