HẢI BẰNG
Ảnh: tư liệu
Nơi trăng còn một nửa
Bến bờ xưa có lần ta trở lại
Sông mênh mang chảy dưới đêm rằm
Nơi nắm tay em để ngày quay mãi
Trăng uống cạn mắt chiều rồi vẫn để làm trăng
Sinh nở nơi đây từng giờ hạnh phúc
Dù chút sâu qua năm tháng lụi tàn
Em chỉ là dòng phong ba uẩn khúc
Tôi đắm chìm theo sóng trộn thời gian
Lau nước mắt đi, chớ để trăng nhìn
Trăng cũng tủi buồn như sông này rớm lệ
Sau ngọn chang chang của chiều nắng xế
Đêm mập mờ biền biệt giữa hư vô
Bên bơ này ta còn giàu ngọn sóng
Giọt mưa xanh chợt buốt chợt nồng
Hồn trời xốn xang, ngọn triều xao động
Bờ bên này gạn nước đục mà trong
Vẫn lặng im như mặt cát phẳng lỳ
Rối bờ như bọt nước trào ngập bến
Giữ bình yên khi khoảng trời nhợt tím
Vỗ dấy lòng ánh lửa cháy phù sa
Dù trăm năm chẳng được gần nhau nữa
Em cuối trời, tôi cuối cánh chim bay
Lại nhìn về nơi trăng còn một nửa
Vẫn bồng bềnh thuở - bóng - chia tay ...
Huế 15-4-1993
Hát ru
Tặng tôi
Ngủ đi - ngọn nắng yên lành
Quả xanh đẫy gió, lá cành đong đưa
Sống lâu nên gốc già nua
Thu sang cây lại uống mưa mọc chồi
Ngủ đi - sông lặng bến bồi
Sóng qua dữ dội để rồi nhởn nhơ
Chèo đưa đò thiếp trong mơ
Ví câu mái đẩy lời thơ hóa dòng
Ngủ đi - núi bọc tình rừng
Con chim trở cánh ngập ngừng thâu đêm
Đá mài nước suối gợn men
Chảy trong trăn trở vẫn nguyên bóng đèo
Ngủ đi em - gió dập dìu
Trăng xưa còn đó, bến chiều còn đây
Trăm năm nước mắt còn cay
Khóc chi cạn chén những ngày gặp nhau
Lời ru trăm giấc qua cầu
Chẳng hề có lấy một câu ru mình
18 - 2 - 1993
Khúc ca mới
Tặng nhạc sĩ Mặc Hy
"Em đi qua đời tôi ... "
Bến - bên bồi bên lở
Mưa ngoài trời rơi rơi
Không gian hồi hộp thở
Mây khép lại chân trời
Lửa lập lòe mắt nhớ
Bóng con đò lẻ loi
Sóng cầm canh trăn trở ...
Em đi qua đời tôi
Thấy gì đêm xa lắc
Bên trời chiếc sao rơi
Mái nhà ga trầm mặc
Hai đường ray song đôi
Tàu về trong gió bấc
Dồn toa nặng tiếng còi
Tay tìm tay lạnh buốt ...
Em đi qua đời tôi
Sợi dây đồng bỗng đứt
Tiếng hát chưa dứt lời
Xát ưu tư vào ngực
Bước thời gian xa vời
Gió chiều quê rạo rực
Làn khói mờ xa khơi
Trăng mây tuần thổn thức
Âm thanh dồn trận bão
Nghe trăm ngọn sóng dồi
Trong tiếng đàn điên đảo:
- Em đi qua đời tôi ...
22-11-1989.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ