Trang thơ các nhà báo

09:59 21/06/2009
Những khoảng lặng giữa các bản tin thời sự, giữa các dòng ký sự đôi khi không phải là những cái thở phào nhẹ nhõm của một nhà báo vừa xong phận sự với toà soạn. Những khoảng lặng ấy nhiều khi cháy lên những trăn trở sáng tạo mới, với những chiêm nghiệm thơ ca như là một cứu cánh khác của cuộc sống. Nhân Ngày Nhà báo Việt Nam 21.6, Tạp chí Sông Hương xin chúc các đồng nghiệp thêm một tuổi nghề với nhiều thành công mới. Nhân đây, Sông Hương xin giới thiệu một số sáng tác của các nhà báo: Trần Tuấn, Hồ Việt Khuê (báo Tiền Phong), Bùi Long (báo Thanh Niên), Văn Công Toàn (Phó Giám đốc Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Huế), Trần Vũ Long, Lương Ngọc An (báo Văn nghệ), Nguyễn Hồng Hạnh (báo Thừa Thiên Huế).


HỒ VIỆT KHUÊ

Quán chân núi

Nắng tái trên môi cô hàng nước
Nhạt thếch trong ta hớp rượu đầy
Cỏ vàng phai từ mùa chinh chiến trước
Hồn oan còn lẩn khuất đâu đây.

Quán chân núi em chôn đời thiếu phụ
Mây tang thương không ngớt đuổi nhau về
Ta với rượu cùng êm đềm ngày cũ
Nhìn bóng mình lay lắt cuối trời quê.

Chút êm đềm ngày xưa chợt lắng
Quán em nghiêng, ta mắt quạnh màu chiều
Ta muốn quên đi quên tất cả
Em còn gì ngoài quán lệch nhốt đời xiêu.

Lưng đáy chén quán chiều tơi tả
Mắt em sâu gió núi lộng về
Quanh ta vũ điệu vàng cây cỏ
Nhạc đời hai ta em có nghe.

Ta vừa mơ ta vừa mơ thấy
Tay ai lăn chậm bánh xe đời
Rượu chân núi tiễn ngày nông nổi
Mai vàng đồi mây trắng bay bay!


LƯƠNG NGỌC AN

Khúc biến tấu về hạnh phúc

                                (Trích Phác thảo những lời ru)

 ...Hạnh phúc như chiếc áo mới, mà cái khó là phải biết mặc vào trong.
Rồi con sẽ nhận ra điều ấy.
Con có thể tự hào vì mình là con của một đất nước hoàn toàn lành lặn,
Nhưng đừng tự hào vì con là con của mẹ cha...

Cuộc chiến tranh mà đất nước mình vừa đi qua
Vẫn còn để lại chiếc đuôi nhọn và trơn như đuôi rắn
Cỏ may cánh đen,
Cỏ gà bông trắng,
Đều sinh ra từ đất nâu...

Đất thì công bằng, tận tụy, mỡ màu.
Mà nhỏ nhoi như cỏ cũng loài cao, loài thấp.
Bàn tay con dẫu sơ sinh đã li ti ngón dài, ngón ngắn.
Cha đã sinh ra con như sinh ra một ngón tay đeo nhẫn,
Thì cũng có người cha sinh ra một ngón tay đặt lên cò súng,
Và người cha khác lại sinh ra một ngón tay đốt bấm đợi ti.

Những ngón tay đặt cạnh nhau thành bàn tay,
Những bàn tay đan vào nhau thành niềm trăn trở.
Con hãy nghĩ mình chỉ là một bông hoa cỏ,
Để nghiêm trang với hạnh phúc nhỏ nhoi này...


TRẦN TUẤN

Tưới vô mắt nhà thơ

nhà thơ bị con phù du đâm vô mắt
khi tôi xe máy chở ông ngang qua tiệm thuốc tây số 2b đường Lê Lợi
Đà Nẵng lúc 19h35 tối ngày tháng năm ngoái
cả hai đương mơ màng nói những chuyện trần đời
nhà thơ kêu tôi dừng xe
cho ông xuống
tôi banh mắt nhà thơ
thổi phù phù
ôi con phù du lạc đường nhớ mẹ

trời tối thui
tôi thổi phù phù
hình như nghe cát nơi xứ sở của nhà thơ đang dậy
bay nhẹ nhẹ qua cái nhìn ra mơ ngủ của bà chủ
tiệm thuốc

ôi con phù du lạc đường nhớ mẹ
giải pháp cuối cùng
là nước muối sinh lý nhỏ mắt loại hai nghìn
đồng một lọ
tôi banh mắt nhà thơ
tưới vô
t
  ư
   
        i
            v
              ô

thấy cát trôi
trôi thành dòng
trôi
mãi

trôi
một cách tuyệt vọng
và đơn giản
như thế.
                               
      2009


VĂN CÔNG TOÀN

Lục bát đôi câu

Em hiền như hạt mưa thu
Mưa chưa ướt áo hiền từ ướt anh.

Ao bèo lấp mặt nước trong
Còn mô tăm cá mà lòng anh xao…

Chiều buồn ngó xuống giếng sâu
Bóng ai dưới giếng cũng sầu trông lên.

Không sư thầy cũng trượng phu
Người tu cõi Phật ta tu cõi Tình.


NGUYỄN HỒNG HẠNH

Đôi khi thế thôi

Đôi khi
xê dịch không cảm giác
đôi khi nói cười không cảm giác
đôi khi đứng, ngồi bên lề cảm giác
sự rỗng ruột không vô thức

Chỉ là một trạng thái thôi
lý trí phân tích
            - Một cái gì đó đang mất
Trái tim khẽ khàng phản kháng

Không rợn ngợp
không chát chúa
những phím chữ dường như không thanh thản
một cảm giác cồn cào sống
khi ta cúi xuống…

Chảy trong mạch chữ
chảy trong cảm giác
mất đi sự bất động
xê dịch trôi…


BÙI LONG

Trư­ờng ca mặt đất

Đôi mắt em như­ hai viên sỏi vàng

Ném vào đời anh dòng sông tịch diệt
     Làm chung chiêng con đò
                            đứng đợi chở những vì sao sang sông...
Chừng nhu­ sắp có một nhịp cầu
Bắc qua hai thái cực Âm- Du­ơng
Đêm một vì sao băng
Vẫn không làm ảnh h­ưởng đến vũ điệu của loài thạch quì đang nở và những cánh b­ướm vàng thiêu dệt giấc mơ...
                                 
Ngày mai trời vẫn xanh
Anh dắt em lên đồi hoa sim
Đặt nụ hôn xuống bình yên thung lũng

Chẳng biết cây thông già có chứng ngộ gì không
Chỉ nghe tiếng chuông chiều ngân loãng
Làm tan chảy những nỗi đau truyền thống
Đêm êm đềm như một lời ru
Ta trở về như hai đứa trẻ
Linh cảm một dòng sông
                                  

Ngày mai trời vẫn xanh
Có vầng trăng ngủ sau l­ưng mặt trời
Nằm mơ một ngày nắng gắt
Trườn qua những vòng quay chóng mặt
Quả đất tròn như viên sỏi lăn đi
Hơn một triệu vì sao mô phỏng
Nằm nghe chuỗi buồn thiên di...
Bởi vì em đánh cắp mùa thu đi biệt
Nên hàng triệu con ng­uời sinh ra không biết tên nhau
Ta gom tất cả nỗi đau
Vun thành hình trái núi
Em ở bên kia nguồn cội
Xoã tóc về ngọn cỏ phục sinh
Cuối đam mê ta kịp nhận ra mình
Như­ng quên đánh thức vầng trăng ngái ngủ
Ai đã khắc tên em lên vùng thạch nhũ
Ta nguyện làm làn khói bay lên quyện vào hu­ơng tóc em
Xin hãy để dòng sông ngủ yên
Sau một ngày sóng vỗ

Có nhiều bàn tay đan vào nhau nức nở
Nhưng nụ c­uời vẫn biền biệt ra đi
Có những cô gái thơm nực xuân thì
Gánh máu đỏ chạy lên đồi ca hát
Ở bên kia bình nguyên sa mạc
Hàng triệu con ngu­ời đang nã súng vào nhau
Ta trở về gõ lên nỗi đau mong tìm phép lạ
Nhìn quanh quẩn thấy chẳng còn ai cả
Những dòng kinh  Phật úa thu
                                 
Ngày mai trời vẫn xanh
Những đứa trẻ sinh ra có biết nhìn nhau mỉm c­uời
Quả đất tròn cổ tích
Em ngồi mơ một vòng tay vân thạch
Ôm choàng vầng trăng...
                                                 Huế tháng 7- 1995


TRẦN VŨ LONG

Cái bóng

Trên phố
tôi gặp
bóng tôi hôm nay
với bóng tôi hôm qua
sẻ chia kinh nghiệm
của một kiếp làm cái bóng.

Chúng mỏi mệt khi bám theo hình hài thô kệch
lúc đổi hướng cùng mặt trời
nắng xiên - bóng dài
bóng tròn - nắng xối đỉnh đầu

Mặt trời in tôi thành cái bóng đen
đôi khi buộc tôi dẫm lên nó.

Tôi thương bóng tôi
biến dạng theo từng góc chiếu

Thương kiếp bóng

thương chính mình.

(244/06-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • vốc chút tàn tro trong lò gạch lạnhngọn lửa xa xăm bỏng rát giữa lòng tayngày bất chợt trổ ngọn gió âm uký âm điệu kèn Saranai trên tàn câygià hơn ngàn tuổi...

  • ...sông vẫn xanh màu xanh thuở ấykhác là bây giờ bên sông nhà chọc trời soi bóngô tô đan kín đại lộ lấp loáng nắng trưahình như gió xưa đang háthoa bằng lăng tím lối qua cầu...

  • LƯU LYTên thật: Trần Thị Vân Dung, sinh ngày 28.8.1978 tại Thanh Chương, Nghệ An.Thơ Lưu Ly là sự giãi bày nỗi niềm của một tâm hồn đa cảm mà đơn phương... Sự chân thành mộc mạc của tác giả sẽ mang lại cho người đọc chút “hương đồng gió nội” thật hiếm hoi trong dòng thơ hiện đại.

  • ...Có nơi nào như đất nước tôitiếng trống tràng thành cũng lung lay bóng nguyệtthiếu phụ tiễn chồng ra trậnđêm trở về nằm gối nửa vầng trăng...

  • Trà Mi vốn là bí danh có từ thời hoạt động nội thành của Nguyễn Xuân Hoa được anh “nối mạng” vào “thương hiệu” thơ khi cái đẹp bừng nở trong tuệ giác.Dù không lấy thơ làm cứu cánh nhưng nó vẫn là một hằng số tâm linh đối với bất cứ ai trong mỗi một chúng ta. Sự tung hứng giữa cảm xúc và trí tuệ, sự cộng hưởng giữa truyền thống và hiện đại, sự bức xạ giữa ý tưởng và ngôn ngữ được coi như một nguyên tắc đồng đẳng trong thi pháp thơ Nguyễn Xuân Hoa.Nguyễn Xuân Hoa sinh năm 1947 tại Quảng Điền, TTHuế. Hiện là tỉnh uỷ viên, giám đốc Sở Văn hoá Thông tin TTHuế.Sông Hương trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ mới của anh.

  • ...Em đã lấy những gìmà Chúa không cần nữaNgười đã ban tặng emMột tình yêu đau khổ...

  • Cách đây 700 năm, vào năm 1306, vua Trần Nhân Tông gả công chúa Huyền Trân cho vua Champa, bờ cõi Đại Việt được mở rộng. Hai châu Ô, Lý được vua Chế Mân cắt để làm sính lễ dâng vua Đại Việt. Sau đó, hai châu này được đổi thành châu Thuận và châu Hóa. Thuận Hóa được hình thành từ cơ sở đó.Những bài thơ chữ Hán viết về vùng đất này sớm nhất có thể kể đến như Hóa Châu tác (Làm ở Hóa Châu) vào khoảng năm 1354 của Trương Hán Siêu (?-1354); Hóa Thành thần chung (Chuông sớm ở Hóa Thành) của Nguyễn Phi Khanh (1355-1428); Tư Dung hải môn lữ thứ (Nghỉ chân ở cửa biển Tư Dung) của Lê Tư Thành (vua Lê Thánh Tông 1442 - 1497)... Nhân kỷ niệm 700 năm Thuận Hóa - Phú Xuân - Thừa Thiên Huế (1306 - 2006) TCSH trân trọng giới thiệu cùng độc giả ba bài thơ này.HẢI TRUNG giới thiệu

  • Đá Hạ Long đa tình hóm hỉnhNên mái cong đuôi trống xoè lôngTrời và nước hồng hoang kết dínhSóng nôn nao như tiếng vợ gọi chồng...

  • ...đêm bình yên linh hồn nương náusao ta một mình thao thứcsao ta một mình lay gọilối nào tới ban mai?...

  • ...khoảng vườn xanh xưatrồng toàn cây cẩm túnở một bông thôi cũng đủ nhớ thương người...

  • ...từng hàng cỏ mọc bon chencôn trùng nương náu cũng quen lâu rồi...

  • LTS: Nguyễn Xuân Hoàng viết nhiều, viết đủ các thể loại nhưng tác phẩm đã công bố phần lớn là truyện ngắn, bút ký, tản văn, tiểu luận v.v... còn thơ thì ít khi xuất hiện. Song, có lẽ thơ mới là “ngọc châu” trong văn nghiệp của anh. Những bài thơ gần đây được Hoàng viết ra như một sự dự phóng điềm gở của định mệnh.Khắc khoải yêu thương, khắc khoải đợi chờ là tâm trạng của Hoàng được “mã hoá” trong chùm thơ mà Sông Hương vừa tìm thấy trong di cảo của anh.

  • ...Xin hãy để ta mơ về Hợp NhấtLòng bản thể thẳm sâu hòa điệu giữa lòng ta...

  • LÊ HUỲNH LÂMSinh năm 1967, tại Phú Vang - Thừa Thiên Huế; Kỹ sư tin học (ĐH Bách Khoa Hà Nội). Tác phẩm đã in: Sông hoa (tùy bút)....ấy là một khuôn mặt trầm tư? U uất? Khuôn mặt với đầy đủ đặc tính của một “triết gia bi đát”. Bây giờ, những ngôn từ mà anh dày công nhào nặn đã ý thức hơn về vị thế của mình trong đoản - khúc - người, và chúng không còn cưỡng bức xác thân anh đi ngược chiều nhân loại nữa. Những ngôn từ  (bị dòng đời ám ảnh) đã tự sắp đặt thơ. Bây giờ, thơ trở thành tính từ của thân phận mỗi khi cõi lòng anh lên tiếng...Sông Hương xin chuyển tới bạn đọc ba “cột thơ” rút từ ngôi nhà của anh.

  • ...Không còn ở trong vòm cửa hẹpCả khoảng không bừng sáng quanh ta...

  • ...Tiếng aiTrong gióHú dài…

  • LGT: Như một chuyến hành hương về nguồn cội, với nghĩa cử cao đẹp, Công ty Văn hoá Trí tuệ Việt đã cho ra đời tập sách HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN, gồm nhiều thể loại như bút ký, hồi ký, thơ, nhạc,... Đặc biệt hơn hết là danh sách đầy đủ, chính xác của 10.263 anh hùng liệt sĩ yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn.
    Sông Hương xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc những dòng thơ được thắp lên từ HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN - như một nén nhang gọi hồn những người đã ngã xuống!

  • LGT: Trong cuộc đi tìm mình khắc khoải ở trời , Nguyên Quân mang theo những u uẩn của quá nửa phần đời để mỗi buồn ngồi gặm nhấm. Chắc hẳn cũng nhờ vậy, anh đã làm được một điều không dễ - ấy là gọi tên đúng nỗi buồn giữa mênh mang thi phú...Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ của Nguyên Quân mà hai trong số đấy sẽ được tuyển vào 700 năm thơ Huế.

  • Hơn một năm trước, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ giương cao Lá cờ trắng. Nhưng dường như đấy chỉ là hình thức “trá hàng” của một nàng thơ giữa độ hồi xuân.Không hiểu tự bao giờ, loài cúc dại đã cắm rễ vào cõi hồn đa mang của chị hút đến cả nỗi đau dung dưỡng xác thân trong kiếp luân hồi đầy khổ nạn. Tập thơ mới nhất của chị, là sự bung nở của vô vàn cúc dại, để trí nhớ đất này thêm những phút thăng hoa...

  • HẠ NGUYÊN* Sinh năm 1966 tại Hương Cần - Hương Trà -  TT. Huế* Hội viên Hội Nhà báo Việt , Ủy viên BCH Hội Nhà báo Thừa Thiên Huế khóa IV (2007 - 2012).* Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế* Có nhiều tác phẩm in chung trong các tuyển tập: “20 truyện ngắn và ký 1975 - 1995”, “25 truyện ngắn và ký 1975 - 2000”, “Thời gian và nỗi nhớ”, “Trịnh Công Sơn - cát bụi lộng lẫy”, “Thừa Thiên Huế trong cơn đại hồng thủy (2000)” v.v.