HOÀNG VŨ THUẬT
Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật - Ảnh: nhavan.vn
Đang trôi đi
Đang trôi tất cả, tất cả đang trôi
Không gì nằm yên, không gì chờ đợi
Quả chớm mùa, con đường chưa tới
Đang trôi đi phía trước chúng ta
Sao lòng em đôi ngả cách chia
Vừa trẻ dại lại vừa rắn rỏi
Nửa ngọt ngào, nửa thì nông nổi
Nửa mơ hồ, nửa thực đến chua cay
Cám ơn người dù nghiêng ngửa chân mây
Cuộc săn đuổi dễ dàng chi xích lại
Ta từng chôn giữa bốn bức tường chật chội
Chết ngạt với đời, chết ngạt bởi tình yêu
Đang trôi đi chút nắng nhạt ban chiều
Ánh sáng vì sao xanh sau sáu mươi tám vạn năm bùng nổ
Đủ làm ta trân trọng biết bao nhiêu
Em đừng oán, đừng thương, đừng xấu hổ
Cho tới khi ta đã trên bờ
Có nghĩa là ta đứng yên ở đó
Thì đau đớn còn lớn hơn tất cả
Lớn hơn những gì phía trước đang trôi.
Những điều lạ
Xe đẩy nối nhau như rồng rắn
Rác rưởi tuôn về thành bãi thành gò
Báo cũ mới, mảnh chai, giày dép
Giấy dầu, vỏ bưởi, lá cây khô
Đầy đủ tất gì gì chẳng thiếu
Chừng như đây - nơi trú ngụ sau cùng
Tấp vào nhau rồi xông lên trời đất
Một thứ men đặc quánh lạ lùng
Tôi cứ nghĩ người ta sắp sửa
Đem chôn sâu xác rữa ngày qua
Thứ cặn bã ở đâu cũng có
Sẽ hóa tro, cát bụi, xa mờ
Nhưng lạ quá, bạn ơi, lạ quá!
Đêm liền đêm ngày lại liền ngày
Từng đoàn người cũng y như thể
Rồng rắn nối nhau qua bãi ngập đầy
Họ cào lên, bới tung lên hết thảy
Phơi trần trong nắng với trong mưa
Nào nhôm, bị đay, giẻ rách
Nào đệm hư, tóc rối, lông gà
Trên vai người chúng trở về chốn cũ
Cũng lao nhanh thoi dệt không bằng
Tôi lại sống với bao điều lạ
Nhựa tái sinh, ly cốc, bao găng...
Đến bất lực nhiều khi tôi cảm nhận
Thân rã tan từng mảnh bên đường
Nhưng bạn ạ, bất lực hơn thế nữa
Nếu phải quay về trong cái xác rỗng không!
Đám cháy và cỏ non
Nhiều khi anh là đám cháy
Chợt bùng lên trên đồng cỏ trưa hè
Con ngựa hồn anh phóng không mệt mỏi
Tung hoành khói bụi say mê
Rồi như trận cuồng phong no sức
Chỉ còn bay mảnh tàn lá cuối cùng
Với ngọn gió lang thang trôi dạt
Để cuối cùng mất hút giữa thinh không
Nhiều khi anh là giọt nước
Lặn trong đất cằn cỗi âm thầm
Và sau đó như lời hẹn ước
Từ đấy mọc lên lá cỏ non
Mưa nắng vần xoay đời không ngưng nghỉ
Cỏ lan nhanh tựa đám - cháy - ngựa - hồng
Sương bãng lãng và mây vàng bãng lãng
Trời cao xanh thật đến ngỡ ngàng
Buồn và vui, rồi tan và hợp
Theo riết anh như thể người tình
Ví bằng phải buộc lòng chọn một
Thì em ơi đâu nữa là anh!
(SH34/12-88)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT