Trang thơ dân tộc

17:21 11/12/2009
Mào Ết - Phạm Xuân Ngọc - Trương Hữu Thêm  

Đàn "Tính tẩu" - Ảnh: tuoitre.com.vn

MÀO ẾT


“Tính Tẩu” tình đàn


Tính Tẩu đàn tình yêu
Tính Tẩu tình đàn
Tình cá với sông
Tình lúa với đồng
Tình chúng ta, tình anh cùng em

Mẹ đàn bằng gỗ cây Măn
Cầm đàn bằng gỗ cây Lẹ
Tai đàn tiện bằng sừng trâu
Dây đàn, dây đay với tơ tằm
Óng ánh như xà tích bạc

Gấy thăm người già mường trên
Ấm lòng gái trai mường dưới
Chuyện mường xưa Tính Tẩu còn kể lại
Chuyện mường nay Tính Tẩu đang kể đi

Tính Tẩu thiếu rừng Tính buồn
Tính Tẩu vắng cây Tính khóc
Lũ cuốn đổ trời
Tính đành bặt tiếng

Đất sinh ra cây
Cây là con người
Tính Tẩu là cây đàn cây - Người

                Dịch nguyên bản tiếng Thái.


PHẠM XUÂN NGỌC


Sìn Hồ


Cao thấp nửa vòng xòe
Ruộng bậc thang trèo núi
Có vàng đâu suối (1)
Trong vắt như thơ.

Là đây mùa quả Sìn Hồ
Những bản Dao bản Kháng
Bản Hà Nhì bản H'Mông
Dập dờn gió tím
Quả đang cùng độ chín
Biết hương nào thơm hơn.

Núi thì cao, rừng thì rộng thế
Một vùng xanh mênh mông
San sát thắm chen hồng
Thị trấn Sìn Hồ hoa đỏ.

Sớm sớm đời dồn chật chợ
Chiều chiều bảng lảng rừng xa
Ngựa xuống theo mây thấp thoáng
Xe lên với nắng lập lòa.

Những chàng trai mắt vát đường gươm
Những cô gái mày cong cánh nỏ
Núi đá cưa ngang xây nhà dựng phố
Lúa ngô gieo cấy ruộng lưng trời.

Biết Lai Châu chưa biết Sìn Hồ
Mỗi khi nhớ hẳn một lần nuối tiếc.

---------------
(1) Tên suối là Hoàng Hồ (suối nước màu vàng).



TRƯƠNG HỮU THÊM


Rượu Sùng Phài


“Dạ thưa, đây rượu Sùng Phài
Em xin mời các anh trai thử dùng!”

Lời em ngon ngọt lạ lùng
Trách nào trời nổi bão bùng trong anh
Em là hoa của rừng xanh
Mắt như sao mọc long lanh mặt hồ
Rượu Sùng Phài cất từ ngô
Dễ say bởi vía tay cô chưa chồng
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Say không dám tỉnh, tỉnh không là gì…
Lạy em, em lấy tôi đi
Để tôi nếm rượu mỗi khi giao hàng
Để tôi góp vốn cùng nàng
Góp luôn cả cái lỡ làng đời tôi
Em đừng nhấc chén ly phôi
Giọt quan hà đắng lên môi bây giờ
Thơ tình viết lúc nghi ngơ
Rượu suông nhấm với duyên hờ càng say

Cho tôi chết ở Sùng Phài
Chết đi chết lại chết hai ba lần…

                Phong Thổ - 18/10/1998

(124/06-99)


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương