Tác giả Lệ Hằng (Lê Thị Lệ Hằng), sinh năm 1988
Quê quán: Hương Thủy, Thừa Thiên Huế
Nơi sống hiện tại: Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Giáo viên Tiếng Anh
|
“Tôi luôn muốn tiếp cận những ngôn ngữ mới, đặc biệt là ngôn ngữ của hội họa và ngôn ngữ của thi ca… Chúng làm giàu cho cuộc sống của tôi và điều phối đôi mắt tôi, để tôi nhìn thế giới thật lạ lẫm, say sưa dù là trong đau khổ. Thơ tôi là bản ghi trung thực cho thế giới trong tôi và là cách tôi nhìn thế giới quanh mình. Và như thế, tôi không phải cất công kiếm tìm thơ nữa mà thật tự nhiên nó đã đến bởi tôi luôn có khát khao bày tỏ thế giới rộn ràng âm sắc tôi trải qua trong từng hơi thở”. |
LỆ HẰNG
Có hẹn với nỗi buồn
Em có giữ lời hẹn với ta không
Khi nỗi buồn là lá
Trong khu vườn
Nơi những con chim vô thường cất tiếng hót
Lá nhảy nhót hoang lơi
Từng chiếc rớt xuống nỗi đau ta
Rụng một trời tàn úa.
Em có giữ lời hẹn với ta không
Khi nỗi buồn là nước
Trong khu vườn
Nơi những con chim vô thường rỉa cánh vì nhớ nhung ánh nắng
Nước tí tách rỏ vào hồn
Nước lênh láng chảy vào tim
Mạch máu chảy nỗi đau để sống.
Em có giữ lời hẹn với ta không
Khi nỗi buồn là gió
Trong khu vườn
Nơi những con chim vô thường chuyền cành lặng lẽ
Giữa bình minh hoang lạnh bóng người
Những luồng áp suất oằn mình đổi hướng
Thổi cho ta dằng dặc hoang mê.
Em có giữ lời hẹn với ta không
Khi nỗi buồn là trăng
Trong khu vườn
Nơi những con chim vô thường ấp bóng mình trong lá
Trăng rót xuống tim ta
Ánh sáng từ triệu lần hoang hoải
Tim giật mình biết còn đau để sống.
Em có giữ lời hẹn với ta không
Khi nỗi buồn là hơi thở
Trong khu vườn
Nơi những con chim vô thường neo sự sống trên thân cây ngàn tuổi
Hơi thở rút kiệt cùng lồng ngực
Ta gom để sống từng ngày
Trọn vẹn chờ em…
Em có giữ lời hẹn với ta không
Lời hẹn của nỗi buồn
Tim ta vắt cạn.
Câu hỏi cất lên
Ta thấy em bước ra từ hơi thở
Em là nỗi buồn đập bởi chính tim ta.
Lá thư ngày 22
(Ngày thứ 22 Đà Nẵng thực hiện giãn cách xã hội vì dịch Covid-19)
1.
Bên khuôn cửa bé như con mắt
Em thấy mảnh trời biếc của mình.
Mảnh trời trong
Trong
Trong
Trong
Trong như giấc ngủ ngày em 8 tuổi
Con dế hát bên tai
Trong như tiếng cười đập vào lòng suối
Viên đá cuội mỉm cười
Trong như tinh cầu treo trên cọng cỏ
Lũ giun chuyện trò dưới lớp đất tơi.
Và trong
Trong
Trong
Trong như ước mơ
Mọc lên cùng tán cây vũ trụ.
Em hái một mảnh trời
Nhuộm vào mắt đen láy
Mỗi lần mi hấp háy
Là yêu thương mảnh trời.
Em hái một mảnh trời
Cất vào lồng ngực ấm
Mỗi ngày trái tim đập
Là yêu thương mảnh trời.
Và mỗi ngày tim mải miết rong chơi
Là tim gieo mảnh trời lên từng thớ đất
Như gieo hạt giống của yêu thương.
2.
Bên khuôn cửa bé như con mắt
Em ngửi thấy nắng thơm của mình.
Mùi nắng tháng ba
Ngọt
Mát
Như cà rem tan trong cuống họng.
Mùi nắng tháng sáu
Khét
Nồng
Như vòng tay như ánh mắt bè bạn.
Mùi nắng tháng chín
Ngái
Lịm
Như triền cỏ như hoa trái trong vườn.
Mùi nắng tháng mười hai
Hiền
Thanh
Như con mèo lim dim trên bậc cửa
Chiều mùa đông có nắng ru êm.
Nắng vẫn thơm ngoài kia, sau khuôn cửa
Em làm sao đựng hết quả tim?
3.
Bên khuôn cửa bé như con mắt
Em nhìn thấy thành phố của mình.
Thành phố trồi lên giữa rạng đông
Như cây trồi lên vươn vai tìm ánh nắng.
Mặt trời dâng cao
Thành phố cúi chào ngày
Như vũ công điệu đàng trên sân khấu.
Thành phố chằng chịt những con đường
Như bông hoa nở ra ngàn cánh
Có đường vân dùng dằng uốn khúc
Trên cánh mọng li ti
Chạy về hẻm nhỏ.
Thành phố hỗn mang tiếng động
Như chiếc ra-đi-ô đang lúc dò sóng
Mình phải tĩnh phải lặng phải yêu thương
Mới bắt được sóng
Mới nghe được nhau.
Và thành phố hôm nay nặng nề gồng mình thở
Em có làm cho thành phố nhẹ hơn?
4.
Bên khuôn cửa bé như con mắt
Em nhìn thấy những ngày của mình.
Ngày hôm qua như là hành lý
Em đóng gói trong va li
Ký gửi về quá khứ.
Ngày mai như là người khách lạ
Khách ngập ngừng đầu ngõ
Chờ đến giờ gõ cửa làm quen.
Sau khuôn cửa nhỏ
Chỉ còn em làm bạn với hôm nay
Với bức chân dung đang chờ em hoàn thiện
Với bài thơ chia ở thì hiện tại
Với món quà của hiện tại
Của mảnh trời
Của mùi nắng
Của thành phố
Của anh.
Tuổi trẻ
Hỡi người, chàng trai thuộc dòng dõi mặt trời,
những con sóng của đại dương xanh gọi tên anh trong ánh pha lê
và gọi tên anh trong cơn ngủ mê
chúng gọi tên anh không mãnh liệt bằng em.
Những sóng lúa của đồng xanh gọi tên anh dưới vầng dương lóng lánh
và gọi tên anh trong hơi thở của đất
chúng gọi tên anh không tha thiết bằng em.
Những cánh mọng của đóa hồng nhung gọi tên anh lúc hừng đông
và gọi tên anh trong hương thơm say
chúng gọi tên anh không cuồng nhiệt bằng em.
Khi em gọi tên anh
những thác nước điên hoang đổ từ ngàn thước xuống tim em
những thác nước trong như hơi thở vỡ trắng xóa tên anh: Tuổi Trẻ
Ôi Tuổi Trẻ của em.
Em thấy anh
trong khu vườn mùa xuân
nơi những bông hoa rướn mình lên uống mật
những bông hoa tạc tên anh lên cánh, qua những đường vân
những bông hoa đang chết vì anh.
Em thấy anh
trong cánh buồm đong gió hừng hực lúc hoàng hôn
cánh buồm nở màu hoa muối trắng
cánh buồm mặn đắm vì anh.
Em thấy anh
trong căn phòng ngập mùi dự án
nơi những bản hợp đồng xếp thành chồng trên kệ
những bản hợp đồng có ba bên cùng ký:
Quá Khứ, Hiện Tại, Tương Lai
những bản hợp đồng mất ngủ vì anh.
Em thấy anh
trong con gió hoang lơi
thổi từ những thảo nguyên rợp hoa vàng yểu mệnh
con gió hoang lơi chèn những bông hoa vàng dưới gối
con gió hát tên anh.
Em thấy anh
trong dòng nước hồi sinh làn da từ trăm triệu ngàn tế bào đã chết
dòng nước mang gương mặt của anh thản nhiên nhìn thần chết
dòng nước phủ định sự bất tử của làn da em
nhưng khẳng định sự bất tử của ký ức anh.
Em thấy anh
trong giấc mộng không phải khi ngủ
mà khi trái tim thức
và trái tim hoàn toàn tỉnh thức
không thuốc ngủ nào đủ sức đánh gục
Và Tuổi Trẻ là em
khi anh đóng vào trái tim em
một con dấu niêm phong những tàn phai thời đại.
Và Tuổi Trẻ là em
khi em bỏ khu vườn,
bỏ căn phòng,
bỏ thảo nguyên,
bỏ cánh buồm,
bỏ làn nước tắm
và em bỏ em
để đến với anh,
trên cánh gió, mình chu du hết miền sinh tử phù du
trong bàn tay Thượng Đế.
.jpg)
(TCSH387/05-2021)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ