HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Nghe những dòng sông hát…
Neo vào tết
Những vệt nắng hoàng mai
Neo vào câu ca dao. Vết bùn thiếu nữ
Những mùi xưa thân quen
Tôi vẽ bằng ngôn ngữ của vết chân trần
Em có nghe hơi ấm từ đất
Len vào kẽ nhớ. Xanh những mùa ngây ngô
Tôi trôi về bến phù sa
Nghe những con sông hát
Những bọt sóng gợn xanh ký ức
Về trổ đóa tháng giêng
Em cầm mùa xuân đi qua
Tôi thấy. Những cánh én rất xanh
Bay về mái hiên. Chạm những lọn khói vàng
Tôi hình dung một mùa lá chín
Trên đôi vai mẹ
Trên nụ cười thân quen của cha
Những làn hương bay đi
Tôi còn lại những hoài niệm cũ
Gõ vào nhịp phách của sông.
Tôi lắng nghe dòng thời gian xanh
Trên đôi mắt em. Mùa xuân đi qua
Trong như hơi thở của gió.
Bàn tay nào thơm
Chạm mềm vành trăng thiếu nữ
Lấp lánh tháng giêng
Hãy về với tôi nghe những dòng sông hát…
CAO QUẢNG VĂN
Mùa xuân xanh
Giấc mơ nào khép mở
Phía sau những rèm mi?
Tiếng ai đó thầm thì
Sẽ về đâu
ngày tháng?
Nước đôi bờ
Sóng sánh
Chảy tràn mùa xuân xanh!
Tháng giêng về trên cỏ
Em
Ngập tràn trong anh…
NGÀN THƯƠNG
Ngày xuân viếng mộ Phùng Quán
Ngày xuân viếng mộ thi nhân
Trên đồi mưa bụi, gió đàn phất phơ
Nằm bên người vợ yêu thơ
Bao năm gắn bó thiết tha với chồng
Thủy Dương quê mẹ thắm nồng
“Lời mẹ dặn, Trăng Hoàng cung” sáng ngời
Con đường Phùng Quán trăng rơi
Người con trung hiếu phương này là đây...
CHÂU THU HÀ
Chiều ba mươi
Gác lại những hối hả ngược xuôi của ngày
Em tìm về trống vắng
Phố quen, hoa, đèn, ánh sáng
Những bản nhạc chào xuân
Chiều ba mươi bâng khuâng
Sóng sánh ly cà phê trong quán lạ bên những người lạ
Vẫn thói quen cũ
Đợi một người
Mình đã cùng nhau đi qua những tháng năm trôi
Kỷ niệm chất chồng miền cổ tích
Gom ước mơ thả vào lòng hồ Tả Trạch
Để rồi say
Và chút thầm thì gửi vào gió Vọng Cảnh hôm nay
Chỉ riêng mình anh mới hiểu.

LÊ QUANG SINH
Mùa mận chín
Cầm lên trái mận tím
Nhớ ngày hoa tinh khôi
Rừng có bao nhiêu nắng
Gom cả lên đỉnh trời.
Có tiếng khèn gọi bạn
Còn đọng trên phấn hồng
Có tiếng khèn giã bạn
Theo bướm về hư không.
Áo nào áo ngày xuân
Chập chờn bên lèn đá
Trăng nào trăng tháng hạ
Trải lòng ra trói nhau.
Hoa rơi trắng đỉnh đầu
Phấn nào cho đậu quả
Có đám mây mọng nước
Ào vào anh và em
Để bây giờ chưa quên
Xa nhau rồi lại nhớ
Ai như - Tiếng vó ngựa!
Một trời rôn rốt chua.
ĐOÀN TRỌNG HẢI
Sắc xuân
Hồ như trong từng giọt nắng
Xuân tràn lên ánh mắt em
Sáng nay giữa lòng thành phố
Môi đời che nụ mai nghiêng
Hồ như khẽ khàng trong gió
Mùi hương chạm tiếng chuông trầm
Bên em bồi hồi anh nhớ
Chuyện người mở đất năm xưa…
Nghe em ngọt tiếng dạ thưa
Say lòng người con Bà Rịa
Thêm yêu cánh hoa trong gió
Thắp sắc xuân về sáng nay.
NGUYỄN HỮU QUÝ
Lối xuân nhặt ngọn phiêu bồng
Chưa phai ngấn lũ mùa thu
Lối giêng hai cỏ trùng tu ngọt ngào
Tôi về nói với hoa đào
Cái câu định nói hôm nào với em
Góc trời mây nõn dán tem
Nắng non mơn mởn ai đem rải vàng
Tôi đem phơi những lỡ làng
Nhớ ai, mua lại mơ màng đấy thôi!
Câu thơ cũ dạt đâu rồi
Câu thơ mới có lên đồi với anh
Cúi nghe ngọn cỏ hiền lành
Vượt đêm buôn buốt mà thành sắc xuân
Cái xa xôi trở nên gần
Thôi thì cứ thế một lần đòng đưa
Bây giờ anh đã ngày xưa
Và em phơi phới thời chưa có chồng
Cỏ xuân gọi núi sang sông
Ta về nhặt ngọn phiêu bồng cho thơ
Cầm lên xanh biếc giấc mơ
Buồm mây lồng lộng bên bờ giêng hai...
TỪ HOÀI TẤN
Một mùa xuân
Vẫn còn thấy mùa xuân trên những ngọn cây con đường sáng nay
Dù em như bóng chim tăm cá
Tôi phải tự mình mở cánh cửa khép, bước vào căn nhà hoang vu,
buồn và vui, ngày và tháng, quen thuộc nỗi quạnh quẽ như cuộc sống tôi
Bình thường như mùa xuân vẫn tới dù không hẹn
Như em cũng phải trở về với cuộc sống em
Như những ngày sum vầy cũng sẽ là câu chuyện cổ tích
Như anh sẽ phải gởi hàng ngày cho X những bức thư của kẻ vô danh
Về nỗi sầu muộn của X
Vẻ sầu của người không thấy mặt
Sự im lặng cũng là cách bày tỏ của lòng giận dữ
Nỗi cô đơn ở hai đầu thế giới
Nhìn qua giữa đại dương mênh mông buồn
Mùa xuân - những gì không đến được
Vẫn là niềm bí mật của X

LÊ VI THỦY
Phút giao thừa
Kim đồng hồ đánh thức mười hai giờ đêm
Thời khắc giao thừa
Những đứa trẻ con háo hức
Rủ nhau xem pháo hoa
Rủ nhau hái lộc đầu xuân
Ngôi nhà vắng tiếng cười
Tiếng pháo nổ chỉ còn trong ký ức
Xác pháo hồng của một cuộc đón dâu
Ngẫm lòng đã xa lơ lắc
Năm mươi năm mà ngỡ ngày hôm qua
Bên mâm cúng giao thừa
Vẫn trái cây, vẫn xôi chè, bánh trái,
Chỉ có thời gian mỗi ngày mỗi khác
Ánh thị thành, xập xình màu xanh đỏ
Tóc mẹ điểm bạc
Những cuộc vui dần khép lại
Đứng bên bàn thờ tổ tiên nhìn những quá khứ đi qua
Mỗi cuộc đời chỉ là một cái chớp mắt
Như chiếc lá vàng còn sót lại cuối mùa đông
Quay qua quay lại hoa đào nở
Lòng chộn rộn đợi con cháu trở về
Cặp bánh chưng đặt ngay ngắn trên dĩa
Mâm ngũ quả tròn đầy những ước nguyện
Hạnh phúc khi con cái trưởng thành
Trong xóm nhỏ rộn vang tiếng cười
Lũ trẻ về
Khắp phố bỗng bừng xuân.
PHAN LỆ DUNG
Nắng về vội vã trên cỏ may
Anh hẹn tôi
nơi căn nhà nhỏ
bên cầu Bến Ngự
ở đó ngày ngày có chuyến tàu đi qua nhả tiếng còi buồn
có đàn chim sẻ đỏ ngu ngơ
mỗi sớm mai
cất tiếng hót ngợi ca mặt trời
có đôi mắt màu nâu
lóng ngóng
chờ nhặt tơ vàng gửi về nơi xa
gương mặt anh ngây ngô như đứa trẻ lạc đường vừa mới tìm
được người quen
chỉ khác tóc anh đã lâm râm trắng
màu mắt anh không còn đen
anh nhìn tôi không chớp mắt
và nắm tay tôi vội vã
lúc đó những bông hoa vạn thọ ngoài sân lung lay trước gió
anh nói với tôi những lời yêu mặn mà nhưng không rõ tiếng
dường như có cái gì bối rối
có cái gì vội tan
tôi nhìn những giọt mưa
li ti rơi trên mái phố mà buồn
Chút nữa anh đi
đi về đâu
có qua cầu Bến Ngự hay rẽ lối Nam Giao
hay đi ra đường Lê Lợi
ở đó có hàng cây bàng độ lượng xòe bàn tay che nắng cho anh
Anh ơi
thôi đành...
anh đi
nhớ đừng quên
thuở ấy
một chiều xuân không mưa
anh và em
và con đường bên triền núi Ngự
nắng về vội vã trên cỏ may.
NGÔ MẬU TÌNH
Trong tiếng dạ thưa của đất trời
Chiều say sông Hương
nước xanh điệu rừng già
tiếng chuông cong hình bóng mây
vọng chiều Văn Lâu
Trong cái lặng im của mẹ
là một dòng nước ngược nguồn thâm u
vằng vặc xứ sở
Con sinh ra khi mái tóc mẹ còn tuổi đôi mươi
Ngự Bình vang lời ru xanh huyễn
dưới dòng Hương giang dâng ngọn sóng
khỏa vào tiếng gàu múc nước đêm trăng
Mùa xuân vin ngọn gió xuống Trường Tiền mười hai nhịp
ấm áp đất trời thiêng liêng
đứng nơi đây mới hay mình bé nhỏ
thảng thốt
tiếng gọi đò
rưng rưng
Hương giang cất lời bằng dòng chảy sáng trong
Huế điềm nhiên chiếc khăn mẹ choàng
vắt ngang câu hò xứ sở
mùa lợp mùa lên xanh
trong tiếng dạ thưa của đất trời
ĐỖ VĂN KHOÁI
Ngày mưa
Em ngồi góc phố mùa đông
Ô gương còn đọng buồn trong mắt người
Heo may ướt đẫm phố dài
Phố và sông cứ mờ phai bồng bềnh
Vẫn còn ghế trống cạnh bên
Đợi người xa tưởng đã quên nơi này
Em cầm ly ấm trên tay
Khuấy đều mong mỏi cho ngày xuân sang
Ngồi quên trong những rộn ràng
Với hàng cây thả từng đàn lá bay
Và em đâu biết chiều nay
Có người về dưới mưa rây lặng nhìn.
THY LAN
Bên cành đào tết
Rét đã ngọt thêm, nhựa đã dồn lên nõn
Có điều chi sông cũng lắng mình trong
Chim én vút lên trời xanh khúc nhạc
Tôi vì sao không hiểu cũng lòng vòng
Có phải tết đã về bên cửa sổ
Thời gian trôi trên tờ lịch ngày ngày
Có phải câu thơ viết ngày giáp hạt
Đã làm mùa trọn vẹn hôm nay
Tôi mải miết quên cả ngày, cả tháng
Quên cả mình khi vẫn tuổi được yêu
Xuân nhắc nhở để nên Đào nên Cúc
Để giá gương được phủ kín nhiễu điều .
TRIỆU NGUYÊN PHONG
Nhớ khe Trái
Tự lúc nào
Ta với ta lên núi
Hỏi thăm khe suối còn nhớ hay không
Như gió mây đi qua không trở lại
Nơi chiến trường xưa… thăm địa đạo Hương Trà
Cả vùng trời chỉ một lối đi qua
Tựa lưng mây bốn mùa rừng che chở
Trên non xanh dưới thác ghềnh ta ở
Khe Trái bước vào địa đạo đầy sương
Có những người
Không trở về quê hương
Mãi nằm lại với rừng đầy thương nhớ
Khi mùa xuân mai vừa chớm nở
Đắm hồn mình trong hoa cỏ ngàn thương
Ta trở lại
Địa đạo thuở bình yên
Thắp nén nhang giữa trời đầy hoa lửa
Nhớ bạn bè - nhớ hàng cây gió nổi
Xuân năm nào vừa đến
đã ra đi…
NGUYỄN NHO KHIÊM
Một buổi sáng
Buổi sáng, mồng hai Tết
Gió lạnh Veranda
Bên dòng sông nước chảy
Tôi thấy ngày trôi qua.
Ô, ngày trôi nhanh quá
Mặt trời chưa kịp lên
Vườn hoa mùi hương cũ
Bay quấn quýt tìm em.
Veranda buổi sáng
Như buổi sáng hôm xưa
Trong yêu thương gọi Tết
Thoáng hẹn đã giao thừa.
Buổi sáng, à, buổi sáng
Thật ra là buổi chiều
Có thể là đêm tối
Ánh sáng tròn tình yêu.
Không gian nào của tôi
Trong thời gian vô tận
Hiên nhà, bên dòng sông
Buổi sáng nào gặp lại?
(TCSH432/02-2024)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng