Vũ Trọng Thái - Lê Viết Xuân - Đặng Phương Lan
Ảnh: internet
VŨ TRỌNG THÁI
Trong nghĩa trang liệt sĩ Điện Biên
Cả nghĩa trang trắng dưới trời xanh
Sáu trăm bốn mươi bốn con người nằm đây yên nghỉ
Chỉ có bốn dòng tên liệt sĩ(*)
Giữa hàng hàng bia trắng vô danh
Mẹ sinh ra, mỗi người một cái tên
Như tên lúa, tên khoai, tên làng, tên phố
Sống có tên, sao chết rồi tên chẳng có
Chỉ còn lại tên chung cho mỗi cuộc đời?
Những người lính trong đội hình xung trận
Súng chắc tay, chung một chiến hào
Nay yên nghỉ trong lòng Đất Mẹ
Lại bên nhau như một thuở binh đao
Đã sáu lần tôi đến nơi đây
Trước các Anh, tự thấy mình bé nhỏ
Dâng nén hương lên từng ngôi mộ
Khói vấn vít trong lòng, khói treo mỗi mắt cây
Trời Mường Thanh xanh đồng lúa xanh
Trắng hoa ban sườn đồi A1
Dòng Nậm Rốm đêm ngày thổn thức
Ru các Anh giấc ngủ yên bình
Sáu mươi năm vẫn bước quân hành
“Vì nhân dân…” còn âm vang khúc hát(**)
Trong hàng quân hôm nay tiếp bước
Có các Anh - những Anh hùng Điện Biên
.......................................................
(*) Trong nghĩa trang Liệt sĩ Điện Biên, chỉ có 4 ngôi mộ có tên là mộ của các Anh hùng: Trần Can, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn và Tô Vĩnh Diện; còn lại là những tấm bia trắng không tên.
(**) Bài hát “Vì nhân dân quên mình” là một trong những bài hát chính thức của bộ đội ta.
LÊ VIẾT XUÂN
Lặng im Xa Mát
Gió qua đây lặng lặng
Mây qua đây ngừng trôi
San sát kín ngọn đồi
Những nấm mồ liệt sĩ
Nơi các anh yên nghỉ
Đất miền Tây yêu thương
Mỗi người một quê hương
Cùng về đây đoàn tụ
Tôi lần theo dòng chữ
Trên bia mộ các anh
Có tên và vô danh
Âm thầm ru nhau ngủ
Vẫn điệp trùng đội ngũ
Như ngày nào hành quân
Phơi phới tuổi thanh xuân
Nói cười trong thinh lặng…
Trời cao xanh thăm thẳm
In bóng mẹ hao gầy
Có gì mắt cay cay
Lặng im cùng Xa Mát
Nghĩa trang Xa Mát - Tây Ninh, 2018
ĐẶNG PHƯƠNG LAN
Ký ức đồng đội
Người lính già đôi mắt đã mờ phai
Lần từng tấm bia
rờ từng nét chữ
Từng đứa bạn nằm lại trong lòng đất
Chỉ ngôi sao… tên người lính anh hùng
Trong sương khói nhạt nhòa đồng đội
chẳng kịp ngăn đôi dòng lệ
Ký ức đâu đây hiện về bên chiến lũy
Trận pháo kinh hoàng, trận địa chao nghiêng
Tổ quốc thiêng liêng trên từng tấc đất
Thấm mồ hôi và máu các anh
Lớp trước gục rồi
sau vội bước lên nhanh
Chẳng tiếc tuổi xanh, chẳng hẹn ngày trở lại
Anh trở về dù chẳng lành cơ thể
nhưng vẫn may hơn đồng đội không về
Cả cái tên,
cũng chẳng giữ được vẹn nguyên.
Chiến tranh đi qua, người lính đi qua
Cỏ đã lên xanh nhưng chẳng thể xanh ký ức.
.jpg)
(TCSH365/07-2019)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường