Trong nhà máy Long Thọ - sơn khắc của Tường Liên
PHÙNG SƠN (Trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế) Bài ca xóm thợ Những đóm đèn đêm Lúc sáng lúc mờ Những đóm đèn ban đêm Trằn trọc thức với xóm thôn Bên tiếng máy sâu hút trong lòng đêm Bên tiếng gõ thuyền Những đóm đèn thầm lặng siêng năng Như những người thợ Hát trong đêm bài ca Thao thức với tấm áo và chiếc mũ Chưa may kịp trong chiều Thao thức với bác thợ chài Trong khuya còn còm lưng trơi từng dạ hến Thao thức bên ánh lửa rực hồng Của bà mẹ ngồi đun om cháo Thao thức với em bé vừa mới lên năm Ban đêm về cùng mẹ Treo tay lên tao nôi ru hời cho em thức giấc Xóm thôn nghèo chong lên đôi mắt Bằng đóm đèn đêm Bằng tiếng “xồng xạch” của máy Cuốn hút trong lòng đêm Bằng mối tình thầm lặng Những đóm đèn hội tụ công việc Đêm về thức trắng - siêng năng. 28-10-83 LÊ VIẾT TƯỜNG (Sinh viên ĐH Tổng Hợp Huế) Chùm quả trong vườn Cây Trường sinh leo quanh thân vú sữa Nhưng điều này không làm cây vú sữa bất tử giữa loài cây. Tôi biết em sẽ phục tôi khi tôi đọc cho em nghe tên của một trăm loài hoa phong lan mà tôi biết. Nhưng nếu mà em biết tôi đã giật mình thế nào khi nghe em kể chi tiết về cách đặt một tên hoa. Giò phong lan mọc trên cao cười với lùm dạ hương dưới đất: - Ta mọc trên cao, ta được sự chú ý của bao người. Lùm dạ hương trả lời trong im lặng: - Hãy chờ đêm, hãy chờ đêm! Mọi dòng sông nước đều trôi về biển Bài địa lý đầu tiên tôi đã biết thế rồi Nhưng trước khi giọt nước mình hóa mặn Mỗi dòng sông đã phải chảy ra sao để tạo nên bao bãi lúa cho đời Nhiều nhà thơ thường nói chuyện thiếu, thừa Tôi mỉm cười: Sao mà nhiều triết lý! Nhưng từ buổi thiếu em trong đời tôi giản dị Tôi thấy thừa trên trái đất: Đời tôi! HỒ HUỆ (Lớp 11 - trường Hai Bà Trưng - Huế) Chiều Thiên An Không hiểu sao nắng chiều ấy rất vàng Khi tôi ngước nhìn vòm thông và lá thông xào xạc Hương thông vờn tóc tôi ngan ngát Trái rơi trong im lặng của thinh không… Không hiểu sao trời hôm ấy mênh mông Cánh én vẫy tôi ngỡ chừng vô định Gió luồn qua gốc cây, vẳng tiếng chuông thành kính Tiếng chuông và gió trốn tìm nhau… Không hiểu sao tôi cảm thấy lòng mình xôn xao Hoa sim tím góc rừng cũng làm tôi bỡ ngỡ Một cánh bướm bay qua cũng làm tôi đoái nhìn thương lạ Tôi đứng rất lâu trên cao và bất giác mỉm cười Không hiểu sao… tôi không hiểu - Người ơi! Ai xui tôi thành nai con ngơ ngác Chiều Thiên An như mơ dù rất thực Để đêm về tôi gọi mớ: Thiên An… (7/6-84) |
Tải mã QRCode
Ba bài thơ được giải trong cuộc thi văn thơ của Trường Đại học Sư phạm Huế
NGUYỄN MINH VŨKhông biết từ lúc nào, cứ đi ngang qua ngôi nhà ấy, giọng Liên lại lảnh lót vang lên. Cũng không biết tiếng “bố” xa lạ ấy trở nên quen thuộc với Liên từ khi nào. Bác có nhiều con trai - Liên không ngượng, các anh ấy đều ở xa.
NAM GIAOLạ
(CLB Văn học Thanh niên Huế)
LAM HOÀNG GIANG Khoảng rừng và ngọn gió
PHAN ANHMộng
PHÙNG TẤN ĐÔNG An cố hết sức ghìm nỗi xúc động. Chỉ còn lại một mình An trên con đường trở về xóm. Con đường mà những chiều cuối tuần thanh thản, An quen với tiếng sỏi nhộn nhạo, vang lao xao như niềm vui nho nhỏ dưới chân.
TRẦN THỊ HUYỀN TRANG(Sinh viên Đại học tổng hợp Huế)
PHAN VĂN LỢI(Tiếp theo SH số 138/8-00)Tôi thức dậy khi nghe tiếng giã gạo thậm thịch, nhìn đồng hồ thấy hơn bảy giờ. Trên nhà chỉ có một mình tôi. Cả chú bé cũng đã dậy từ lúc nào. Trong bếp lửa vẫn còn những cục than đỏ hồng phủ lớp tàn tro cháy trắng.
HỒ SỸ HẬULàng Quỳnh Đôi của tôi nghèo lắm. Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu vì sao thời ấy quê mình lại nghèo đến vậy.
PHAN VĂN LỢIPhan Văn Lợi đến với văn chương bằng một truyện ngắn hơi dài. Truyện hay, hấp dẫn, câú tứ chững chạc, văn trau chuốt - điều đó hứa hẹn con đường văn chương đang mở rộng trước mắt anh. Kỳ này Sông Hương xin giới thiệu với độc giả phần I của truyện.
PHẠM THỊ THỦY Kính tặng cha của con!
Hà Lệ Thủy đến với văn chương bằng những trang kỷ niệm tuyệt đẹp và đầy nước mắt của đời sinh viên, điều đó đã tạo thành một truyện ngắn hoàn chỉnh cả về kỹ năng lẫn ý tưởng... Nhà văn Hà Khánh Linh
LÊ THỊ PHƯƠNG HIỀNTắc đường. Còi xe máy vô hiệu. Xe đạp chưa bao giờ được thể hiện ưu thế chen lấn, luồn lách như lúc này.
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀODuyên trở về ký túc xá khi trời đã quá khuya. Phòng lặng ngắt. Chỉ còn trơ lại toàn sách với vở, mọi người đã ngủ say. Mùa thi đang bắt đầu.
LÊ DUY CƯỜNGLại ở nhà tập thể! Bố thở dài: "Không biết đến khi nào mới yên". Mẹ nhìn bố cười: "Ồn ào lại ồn ào!" Bố chặc lưỡi: "Thế đấy!" Cười! Tôi buột miệng: "Nhiều chỗ chơi rồi lại nhiều chỗ chơi". "Anh chỉ được thế là nhanh". Mẹ cốc vào đầu tôi: "Tôi còn lo chuyển trường cho anh rồi... lại... chuyển... trường". Nhiều "lại thế". Tôi nhìn mẹ vẻ thú vị: "Ở cùng nhau lại ở cùng nhau". Bố cười. Mẹ và tôi cũng cười.
NGUYỄN VĂN NHÂNGã yêu Mơ từ ngày cô còn chưa biết đến chuyện yêu đương...Tình yêu có nhiều loại, nhưng chắc chắn đó không phải là tình yêu đam mê thể xác tầm thường, cũng không phải là tình yêu tâm linh cao xa. Mơ thuở ấy là một cô lái đò, một thân lau lách đìu hiu.
TRẦN THỊ LINH CHITôi không làm sao tìm ra được vị trí căn nhà cũ của mình hiện nằm ở khoảng nào? Hỏi thăm ai đây, khi thời gian xa cách đã trên na thế kỷ! Tôi đứng bơ vơ, lòng rượi buồn. Gió từ cánh đồng An Cựu lồng lộng giữa màu mạ xanh gợi lên một cảm giác thật dễ chịu. Tôi thử quyết bắt đầu một điểm chuẩn. Từ lũy tre cuối làng tôi đi ngược trở lại con đường vừa qua.
Trịnh Hải Yến - Dương Công Hợp
LTS: Trong cuộc đời viết văn ai cũng có trang đầu tay nhưng không phải trang viết đầu tay nào cũng thành công, tuy nhiên có trường hợp trang đầu tay đã báo hiệu nghiệp văn, đã dọn đường cho nhà văn đi suốt cuộc đời viết văn của mình. Truyện ngắn "Chuyện tâm tình" của Nguyễn Khắc Phê là một trường hợp như vậy.