Trang thơ “quà tặng tháng ba”

15:41 13/07/2009
Võ Thị Kim Liên - Tuyết Nga - Vũ Thị Khương - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Nguyễn Thị Anh Đào - Trần Lan Vinh - Lê Khánh Mai - Võ Ngọc Lan

(Ảnh: Internet)

VÕ THỊ KIM LIÊN

Vườn Xứ

                Kính tặng mẹ

Từ vườn Xứ này mẹ đã ra đi
Cô gái hát Thánh ca ngày ấy
Con thổn thức nhớ về năm mười bảy
Một lần theo Người, thăm vườn Xứ ngày xưa

Chuông nhà thờ vẫn đổ vô tư
Chẳng hờn trách một thời mình xa Chúa
Và mẹ, mẹ cũng không còn trẻ nữa
Giọng Thánh ca vang vọng một thời

Con bên Người lặng quỳ trước Chúa
Dẫu Thánh ca không thuộc một lời
Sống giữa đời thường con không tin có Chúa
Phút yên tĩnh này lắng giữa hồn con

Giữa xóm đạo nghèo, vườn Xứ chẳng đua chen
Để bông huệ cứ trắng ngần mỗi sáng
Để mẹ trẻ ra để con khôn lớn
Vườn Xứ là nỗi nhớ những ngày xa

Năm nay con về thăm vườn Xứ một mình
Chuông nhà thờ vẫn đổ hồi gióng giả
Con chợt nhận ra giữa miền quê yên ả
Trong tiếng chuông chiều có lời mẹ hát ru!


TUYẾT NGA

Hoa tầm xuân

Rặng tầm xuân lặng lẽ tự bao giờ
xanh đơn giản và cũ càng
như đất
ta chợt nhận ra hoa hay hoa đã nhặt ta về
                         trong một chiều xanh ngắt
hay ta già nua?

Hãy nói với ta hương bưởi thơm ra sao
                        ngày mẹ mười tám tuổi
mười tám tuổi tóc dài vai nhỏ mắt huyền trong
chân trời đã ra sao những sáng xuân mưa bụi
mẹ từng đứng nơi nào để dõi cánh buồm trôi...?

Và mẹ đã dấu hoa cùng với giọt nước mắt ở đâu
để nuôi ta khôn lớn?
ta vị hoàng đế lên ba trong vương quốc
                                    riêng Cuộc-Đời-Của-mẹ
nhưng mẹ đã vĩnh biệt ta vào một sáng trong đời
ta thành kẻ hành khất không nước mắt.

Nụ tầm xuân xanh biếc
xin hãy kể cho ta về những tháng năm dài
bếp lửa mẹ nhen hồng sau cánh cửa
nơi cha về sau mỗi chuyến đi xa
nơi cơn bão tháng ba ngọn gió lào tháng bảy
cuốn tơi bời lòng mẹ những hoàng hôn.

Nụ tầm xuân...
“nụ tầm xuân nở ra xanh biếc”
mẹ từng hát ru ta lời ngoại hát thuở nào
ta làm mẹ
và một chiều mây trắng
chợt thấy tầm xuân xanh biếc trước hiên.


VŨ THỊ KHƯƠNG

Đếm...

Một, hai, ba... Rồi đến chín mười
Đêm không ngủ, sao mà vắng vẻ.?

Bốn, năm, sáu... Rồi đến một trăm
Đêm không ngủ sao mà buồn tẻ.?

Bảy, tám, chín... Rồi đến một nghìn
Những số đếm, nhân lên, cộng lại
Cũng không dài bằng nỗi cô đơn

Một, hai, ba
Chỉ một mình em
Giọt thời gian nhỏ vào vô tận
Như là kẻ dại khờ lẩn thẩn
Đêm,
           Một mình
                        Em đếm
                                    Có thành Không.


LÊ HOÀNG ANH

Tiếng nói của đất

Đất gợi cho tôi những gì tôi có
Là Tâm Hồn, là Bình Dị, Sáng Trong
Mà tôi không biết những gì tôi có
Nhờ tiếng thở của người hỡi đất mênh mông

Những gam màu chuyển tiếp
Những mạch đập nhịp nhàng
Ôi đất sét ngày nào tôi chỉ nghịch
Dưới ngón tay nghệ sĩ là gương mặt trầm ngâm

Xin cám ơn người đi “mở Đất”
Mở kho báu bạt ngàn
Mở tâm hồn xanh ngát
Như mạch nước ngầm làm đất nở hoa-hay đoá tâm hồn nở

Ôi đất
Trên người đã in những dấu chân chiến trận
Đang âm vang giao hưởng tự ngàn xưa
Hồn dân tộc thấm vào từng mạch nhỏ
Nhớ tiếng trống đồng, nhớ tiếng võng đưa

Với tiếng nói của đất
Tôi lắng sâu hồn người trong xao động thời gian
Tôi trở về góc vườn xưa tuổi nhỏ
Nghe tiếng sáo diều vọng vào đất vi vu.
                                                                4.1999


NGUYỄN THỊ NGỌC HÀ

Người câu trăng

                                Tưởng nhớ nhà thơ P.Q

Anh vắt kiệt tim mình đến xác
Trộn thính ngồi câu bóng trăng soi
Sóng giao thoa nghe đau tăm cá
Dưới thẳm sâu càng lạnh thêm mồi

Sóng nhạt nhoà bờ kia vời vợi
Đất với trời như quyện vào nhau
Có thấu cho hồn người thi sĩ
Chín phương trời trăng ở nơi đâu

Nuối tiếc nửa phần đời hoang phế
Đổ rượu tràn cụng với Hồ Tây
Đêm làng hoa say mềm tiếng dế
Chẳng được trăng chỉ một nỗi đầy

Ngôi nhà xưa dấu chân cỏ mọc
Trận mạc tan nghiên bút khăn xô
Trăng như vẫn nhớ người thuở trước
Nửa trời cao nửa gửi đáy hồ
                                   
2000


NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO


Dã quỳ

Em không về mùa mưa cao nguyên
Thương dã quỳ hoang trải vàng chân núi
Nhớ mùa đông bình yên trên phố nhỏ
Ai thắp nắng vàng trong đôi mắt thơ ngây.

Em không về nghe gió hát trên cây
Để trống ngực đập bồi hồi thương nhớ
Dã quỳ hoang lại nói lời tình tự
Bao giờ mùa đông thôi mưa rơi?

Em không về cao nguyên chiều cuối năm
Mùa xuân đã len dần vào hơi thở
Xin cầm tay một lần xa cách thế
Nỗi nhớ nào vàng đẫm dã quỳ hoang?
                                                12/2003


TRẦN LAN VINH

Chi chi chành chành II

Chi chi
Chị gọi
Bông mây

Xâu kim
Rút chỉ
Ta may
Tiếng cười

Bốn phương
Ngũ đế
Khoe tươi

Chị em
Ta xổ
Gió trời
Ra xay

Xay xanh
Cho lộc
Chát cây

Xay hồng
Cho nụ
Cười quay
Quay tròn

Xay nắng
Quả ngọt
Dâng thơm

Xay tím
Nút chỉ
Bốn phương
Gió về..!


Xuân tươi rói

Chòng chà
Chòng chành
Nắng ra
Cóc nhảy

Vía ba
Vía bẩy
Gió trẩy
Đi chơi

Bạn bạn
Tôi tôi
Tiếng cười
Tươi rói

Chòng chà
Chòng chành
Lá cây
Mọc đối

Đốt tre
Đất nối
Đốt trúc
Trời sinh

Mưa rây
Thả sợi
Giọt giọt
Xông xênh

Mùa xuân
Một mình
Đu quay
Chóng mặt!



LÊ KHÁNH MAI

Đẹp, buồn và trong suốt như sương

Đừng nói gì nữa anh
điệp khúc chia xa đã ngân từ sâu thẳm
em nhận nơi mắt anh
những xiềng xích vô hình xiết em như định mệnh

Đừng tiễn em nữa anh
dù chỉ đôi quãng ngắn
trước mắt em hun hút một con đường
có thể nào khác được, em phải đi về chốn không anh
lầm lũi em một mình với bóng
mỗi bước đau lằn tím tâm hồn

Con tàu rùng mình ném tiếng hú man dại vào thinh không
những bánh sắt luân hồi nghiến đường ray bạo liệt
mang theo một trái tim phế tích

Với tình yêu, trái đất không tròn
Nghiệt ngã muôn vòng quay đẩy ta về hai cực
Với xa cách, tình yêu là nước mắt
Đẹp, buồn và trong suốt như sương



VÕ NGỌC LAN

Mùa trăng Huế

                Kỷ niệm đêm thơ Nguyên Tiêu Huế 2004

Rằm Nguyên Tiêu tôi về thăm Huế
Nghe lòng mình trẻ lại thuở đôi mươi
Đến với nhau, dẫu ngoài trời rất lạnh
Vẫn thiết tha như hạnh phúc ban đầu

Màu trăng mang cội nguồn sâu lắng
Trên sông Hương trầm mặc không lời
Ôi niềm vui thi ca bất tận
Thả xuống dòng - sương khói chơi vơi

Tôi về đây quên hết nỗi đời
Và như trút những ưu phiền mất mát
Trăng vẫn thế - muôn đời khao khát
Chẳng bao giờ dừng lại với người xưa

Tôi thấy thương trăng dưới đêm mưa
Mây bay mãi cuốn trăng vào hư ảo
Con thuyền ai cắm sào ốc đảo
Giữa đôi bờ vọng tiếng chuông ngân...


(181/03-04)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm

  • Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục

  • Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương

  • LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.

  • LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.

  • THANH THẢOKhối vuông ru-bích

  • Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng

  • ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm

  • Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm

  • Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan

  • NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng

  • LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại

  • LƯU TRỌNG LƯCó những vườn

  • NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác

  • Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng

  • LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.

  • LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

  • TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

  • Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú