LGT: Nhà thơ Du An từng có duyên với Sông Hương bằng giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát do Tạp chí Văn nghệ Quân đội và Tạp chí Sông Hương tổ chức trong hai năm 2010 - 2011.
Nhà thơ Du An - Ảnh: vannghequandoi
Trong không gian thơ tự do của anh, những con chữ đột khởi những đỉnh núi để kể những câu chuyện trên rẻo cao, những man mác đại ngàn kéo nhau về trong tâm tưởng hòa vọng nỗi đau tri nhận về sự mất dần những nhân dáng cũ. Sự quánh đặc những thi ảnh từ vùng quê miền núi Tây Bắc ùa vào trong thơ Du An là một dấu hiệu riêng để nhận biết nhà thơ này.
Anh hiện đang công tác tại Tạp chí Văn nghệ Điện Biên. Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ của anh.
DU AN
Khi biết quả còn
Quả còn xoay tròn chín vòng trên đầu năm ngón tay
nóng rực lên từ đấy
đôi má, đôi môi có thể là sẽ cháy
hoặc thêm một trận gió Lào
Đôi vú đang rướn cao
và váy phần phật gió
gió có đường của gió
Cái lối mòn mình đi từ bé đến nắm được dây còn
ngôi nhà sàn mình khóc từ khi oe oe
đến khi cả đêm gối đầm nước mắt
con suối tắm truồng lớn bé đều biết
bỗng một ngày theo gió tìm hương
Trời thì cho, đất thì thương
nhưng rộng lắm
những chỗ rơi
vô nghĩa
Khi biết chỉ trời mới sinh ra gió
khi biết chỉ em là tất cả
khi thấy đôi vú đang rướn cao
và váy em phần phật gió...
quả còn.
Những gánh gianh đi trên đường phố
Những gánh gianh biết đi
không thấy người gánh gianh đi trên đường phố
chỉ người xe chợt đổ sang chiều
Những gánh gianh qua cầu
căng mình dàn hàng gió thốc
những gánh gianh thành một cánh buồm
Những gánh gianh vết sẹo đồi hoang
in dấu chân trần, mặt mũi lấm lem không bảo hiểm
ở đâu câu chuyện đi lấy gianh
bố mẹ cộng trừ nhân chia cả tối
Những gánh gianh đi ra phố
đứng im suốt buổi chiều
không ai hỏi mua
lại quay về chốn cũ
cứa lòng tôi trong hộp nhà sắt thép bê - tông!
Khát tre
Chỗ tre ốp bụng vào nhau không có gai
buổi trưa đung đưa tình tự
bụi nhà ai gióng nhà nấy
phăng phắc niềm sung sướng,
hay khổ đau kẽo kẹt?
Cái mấu mắt cận cảnh trên dưới vàng óng
soi vào muốn vứt mo nang
kìa mái tóc chải nắng, nắng chải
nhịp làng bao nhiêu nghìn năm
Khát
rễ bỏ qua cọc đi tìm trâu
thời mẫu hệ lặng lẽ
mùa đất cựa
tre cái nhiều hơn tre đực
cuộc hôn phối ngược qui luật
khi nở hoa là chết
tội đòi trẻ mãi
không đám cưới với mái nhà, giàn bầu...
bài học về cái đẹp gắn liền với thực tế
Bây giờ có những loài tre cảnh
chỉ mắt dùng
mà chiều mắt như chiều vong
hội sinh vật cảnh có nguy cơ giải thể
Nói như thế mở ngoặc những cây tre nền nã
có thể dăm, bảy năm chưa có con dao nào mát thịt
cứ yên tâm nết ăn ở, làm lụng
anh bê - tông, sắt thép phải tìm
Trong nhà có sự thật bằng tre
ít nhất là sáu đôi đũa
ngoài phố điểm hẹn bằng tre
tưng bừng đô thị hóa
Tre thế kỷ 21, 22
con nhiều hơn mẹ
con chẳng biết ò í e
mẹ chẳng dám làm cột cái
Nhìn từ đại dương xa xa quê hương
xanh màu tre xứ sở
(là màu nước hắt lên chân trời,
hay hồn tre chưa siêu thoát)
Khát tre. Tre khát về chốn cũ
cây tre Việt Nam.
(SH305/07-14)
Tải mã QRCode
Ngô Xuân Hội - Nguyễn Đức Mậu - Nguyễn Thụy Kha - Dương Thành Vũ
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT