LTS: Huyền Thư quê quán Đông Hưng, Thái Bình, hiện đang sinh sống tại Wellington, New Zealand; thơ chị được giới thiệu trên Sông Hương số 325 (3/2016).
Bài thơ Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu? được Huyền Thư viết bằng tiếng Việt và tự chuyển ngữ sang tiếng Anh. Bản dịch tiếng Anh tham dự Cuộc thi thơ trẻ New Zealand 2016 (National Schools Poetry Competition). Đây là cuộc thi thơ dành cho những cây bút trẻ tại New Zealand được tổ chức thường niên bởi Trung tâm Viết văn (International Institute of Modern Letters) của Trường đại học Victoria, thủ đô Wellington (Victoria University of Wellington) từ năm 2003.
Bài thơ của Huyền Thư được trao giải thưởng một trong 10 bài thơ xuất sắc nhất cuộc thi. Giải thưởng cuộc thi vừa được công bố vào ngày 26/08/2016 - Ngày thơ New Zealand.
Giám khảo cuộc thi năm nay là nhà thơ, nhà biên kịch nổi tiếng Anne Kennedy - giảng viên Khoa Sáng tác tại Viện công nghệ Manukau (Manukau Institute of Technology), đã nhận xét về bài thơ của Huyền Thư như sau: “Trong bài thơ Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu? Huyền Thư có nhắc đến thảm họa lũ lụt có sức tàn phá lớn tới một vùng làng quê.
“Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu?
Có biết những buổi xót lòng đôi mùa lũ sông
ngập đồng, lúa chết
Khói rạ chiều quê hun hao gầy mắt biếc
Có cậu bé nhà bên bắt bầy cá diếc
Bỏ tận đáy chum như sợ tuổi thơ đi mất
cuối ngày…”
Bài thơ của Huyền Thư là minh chứng sinh động góp phần quan trọng trong việc thể hiện rằng nghệ thuật có thể giúp con người vực dậy từ những khổ đau: bằng cách trực tiếp so sánh thảm họa với vẻ đẹp - vẻ đẹp của ngôn từ, nhịp điệu và hình ảnh”.
Chúc mừng Huyền Thư và xin giới thiệu đến bạn đọc bài thơ này.
HUYỀN THƯ
How much is too much for remembering?
How much is too much for remembering?
You know the grief when the river flow wiped off the rice paddies
– all dead
The afternoon smoke flew away as they burned the rice stubble
afterwards
There, the neighbour boy caught the fishes
shut them in a jar so his childhood couldn’t go too far
At the end of the day
Come back again to see the cobblestone path on a rainy day
follow the flute sound and run up the hill to the village
meet the old woman with a natural smile, no teeth,
seemed like she was waiting for her son to come back home from
town
There’s too much to remember about the old days
The flower scent in the air,
cicadas rumbling on the trees,
the trees Grandpa planted that year
now laying buds in people’s hearts
Where was the innocence?
We are old enough to feel the loss
Stand in front of our shadows and command:
‘Don’t cry!
Numerous footprints will carry the promise.’
Begin to learn the mother tongue one more time
for more than a love of family, the old village, soil and sand
we feel the sense of belonging
In the memory of a beautiful dawn
there were heel marks on mouldy bricks
Open the door,
light the cigarette
ponder again: how much is too much for remembering?
Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu?
Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu?
Có biết những buổi xót lòng đôi mùa lũ sông
ngập đồng, lúa chết
Khói rạ chiều quê hun hao gầy mắt biếc
Có cậu bé nhà bên bắt bầy cá diếc
Bỏ tận đáy chum như sợ tuổi thơ đi mất
cuối ngày
Về lại con đường đá sỏi mùa mưa bay
Theo tiếng sáo diều ra quá triền đê phía ngoài đầu xóm
Gặp bà cụ khuyết răng cười nguyên miệng móm
Đứng dựa gốc tre chờ mãi thằng con từ phố sắp về nhà
Nhớ rất nhiều là nhớ những ngày qua
Thiên lý nồng hương,
chiều hạ buồn mắt bão
Lũ ve sầu được mùa sục sạo
Mừng khóm hòe gần độ biết đơm bông
Hàng cây năm ấy ông trồng
Đẻ những tán xòe, tán xanh trong lòng người ở lại
Có còn đâu thơ dại?
Đủ cho nỗi đau mùa cũ tự mọc mầm
Đứng trước bóng mình để dặn nỗi trầm ngâm:
“Đừng khóc!
Vì còn dấu chân cõng muôn vàn lời hứa.”
Học tiếng vỡ lòng từ quê hương lần nữa
Để biết yêu hơn một làng xưa, nắm đất, gia đình
Rồi nơi đâu đó thuộc về hình hài cũ
Người đã biết mình là trọn một sinh linh
Trong nỗi nhớ có hạt nắng bình minh
Có dấu gót giày về trên nền gạch mốc
Trong tiếng mở cửa về cọ diêm đốt thuốc
Là trăn trở nốt xem: nhớ đến bao nhiêu là nỗi nhớ đã nhiều?
(TCSH332/10-2016)
Tải mã QRCode
Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.
NGUYỄN HOAChưa cuối cùng
MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian
THI HOÀNG (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")
TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.
Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa
HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao
HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối
LIÊN NAMVầng trăng ở Huế
Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào
Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm
Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.
PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương
TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú
Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc
HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài
MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân
Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú
Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H
Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.