Trang thơ dân tộc

17:21 11/12/2009
Mào Ết - Phạm Xuân Ngọc - Trương Hữu Thêm  

Đàn "Tính tẩu" - Ảnh: tuoitre.com.vn

MÀO ẾT


“Tính Tẩu” tình đàn


Tính Tẩu đàn tình yêu
Tính Tẩu tình đàn
Tình cá với sông
Tình lúa với đồng
Tình chúng ta, tình anh cùng em

Mẹ đàn bằng gỗ cây Măn
Cầm đàn bằng gỗ cây Lẹ
Tai đàn tiện bằng sừng trâu
Dây đàn, dây đay với tơ tằm
Óng ánh như xà tích bạc

Gấy thăm người già mường trên
Ấm lòng gái trai mường dưới
Chuyện mường xưa Tính Tẩu còn kể lại
Chuyện mường nay Tính Tẩu đang kể đi

Tính Tẩu thiếu rừng Tính buồn
Tính Tẩu vắng cây Tính khóc
Lũ cuốn đổ trời
Tính đành bặt tiếng

Đất sinh ra cây
Cây là con người
Tính Tẩu là cây đàn cây - Người

                Dịch nguyên bản tiếng Thái.


PHẠM XUÂN NGỌC


Sìn Hồ


Cao thấp nửa vòng xòe
Ruộng bậc thang trèo núi
Có vàng đâu suối (1)
Trong vắt như thơ.

Là đây mùa quả Sìn Hồ
Những bản Dao bản Kháng
Bản Hà Nhì bản H'Mông
Dập dờn gió tím
Quả đang cùng độ chín
Biết hương nào thơm hơn.

Núi thì cao, rừng thì rộng thế
Một vùng xanh mênh mông
San sát thắm chen hồng
Thị trấn Sìn Hồ hoa đỏ.

Sớm sớm đời dồn chật chợ
Chiều chiều bảng lảng rừng xa
Ngựa xuống theo mây thấp thoáng
Xe lên với nắng lập lòa.

Những chàng trai mắt vát đường gươm
Những cô gái mày cong cánh nỏ
Núi đá cưa ngang xây nhà dựng phố
Lúa ngô gieo cấy ruộng lưng trời.

Biết Lai Châu chưa biết Sìn Hồ
Mỗi khi nhớ hẳn một lần nuối tiếc.

---------------
(1) Tên suối là Hoàng Hồ (suối nước màu vàng).



TRƯƠNG HỮU THÊM


Rượu Sùng Phài


“Dạ thưa, đây rượu Sùng Phài
Em xin mời các anh trai thử dùng!”

Lời em ngon ngọt lạ lùng
Trách nào trời nổi bão bùng trong anh
Em là hoa của rừng xanh
Mắt như sao mọc long lanh mặt hồ
Rượu Sùng Phài cất từ ngô
Dễ say bởi vía tay cô chưa chồng
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Say không dám tỉnh, tỉnh không là gì…
Lạy em, em lấy tôi đi
Để tôi nếm rượu mỗi khi giao hàng
Để tôi góp vốn cùng nàng
Góp luôn cả cái lỡ làng đời tôi
Em đừng nhấc chén ly phôi
Giọt quan hà đắng lên môi bây giờ
Thơ tình viết lúc nghi ngơ
Rượu suông nhấm với duyên hờ càng say

Cho tôi chết ở Sùng Phài
Chết đi chết lại chết hai ba lần…

                Phong Thổ - 18/10/1998

(124/06-99)


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân