Trang thơ Đinh Thu

16:04 24/08/2015


Nhà thơ Đinh Thu, tên thật Đinh Ngọc Thu, tuổi con Rồng, quê Tây Thượng, Thừa Thiên Huế.

"Ánh sáng thiên nhiên 2" của Phạm Hoàng Anh

Mỗi ngày anh chuyển động trên chiếc xe đạp hơn nửa thế kỷ này, những vòng quay ấy tưởng chừng như chu kỳ của con lắc thời gian, của cỗ máy xơ cứng. Nhưng ngoài những vòng quay và sự mã hóa, còn cuộc mã hóa cao hơn, chính là mật mã linh hồn. Thơ Đinh Thu là một dạng thức khác biệt của sự mã hóa đó; ngoài hình ảnh thần bí trong bài thơ “Đêm Phước Tích” đã được đông đảo độc giả yêu thích qua trang thơ của TCSH số 178, tháng 12/2003.
Sông Hương số này giới thiệu đến độc giả một số bài thơ của Đinh Thu. Cũng như cuộc đời, trong thơ anh ẩn chứa những nỗi niềm sâu kín thấm đẫm chất lãng mạn, một sự lãng mạn cô đơn tưởng chừng đã biến mất trong cuộc sống hiện tại.
Hoàng Diệp Lạc (gt)
 


ĐINH THU

Tự tình

Tôi xa lạ như một điều nói dối
Chỉ có nụ cười là đáng tin thôi
Mới quen em thời gian ngắn ngủi
thích quên mà hóa nhớ
                                   người ơi!
Nhưng làm thế nào em hiểu được tôi
Người mơ mộng quá nửa đời phiêu lãng
Con tàu cũ không tìm ra bến cảng
Đừng giận tôi
                        và trời biển mênh mông
Tôi đã già như mũi tên đồng
Em thì trẻ cứ như tranh tố nữ
Ước chi tôi giỏi trăm nghìn ngoại ngữ
Viết cho em bức thư dài
                                   dịch một chữ thôi.


Nhưng làm thế nào mà em hiểu được tôi
Người thợ giấu mình sau cổ máy
Dáng vẻ xù xì dễ gì em nhận thấy
Tâm hồn tôi
            và lay động bên trong
Tôi đã già như đá dưới lòng sông
Em thì trẻ cứ như hoa hàm tiếu
Ước chi tôi hóa thân vào đàn sếu
Bay ngang nhà em
                        vỡ giọng kêu vài tiếng
                        em ơi!


Nhưng làm thế nào em hiểu được tôi
Người làm thơ giấu mình sau trang sách
nếu biết được tôi xin em đừng trách
cả thơ tôi
            và tôi nữa nghe không!
Tôi đã già như một gốc thông
em thì trẻ cứ như tờ giấy trắng
Ước chi tôi được làm mây che nắng
Đường em về rợp bóng mát em ơi!
Nhưng làm thế nào em hiểu được tôi.




Điên

Đừng nói: yêu, thương, ghét, hờn.
                                               Im đi tốt hơn
Cho tâm bình yên cô độc
Muốn phá vỡ bức tường thành nát mục
Quay đầu về chiêm bái nét thời gian
Còn trong tôi bao ý nghĩ điên cuồng
Em hãy giữ
                        và xem như kỷ niệm
Trăng sao không bịn rịn
Khỏi cần ai phải hát ru tôi
Đập vỡ gương soi - tôi chán mặt lắm rồi.
Nào! nào!
Hãy thở nhẹ như phép màu huyền thoại
Đời không vui
                        tấm thân quằn quại.
Vết chém trong hồn sâu lắm, em ơi!
Khóc cho người, đừng khóc cho tôi
Nước mắt chảy chẳng thành suối mát
Cổ dài cơn khát
Gió không đọng vào bóng đêm
Xin một lần thiếp ngủ dưới chân em.
                                               Điên! điên! điên!




Người Vật Thần

Có những người từ trước tôi quen biết
Bỗng lạ như bị đánh tráo linh hồn
Họ ngày ấy tôi tin và nể phục
Sao lúc này thấy mặt muốn buồn nôn


Ngày về nhìn nước sông quê yêu dấu
Mát tuổi thơ giờ lợn cợn bùn đen
Giếng làng cổ đã lâu rồi đá lấp
Trong mắt tôi đắp mấy lớp váng phèn


Xưa miếu thiêng Giao Thừa nghe gió rít
Bà thì thào gió dậy rước Ngài lên
Nay miếu đổ, nhà lầu xây lấn đất
Gốc đa già nhớ Thần Thánh lênh đênh


Có phải thế mà lòng tôi chìm đắm
Biết tìm đâu một điểm tựa gối đầu
Bạn trách tôi uống rượu hay nhắm mắt
Quán giữa làng hồn say ở nơi đâu?


(SH318/08-15)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say

  • NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...

  • TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê

  • DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên

  • NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm

  • TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người

  • LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...

  • LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.

  • một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro

  • Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ

  • Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…

  • Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang 

  • Viết cho Khang

  • Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!

  • Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…

  • Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây

  • Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…

  • 17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!

  • Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.

  • Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ