HOÀNG VŨ THUẬT
Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật - Ảnh: nhavan.vn
Đang trôi đi
Đang trôi tất cả, tất cả đang trôi
Không gì nằm yên, không gì chờ đợi
Quả chớm mùa, con đường chưa tới
Đang trôi đi phía trước chúng ta
Sao lòng em đôi ngả cách chia
Vừa trẻ dại lại vừa rắn rỏi
Nửa ngọt ngào, nửa thì nông nổi
Nửa mơ hồ, nửa thực đến chua cay
Cám ơn người dù nghiêng ngửa chân mây
Cuộc săn đuổi dễ dàng chi xích lại
Ta từng chôn giữa bốn bức tường chật chội
Chết ngạt với đời, chết ngạt bởi tình yêu
Đang trôi đi chút nắng nhạt ban chiều
Ánh sáng vì sao xanh sau sáu mươi tám vạn năm bùng nổ
Đủ làm ta trân trọng biết bao nhiêu
Em đừng oán, đừng thương, đừng xấu hổ
Cho tới khi ta đã trên bờ
Có nghĩa là ta đứng yên ở đó
Thì đau đớn còn lớn hơn tất cả
Lớn hơn những gì phía trước đang trôi.
Những điều lạ
Xe đẩy nối nhau như rồng rắn
Rác rưởi tuôn về thành bãi thành gò
Báo cũ mới, mảnh chai, giày dép
Giấy dầu, vỏ bưởi, lá cây khô
Đầy đủ tất gì gì chẳng thiếu
Chừng như đây - nơi trú ngụ sau cùng
Tấp vào nhau rồi xông lên trời đất
Một thứ men đặc quánh lạ lùng
Tôi cứ nghĩ người ta sắp sửa
Đem chôn sâu xác rữa ngày qua
Thứ cặn bã ở đâu cũng có
Sẽ hóa tro, cát bụi, xa mờ
Nhưng lạ quá, bạn ơi, lạ quá!
Đêm liền đêm ngày lại liền ngày
Từng đoàn người cũng y như thể
Rồng rắn nối nhau qua bãi ngập đầy
Họ cào lên, bới tung lên hết thảy
Phơi trần trong nắng với trong mưa
Nào nhôm, bị đay, giẻ rách
Nào đệm hư, tóc rối, lông gà
Trên vai người chúng trở về chốn cũ
Cũng lao nhanh thoi dệt không bằng
Tôi lại sống với bao điều lạ
Nhựa tái sinh, ly cốc, bao găng...
Đến bất lực nhiều khi tôi cảm nhận
Thân rã tan từng mảnh bên đường
Nhưng bạn ạ, bất lực hơn thế nữa
Nếu phải quay về trong cái xác rỗng không!
Đám cháy và cỏ non
Nhiều khi anh là đám cháy
Chợt bùng lên trên đồng cỏ trưa hè
Con ngựa hồn anh phóng không mệt mỏi
Tung hoành khói bụi say mê
Rồi như trận cuồng phong no sức
Chỉ còn bay mảnh tàn lá cuối cùng
Với ngọn gió lang thang trôi dạt
Để cuối cùng mất hút giữa thinh không
Nhiều khi anh là giọt nước
Lặn trong đất cằn cỗi âm thầm
Và sau đó như lời hẹn ước
Từ đấy mọc lên lá cỏ non
Mưa nắng vần xoay đời không ngưng nghỉ
Cỏ lan nhanh tựa đám - cháy - ngựa - hồng
Sương bãng lãng và mây vàng bãng lãng
Trời cao xanh thật đến ngỡ ngàng
Buồn và vui, rồi tan và hợp
Theo riết anh như thể người tình
Ví bằng phải buộc lòng chọn một
Thì em ơi đâu nữa là anh!
(SH34/12-88)
Tải mã QRCode
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…
ĐÔNG TRIỀU
Tôi là Nguyễn Văn Phong. Sinh năm 1985. Quê quán: xã Hà Ninh, Hà Trung, Thanh Hóa. Hiện sống cùng thân sinh. Làm ruộng, lao động phổ thông. Không dùng điện thoại di động. Đây là một số bài thơ lần đầu tôi gửi đến Tạp chí Sông Hương.
TRƯƠNG ĐĂNG DUNG
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
Mai Văn Phấn - Phạm Đức Mạnh - Hồng Vinh - Nguyên Ngọc - Tôn Nữ Minh Châu
LTS: Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang quê quán ở An Hòa - Huế, anh đã xuất bản 04 tập thơ & 01 tập phóng sự, ghi chép; từng đạt một số giải thưởng các cuộc thi.
LGT: Machu Picchu của đế quốc Inca, núi thiêng Mỹ Sơn của vương quốc Chămpa có cùng số phận đỉnh cao một nghệ thuật kỳ vĩ bị chiến tranh và thời gian tàn phá.
Nguyễn Trọng Tạo - Phùng Tấn Đông - Đỗ Xuân Thu
NGUYỄN VIỆT CHIẾN
TÔN PHONG
Nguyễn Đông Nhật - Từ Hoài Tấn - Trần Hoàng Phố - Phan Trung Thành - Phùng Sơn - Lê Hồ Ngạn
TRẦN TỊNH YÊN
ĐÀO DUY ANH
LTS: Trước những thử thách của nhiều trường phái thơ hiện đại, xem ra thơ lục bát Việt Nam vẫn sống khỏe. Nó thậm chí không nhất thiết phải phân biệt rạch ròi “hậu lục bát Truyện Kiều”, “hậu lục bát Lửa Thiêng” hay “hậu lục bát Bùi Giáng”. Tuy vậy để được ghi tên tác giả dưới những âm tiết quen thuộc, dễ nhớ đó… ắt tâm hồn người thi sĩ phải gạn đục khơi trong bao lần.
NGUYỄN DUY
Nhìn từ xa... Tổ Quốc!
Ý NHI
Trần Minh Tạo - Trương Vạn Thành - Vĩnh Nguyên - Nhất Lâm - Châu Thu Hà - Nguyễn Thành Trung - Hà Duy Phương
MAI DIỆP VĂN
HƯỜNG THANH