TRẦN NGỌC MỸ
| Tác giả Trần Ngọc Mỹ sinh năm 1985 ở Hải Dương, hiện sống và làm việc tại thành phố Hải Phòng. Chị cộng tác thường xuyên với nhiều báo, tạp chí; đã nhận một số giải thưởng văn học. Đã xuất bản 1 tập truyện ngắn, 1 tản văn; và các tập thơ như: Khát những mùa yêu, Ban mai của bé, Bài thơ vỗ cánh, Quay chậm, Những ngày không quên. Nhân vật nữ trong chùm thơ dưới đây là một người đàn bà ở tuổi đẹp, với cây cỏ hồn nhiên, đứa con thiên thần trong một sớm thanh xuân. Nàng đã đi qua những bầm dập, biết gom tiếng chim làm dịu lo toan và cảm nhận sắc màu trong ánh mắt con trẻ. Hồ như câu chuyện cổ tích đang khoác thêm ánh sáng của ngày tháng mới, một vũ điệu mới sau nhiều giông gió. Người đàn bà trong thơ không hẳn là tác giả nhưng tâm hồn của nữ sĩ đã đổ bóng vào ngôn từ, dậy hương sau mộng mị. Tháng mười với mưa móc, bão tố; những dòng thơ tháng mười cũng là khoảng không đẹp như thời xuân nối dài; có chăng chút bất an là giữ lấy hạnh phúc đương độ trước những quyến rũ, cám dỗ quanh mình. Tạp chí Sông Hương xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ của tác giả Trần Ngọc Mỹ. Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương |
Khúc buổi sáng
dậy đi,
mặt trời đã trườn trên mái phố
lũ trẻ hàng xóm ríu ran gọi nhau
âm thanh khuấy tung ô cửa sổ
ánh sáng làm giấc mơ ngộp thở
bụi rất nhiều nhưng chẳng thể nào lấp nổi trí nhớ
người ta càng lớn lên càng quay quắt muốn
khát khao một chuyến trở về
phía bên kia ký ức
niềm vui cùng cây cỏ
buổi sáng chơi trồng nụ, trồng hoa
mẹ dạy ta nhẹ như mây
khi hài lòng với cái con con mình có
đừng săn bắt đàn sẻ nhỏ
mà gom lại tiếng chim
lồng ngực sẽ rộn rã
phía bên kia ký ức nhắc ta nhiều cú ngã
tím bầm dập thịt da
vết sẹo còn lằn ngang dọc
tặng ta thêm nhiều, thêm nhiều bài học
sống ở trên đời ai cũng phải đau
nỗi nhớ dài không đủ cho ta nghĩ về nhau
và khơi trọn phần hồi ức tươi tốt
thời gian vẫn thản nhiên trôi
chỉ trái tim bốn mùa vùi vào thổn thức
ngày lại bắt đầu phía trước
không tay lái nào có thể dịch chuyển đời mình quay ngược
thôi dậy đi,
người đàn bà mộng mị
trong giấc mơ luôn thấy mình mang hình hài đứa trẻ
lọt thỏm dưới mái nhà mẹ
êm ái trăm năm
Bão đã qua
Sầm sập bão
Tháng chín tưởng cạn niềm vui hoa nở
Bầu trời bỗng tạnh khô như đôi mắt đứa trẻ
Vừa dứt rời tiếng khóc ngây ngô
Tất cả lại tìm khúc ca bình yên
Đong đưa cánh trắng
Bằng cách nào đó
Chùm cúc nhỏ có thể dịu dàng thở
Lần tìm hơi ấm bàn tay
Cho trần gian nhẹ nhàng buồn khổ
Đàn chim lại gọi nhau về xây tổ
Ngang tàng tán lá xanh tươi
Nắng bung mây trắng ngời ngời
Chẳng trách hờn những tan tác
Bão đã qua
Bão đã qua
Trái thơm đầu cành khẽ nhắc…
Bé nhỏ của mẹ ơi!
Bé nhỏ của mẹ ơi
Cảm ơn con đã đến
Cuộc đời bỗng rộng hơn
Một mặt trời sáng trong
Ấm áp trong tim mẹ
Bé nhỏ của mẹ ơi
Ngồi ngắm bóng con lặng lẽ
Mẹ bình yên ở đây, đôi bàn tay chăm sóc bồng bế
Mẹ bình yên ở đây, nếu mãi mãi có thể
Là đôi giày nâng từng bước con đi
Bé nhỏ của mẹ ơi
Còn gì dễ thương hơn thế
Mười búp măng xinh xắn tặng mẹ
Nét vẽ ngây ngô, sắc màu qua mắt trẻ
Rừng cổ tích trong câu chuyện con kể
Cái miệng non thơm hơn câu thơ
Để mẹ hôn lên, mẹ yêu, mẹ nhớ...
Bé nhỏ của mẹ ơi
Mẹ cảm ơn tích tắc
Cây non vươn lên một khấc
Con thêm một tuổi
Nhưng vòm trời cao vời vợi
Trái đất rộng dài mênh mông
Trần gian không chỉ màu xanh
Bông hoa chẳng đẹp bất tử
Làm thế nào để mẹ mãi che chở cho con?
(TCSH428/10-2024)
Tải mã QRCode
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng