Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
ĐẶNG THIÊN SƠN
Buổi sáng biến mất
Buổi sáng đang chết dần vì ngộ độc gió
chỉ thương cho những người ngồi đón buổi trưa
không biết rằng thời gian đã biến mất.
Buổi sáng chết rồi là có thật
người ta chở nỗi buồn trắng muốt khoang xe
băng qua những nấm đất sè sè
chẳng còn ai nghe buổi sáng nói gì
dù là một câu rất khẽ.
Ơ kìa đàn chim se sẻ
mổ ngày rách toác thế kia…
Buổi sáng không còn như ngày xưa cũ!
Nghĩa địa đêm
Đom đóm thắp đèn
mùi khét trang phục người chết…
tôi gối đầu lên cỏ non nghĩ ngợi
trăng nằm sâu dưới đáy đỉnh trời
Những người chết đang đi chơi
họ không trông thấy tôi
nên cứ hồn nhiên bàn tán
những câu chuyện oan ức trên trần gian
họ mang xuống tận tuyền đường
Người già đang sảy gạo đen
trẻ con đua thuyền, đua ngựa
thanh niên đi tuần âm phủ
ngửi phải mùi mồ hôi người sống
vung gậy phạt chan chát
tôi lăn qua lăn lại mấy vòng
Nghĩa địa đêm
nằm gối đầu lên chân mộ
những linh hồn trôi qua tròng mắt
nhẹ như những tấm lụa trắng phất phơ
ngỡ chạm vào tan biến.
Trong hố cầu thang 1
Đang đuối giữa tòa nhà
Lạnh toát
Hố cầu thang sao hun hút thế này?
Cánh cửa không mở ra
Cánh cửa đã đóng rồi
Chuông báo khẩn cấp không hoạt động
Telephone không hoạt động.
Không có ai đi cùng tôi trong chuyến cabin định mệnh này.
Cái khoang bé nhỏ này
Ta còn thở được mấy giờ
Còn mấy giờ để sống
Còn kịp làm gì không...?
Mấy mươi năm trôi qua ngoài kia thật là vô nghĩa.
Không có rượu ở đây

(TCSH341/07-2017)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ