NGUYỄN GIA NÙNG Cựu chiến binh Người bác sĩ quân y già vừa dứt cơn đau tỉnh ra trên giường bệnh Ngỡ ngàng nhìn ông già người Âu lạ hoắc đang run run tìm nắm tay mình “Bác sĩ! Tôi là Giôn, người được bác sĩ cứu sống năm xưa ở Quảng Trị, Khe Sanh Trở lại Việt sau khi biết chuyện Đặng Thuỳ Trâm Tôi sẽ suốt đời mang tội vô ơn Nếu không tìm gặp được ân nhân, bác sĩ” Người bác sĩ già mắt lim dim cố lục tìm trong trí nhớ Những người lính Mỹ bị thương là tù binh nhiều chiến trường, được ông cứu chữa đâu chỉ có mình Giôn! “Là thầy thuốc, cứu chữa người là sứ mệnh thiêng liêng Dẫu ông từng cầm súng ngắm vào tôi Khi bị bắt, là thương binh Tôi đâu thể chối từ mặc cho ông chết được!” Người cựu chiến binh già đến từ nước Mỹ, cười trong nước mắt “Cám ơn! Cám ơn! Chúng ta là cựu chiến binh mà! Nhưng ông còn là thầy thuốc! Tôi biết ông làm sao nhớ được Bao nhiêu người lính thương vong quằn quại dưới tay mình Xin ông hãy tin rằng: Vẫn còn một nước Mỹ văn minh biết xấu hổ, xót đau khi nhận ra những lỗi lầm dù đã thuộc về dĩ vãng Người xuống đường biểu tình chống chiến tranh ở Việt Nam năm xưa đã trở thành Tổng thống(*) Ông Bush cùng vợ sang Việt Nam cũng đã cùng người dân Hà Nội đi cầu nguyện Nhà thờ vô Sài Gòn tìm đến quán ăn ngon!” Phút chia tay, cả hai cùng tay trong tay miệng cười mà lệ ứa chứa chan Giôn tặng lại người cứu mình năm xưa một viên đạn đặt trong hộp nhung màu đỏ “Kỷ vật này suốt mấy chục năm trời, rời Việt tôi vẫn giữ Giờ xin tặng lại bác sĩ cùng muôn vàn lời xin lỗi, cám ơn!” Cả hai cùng giật mình ngơ ngác nhìn lên Từ lúc nào bao nhiêu người đã vây kín xung quanh Trong mắt ai cũng long lanh giọt lệ! ------------------------- (*) Tổng thống Bill Clintơn khi còn là sinh viên đã tham gia xuống đường biểu tỉnh đòi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam Hồn thiêng Tàu đi gác lại đường tà Đèn khuya vàng vọt xót xa chuỗi ngày Dòng người khuất bóng tầng mây Ủ êm lời gió đêm lay đọng về Tàu đi sương núi vân vê Bồn chồn đá sỏi, cơn mê rít gào? Tàu đi trên những chiến hào Hồn sông núi đỏ thắm màu đất xưa Trở mình thấm lạnh giọt mưa Hồi còi mãi vọng tiễn đưa di hài... TRẦN ĐỨC ĐỦ Ngày giỗ Ngày giỗ chồng Dòng lệ không! Sợi tóc trắng chảy Ngược về... gọi mãi Tuổi hai mươi! HUỲNH TUẤN VINH Hoa bất tử Những ngọn nến lung linh như những ngôi sao lung linh trong đêm Những nén nhang nghi ngút như làn sương mai dưới ánh bình minh Bóng tối và bình minh đang giao thoa Những giọt sương mềm rơi trong đêm tối Những giọt nước mắt rơi xuống cỏ của bình minh Giọt sương và nước mắt đang giao thoa Người con gái đi trong thầm lặng Giữa những ngọn nến Giữa những nén nhang Giữa những giọt sương Giữa những dòng lệ Tìm ai trong muôn vàn ngôi mộ giống hệt nhau của Nghĩa trang Liệt sĩ này? Chỉ khác nhau giữa nơi sinh và nơi tử có nấm mồ vô danh. Trên đôi tay mảnh khảnh hàng ngàn đoá hoa bất tử Lặng lẽ âm thầm cúi người kính dâng! (nguồn: TCSH số 221 - 07 - 2007)
|
Tải mã QRCode
Ngàn Thương - Văn Công Hùng - Sơn Trần - Phùng Hiệu - Trường Thắng - Nguyễn Hữu Phú - Nguyễn Nguyên Phượng - Châu Thu Hà - Nguyễn Đạt
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan